Mục lục
Tiên Y Thức Tỉnh, Tử Thần Xuất Sơn - Giang Vũ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỷ Tuyết Tình bị những suy nghĩ lung tung của mình chọc. giận, cứ thế hai ngày liên tiếp không để ý tới Giang Vũ.

Giang Vũ hoàn toàn không biết mình đã làm sai điều gì, đã vậy anh còn đang bận tu luyện những dược liệu mà Kỷ Tuyết Tình chuẩn bị nên không có thời gian quan tâm đến những việc khác.

Điều đáng nhắc tới là, Hoàng Long chỉ mất một ngày đã bán được hết mười viên đan Long Hổ.

Bởi vì số lượng đan dược có hạn, nên mấy viên đan Long Hổ sau cùng bị những người giàu có bị tửu sắc làm hao mòn sức khoẻ kia độn giá lên đến tận mấy triệu.

Hoàng Long trung thành và tận tâm với Giang Vũ, ông ta chỉ giữ lại năm triệu tiền vốn, chuyển hết mười ba triệu tiền lời vào tài khoản của anh.

Nói cách khác, Hoàng Long bán mười viên đan Long Hổ với giá mười tám triệu, giá trung bình mỗi viên gần hai triệu. Sau khi nhận được tiền, Giang Vũ cảm khái mình đã đánh

giá thấp độ coi trọng sức khoẻ của những người giàu có kia.

Mặc dù đan Long Hổ có hiệu quả rất cao, nhưng dược liệu cần cho luyện chế lại không quá đắt đỏ, thứ này chắc chắn sẽ trở thành con đường kiếm tiền quan trọng.

Thời gian thoáng cái trôi qua, đã đến ngày thương hội Giang Châu tổ chức tiệc cho nhà họ Kỷ.

Bữa tiệc lần này có ý nghĩa to lớn đối với cả giới kinh doanh Giang Châu, cũng như gây chấn động rất lớn với bên

ngoài, thế lực ở những nơi khác đều đang hết sức chú ý tới nó.

Mà Giang Vũ lại không thèm đoái hoài đến tình huống gió nổi mây vần ngoài kia, chỉ một mực tập trung tu luyện.

Chạng vạng tối.

Khi Giang Vũ đang ngồi tu luyện trong phòng ngủ, ngoài cửa đột nhiên có người gõ cửa.

“Chào cô Kỷ!”

Mở cửa phòng ra, nhìn Kỷ Tuyết Tình mặc lễ phục màu đen trước mặt mình, anh vội hỏi: “Cô đói bụng rồi hả, tôi đi chuẩn bị bữa tối ngay…”

“Hôm nay không ăn ở nhà, tôi dẫn anh ra ngoài một chuyến!"

Kỷ Tuyết Tình ném một mớ quần áo cho Giang Vũ, bá đạo ra lệnh: “Anh thay đồ trước đi đã”.

Tuy hai ngày vừa qua cô phớt lờ Giang Vũ, nhưng anh lại không hề bỏ sót ba bữa một ngày do đích thân anh nấu.

Cô cũng biết mình giận Giang Vũ vì tự suy nghĩ lung tung, cũng hơi bướng bỉnh thật.

Nhưng Giang Vũ không chủ động dỗ cô, cô cũng không tự hạ mình thay đổi thái độ, cứ vậy kéo dài hai ngày liền, cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì.

Không đợi Giang Vũ kịp phản ứng, Kỷ Tuyết Tình đã quay lưng bỏ đi.

“Đờ mờ, đắt thết”

Nhìn thoáng qua nhãn hiệu của bộ quần áo, mặt Giang Vũ trở nên tái mét.

Cả bộ quần áo này tổng cộng gần một triệu, đủ để anh mua rất nhiều dược liệu đấy.

Có điều Kỷ Tuyết Tình làm lơ anh hai ngày, anh cũng tự biết mình có lỗi, thế là bèn ngoan ngoãn thay đồ, làm theo mệnh lệnh.

Vài phút sau, Giang Vũ xuất hiện trước mặt Kỷ Tuyết Tình trong bộ vest Armani.

“Được được, anh mặc đồ kiểu này trông cũng giống một anh chàng đẹp trai có khí chất đó nha!”

Vừa nhìn thấy Giang Vũ, mắt Kỷ Tuyết Tình sáng rực lên, cô đứng dậy sửa sang lại quần áo cho anh.

Ngoại hình của Giang Vũ vốn đã không tệ, chẳng qua cuộc sống người chồng của gia đình tần tảo với bếp núc mấy năm qua đã khiến anh mất đi ánh hào quang thôi.

Nay anh thay da đổi thịt, khôi phục ánh hào quang vốn có, đứng cạnh Kỷ Tuyết Tình trông vẫn rất xứng đôi.

“Cô Kỷ, cô không giận nữa à?”

Nhìn Kỷ Tuyết Tình chủ động sửa sang lại quần áo cho mình, Giang Vũ nhỏ giọng hỏi.

“Biết tôi giận mà anh không biết đi dỗ tôi hả?”, cô Kỷ bực. bội trách móc.

“Tôi đâu có biết tại sao cô giận đâu, dỗ kiểu gì bây giờ?”

Giang Vũ ấm ức nhìn Kỷ Tuyết Tình: “Rốt cuộc tại sao cô lại giận thế?”

“Tôi… Tôi tới kỳ đèn đỏ thôi, được chưa?”

Kỷ Tuyết Tình trợn trừng nhìn Giang Vũ, vẫn không biết phải nói vì sao mình lại tức giận?

Chẳng lẽ đi nói cho Giang Vũ, cô suy nghĩ lung tung nên thành ra tức giận, đây không phải là bị điên à!

“Không thể nào! Từ khí sắc trên mặt cô, tôi có thể nhìn ra cô vẫn chưa tới kỳ đèn đỏ…”

“Anh đúng là một tên thẳng nam chết tiệt!”

Kỷ Tuyết Tình thở phì phò kéo cà vạt thật mạnh, ngắt lời Giang Vũ.

“Chặt chặt chặt quá, tôi thở không nổi”.

Giang Vũ khổ sở xin tha, nhưng vẫn không biết mình đã sai ở đâu? “Đi thôi! Tôi dẫn anh tới một nơi, có thể sẽ làm anh khó chịu đấy, tốt nhất anh nên chuẩn bị tâm lý trước đi!”

Sau khi chỉnh lại quần áo giúp Giang Vũ, Kỷ Tuyết Tình đi ra ngoài.

“Không sao! Ở bên cạnh cô, dù có là núi đao biển lửa tôi cũng sẽ không chùn bước”.

Sợ Kỷ Tuyết Tình lại tức giận, Giang Vũ cũng không dám hỏi nhiều, kiên quyết tỏ thái độ.

“Câu này nghe cũng êm tai đó”.

Kỷ Tuyết Tình hài lòng nhìn Giang Vũ, sau đấy lái xe chở anh đến hội trường tổ chức bữa tiệc.

Biệt thự quốc tế Châu Phủ là biệt thự sang trọng và cao cấp nhất ở Giang Châu, chuyên được tổ chức những bữa tiệc kinh doanh cấp cao.

Khi Kỷ Tuyết Tình và Giang Vũ đi vào biