Mục lục
Tiên Y Thức Tỉnh, Tử Thần Xuất Sơn - Giang Vũ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không ai biết được, độc của Giao Nhân Mị đã ảnh hưởng cơ thể người đẹp Hổ gia đã gây ra tổn thương và những phiền phức thế nào.

Ban đầu, người trong nhà thấy tính cách của cô ta thay đổi nhiều như thế thì chỉ biết cách bao dung, rồi bỏ qua mọi lỗi lầm.

Nhưng thời gian dần dà, tình tình của cô ta càng ngày càng nghiêm trọng hơn, đến mức ngay cả bố mẹ thân thuộc nhất cũng chán ghét cô ta gấp bội phần. Còn những người khác thì lại xa lánh.

Sau khi người đẹp Hổ gia bỉết bản thân đã trở thành quái vật, cô ta không dám ở lại gia tộc nữa mà vội vàng chạy đến Giang Châu rồi tự sáng lập nên thế lực ngầm tên Tụ Nghĩa Đường như ngày nay. Mà nơi này cũng là cách để cho cô ta có thể thoải mái phát hết những cảm xúc bực bội trong người mình.

Giờ cô ta nghe bản thân sẽ biến thành quái vật, không thể quay đầu lại được thì vô cùng lo lắng và bối rối. Cô ta chắc chắn, nếu bản thân biến thành hình dạng đó, cuộc sống của mình sẽ đau khổ như sống không bằng chết.

Vậy nên, khi cô ta nghe Giang Vũ có thể chữa hết bệnh cho mình, cô ta quyết định, dù bản thân làm nô lệ hay trả giá đắt thế nào cũng đồng ý.

“Tôi biết về y thuật, chuyện chữa bệnh cứu người là chuyện hiển nhiên từ đó đến giờ rồi. Còn cô lại là nạn nhân, nên cô không cần phải làm như thế”.

Giang Vũ vội vàng đỡ người đẹp Hổ gia dậy: “Mới nãy tôi dùng Cửu Chuyển Hoàn Dương Chỉ chỉ tạm thời ngăn chất độc Giao Nhân Mị phát tác và lan ra trong cơ thể cô thôi, vậy nên trong khoảng thời gian tới cô sẽ không bị biến hình đâu. Nhưng cô phải cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc của bản thân mới được”.

“Còn chuyện giải hết độc thì tôi cần một ít đan dược hỗ trợ, tôi cần chuẩn bị nó trong vòng hai ngày”.

“Anh cần thuốc gì?”

Người đẹp Hổ gia vội vàng hỏi thăm: “Tôi có thể nghĩ cách để mua nó!”

“Cô chỉ cần giúp tôi chuẩn bị những dược liệu mà tôi cần là được fôỉ, còn tôi sẽ tự về luyện chế ra những viên thuốc bản thân cần”.

“Sau trận chiến vừa rồi với cỏ, chân khí của tôi đã bị cạn sạch rồi. Vậy nên, tôi cần thời gian để hồi phục lại”.

Giang Vũ suy nghĩ rồi lắc đầu nói: “Thêm vào đó, bây giờ, tình hình tôi với cô lúc này không thích hợp nói chuyện nhiều, vậy nên để khi khác”.

Người đẹp Hổ gỉa vừa nghe những lời Giang Vũ nói, vội vàng lia mắt xuống nhìn quần áo của anh rồi lại nhìn bản thân. Cô ta lập tức ngượng ngùng đỏ mặt, bối rối chẳng biết làm gì thêm.

Tuy bây giờ cô ta đã trở về dáng vẻ bình thường, nhưng vì vừa rồi biến hình, cô ta đã xé rách bộ đồ sườn xám bó sát. Bây giờ, bộ đồ này chỉ còn có vài mảnh vải khoác được lên người. Cô ta gần như loã lồ.

Còn Giang Vũ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, bộ đồ vest quý giá đã bị cô ta cào rách tung tóe.

Dáng vẻ bây giờ của hai người vô cùng chật vật, thiếu vải. Người không biết nhìn vào còn nghĩ họ vừa trải qua một “cuộc giao lưu thân mật” nhiệt tình.

“Anh nói đúng, thôi thì chuyện này để hôm khác lại nhắc đêh”.

Người đẹp Hổ gia ngại ngùng đỏ bừng mặt, Hồng Hổ vội vàng cởi áo khoác xuống khoác lên người cô ta. Sau đó, hai người trao đổi số điện thoại cho nhau.

Sau khỉ Giang Vũ lưu số điện thoại của người đẹp Hổ gia, anh lập tức gửi một đơn thuốc qua tin nhắn cho cô ta, rồi anh quay người đi xa.

“Người này chẳng những có thực lực mạnh mẽ, còn biết về y thuật và luyện đan. Thành tựu trong tương lai của anh ta chắc hẳn lớn đến mức không aỉ đoán được!”

Người đẹp Hổ gia nhìn bóng Giang Vũ rời đỉ mà hiện lên tỉa hâm mộ và ghen tị trong mắt: “Kỷ Tuyết Tình đúng là có mắt nhìn người, không ngờ cô ta lại có thể tìm được một người đàn ông xuất sắc như vậy”.

“Hổ Gia cứ nhắc đến Kỷ Tuyết Tình, chẳng lẽ thằng nhóc này có quan hệ gì với Kỷ Tuyết Tình sao?”, Hồng Hổ tò mò hỏỉ.

“Ông ngu quá, bị Lưu Thư Nhất chơi một vố rồi mà vẫn không biết gì hết”.

Người đẹp Hổ gia trừng Hồng Hố đầy hung dữ: “Trong bữa tiệc Thương Hội tổ chức chào mừng nhà họ Kỷ, Kỷ Tuyết Tình đã đề cử người này với mọi người khi ở trước sân khấu, hành

động lời nói của họ rất thân thiết với nhau. Vậy ông đoán xem, anh ta với Kỷ Tuyết Tình có quan hệ gì?”

“Má nó!”

Hồng Hổ nghe vậy lập tức tức giận mắng: “Thằng ôn Lưu Thư Nhất kia dám gài tôi, tôi sẽ dẫn người giết nhà họ Lưu của nó ngay đây”.

“Ông đừng hành động nóng vội, không suy nghĩ trước chứ’.

Người đẹp Hổ gia lắc đầu khuyên: “Kỷ Tuyết Tình chỉ cần nói một câu là có thể làm nhà họ Lưu rơi vào đường cùng, vạn kiếp bất phục rồi. Nhưng sao cô ta vẫn chưa làm?”

“Điều này chứng tỏ, anh Giang không muốn người ta nhúng tay vào chuyện giữa anh ta với nhà họ Lưu”.

“Nếu ông cứ đi xử lý nhà họ Lưu như thế thì sẽ gặp phiền phức gì đó, tôi đây không bảo vệ được cho anh đâu”.

“Thuộc hạ đã biết rồi, mọi chuyện tôi nghe Hổ Gia dặn dò”.

Vẻ mặt của Hồng Hổ hơi cứng đờ, ngay sau đó đỡ người đẹp Hổ gia rời khỏi nơi nhóm người đang vây quanh.

Trong đại sảnh biệt thự của nhà họ Triệu.

ông cụ Triệu thoải mái ngồi uống trà, mà ngay lúc này không ai dám chế nhạo hay xỉa xói gì với ông ấy nữa.

Triệu Thiên Mang với Ngô Châu sốt ruột, cứ đi qua đỉ lại trước mặt ông cụ.

Triệu Trung Tuyết ngồi trên ghế sô pha với vẻ mặt xanh mét, im lặng không dám rên một tiếng.

Khi con đường tương lai đang rộng lớn, cô ta khinh thường ông cụ, nhưng bây giờ cô ta lại không có mặt mũi nào dám nhảy nhót trước mặt ông cụ.

“Giờ chỉ có bố ra mặt xin Giang Vũ tha lỗi thì nhà họ Triệu chúng ta mới được an toàn thôi bố ơi! Nếu không, nhà họ Triệu chúng ta toi rồi”.

Triệu Thiên Mang ôm ngón tay đã băng bó đàng hoàng, sốt ruột cầu xin ông cụ: “Chẳng lẽ bố cứ trơ mắt nhìn gia tộc mình bị diệt vong thế sao?”

“Đúng vậy đấy! Aì mà ngờ được bây giờ Giang Vũ trở thành người của cô cả nhà họ Kỷ rồi chứ, lỡ như gã muốn trả thù nhà họ Triệu này thì chúng ta chết chắc rồi”.

Ngô Châu cũng hùa theo nói đến kết quả trong dự đoán, rồi tiếp tục cầu xin: “Tuy chúng

con có thái độ không tốt với Giang Vũ, nhưng bố cũng xem gã là người thân thuộc suốt bao nhiêu năm nay, con chắc chắn gã sẽ nể mặt mũi của bố mà”.

“Tôi không có năng lực lớn như vậy, anh chị tự đi cầu xin con rể tốt của anh chị đì!”

Ông cụ cười mỉa, châm biếm: “Người ta là cậu cả của nhà họ Lưu, địa vị hơn Giang Vũ gấp trăm lần mà!”

“Bọn con biết sai rồi bố ơi! Bây giờ, nhà họ Lưu cũng khó tự bảo vệ bản thân, bố đừng nhắc đến thằng nhóc Lưu Thư Nhất đó nữa”.

Gương mặt già của Triệu Thiên Mang đỏ lên, bỉ ai lo lắng: “Bây giờ sự sống sót của nhà họ Triệu chỉ có thể dựa vào một mình bố thôi đây”.

“Đúng vậy! Từ trước đến giờ, Giang Vũ luôn tôn kính và nghe lời bố hết mực, con chắc chắn gã sẽ nể mặt bố thôi!”

Ngô Châu cũng hùa theo khuyên.

“Tôi chỉ là một lão già vô dụng không aỉ để vào mắt, vậy nên anh chị đừng trông mong gì vào tôi”.

Ông cụ nâng chén trà lên, lạnh lùng nói: “Tôi đã từng nói Giang Vũ không phải kẻ tầm

thường, thế mà anh chị có ai tin đâu. Thậm chí, còn làm nhiều chuyện ghê tởm với thằng bé nữa chứ”.

“Giờ chỉ trách các anh chị có mắt không tròng, không biết chân long thôi”.

“Chúng con đã biết bố không nhìn nhầm Giang Vũ, nhưng chuyện gấp hiện tại là phải cứu vãn mọi chuyện ra sao đây?”

Triệu Thiên Mang cầu xin: “Nhà họ Triệu ở Giang Châu chỉ là một dòng họ nhỏ chẳng có tiếng tăm, chúng ta hoàn toàn không chịu nổi việc chèn ép và trả thù của Giang Vũ…”

“Hừ, nếu biết có kết quả hôm nay, sao lúc trước còn làm?”

Ông cụ mất kiên nhẫn, hừ lạnh cắt ngang lời Triệu Thiên Mang: “Triệu Thiên Mang, Ngô Châu, hai anh chị không làm thất vọng tên mình đâu”.

“Một đứa thì mù*, một đứa thì không có con ngươi*. Đúng là cặp đôi trời sinh, có mắt như mù!”

*ở đây người ta chơi chơi chữ đồng âm: “mang” đọc giống “manh (mù)”, “ngô châu” đọc giống “vô châu”.

“Trời ơỉ bố ơi, giờ bố có chê cười cũng có

ích gì đâu!

Ngô Châu mất kiên nhẫn nhìn chăm chú vào ông cụ hỏi: “Bố nói rõ đi, bố có đi cầu xỉn Giang Vũ không?”

“Tôi không đi, anh chị cũng không cần đi đâu hết!”

Ông cụ vẫn vừa thảnh thơi uống trà, vừa bình tĩnh nói: “Trước khỉ anh chị ép Giang Vũ rời khỏi nhà, tôi đã biết được chuyện sớm muộn gì thằng bé sẽ lộn mình. Tôi đã mặt dày, nhờ vả thằng bé trước rồi”.

“Thằng bé cũng đồng ý với tôi, sau khi bản thân đã có công danh sự nghiệp ổn định sẽ không gây khó dễ nhà họ Triệu”.

“Thì ra bố đã sắp xếp từ lâu rồi!”

Triệu Thiên Mang với Ngô Châu nghe thế lập tức thở dài nhẹ nhõm.

Vẻ mặt của Triệu Trung Tuyết cũng bình tĩnh hơn xíu.

Nếu Giang Vũ đã đồng ý lời hứa, không gây khó dễ cho nhà họ Triệu, thì những chuyện họ lo vừa rồi chỉ là dư thừa thôi.

“Tuy Giang Vũ từng đồng ý với tôi không gây khó dễ nhà họ Triệu”.

Đột nhiên, ông cụ bỏ chén trà xuống, cảnh cáo: “Nhưng tôi vần khuyên anh chị đừng có trêu Giang Vũ, nếu không hậu quả ra sao anh chị tự gánh. Lần này xem như là chuyện cảnh cáo, nhớ suốt đời đấy”.

“Bố cứ yên tâm đi, bây giờ gã là người của cô cả nhà họ Kỷ, còn là người phụ trách đầu tư nhà họ Kỷ tại Giang Châu. Bọn con có ngu cũng không dám chọc gã nữa đâu”.

Triệu Thiên Mang nghe nhà họ Triệu đã thoát khỏi danh sách trả thù của Giang Vũ, cục đá đè nặng trong lòng cũng buông xuống, ông ta liên tục gật đầu, hứa hẹn.

“Lo lắng lâu như vậy, té ra bố đã nói với Giang Vũ rồi. Bố làm con lo bò trắng răng cả ngày trời đó”.

Ngô Châu ngồi sụp xuống ghế sô pha, thả lòng rồi vỗ ngực, rồi đảo mắt suy nghĩ cái gì đó thốt lên: “Không đúng!”

“Dù sao, Giang Vũ cũng ăn uống tại nhà họ Triệu chúng ta ba năm trời, với lại gã vẫn là chồng của Tuyết Nhỉ mà”.

“Bây giờ gã phát tài rồi, nên báo ơn cho nhà họ Triệu chúng ta đi chứ”.

Ngô Châu nói đến đây lập tức ngồi thẳng

dậy, đôi mắt nhìn chăm chú vào ông cụ phát sáng: “Nếu Giang Vũ đã nể mặt bố như vậy, chi bằng bố đến xỉn gã để ý và nâng đỡ nhà họ Triệu một xíu đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK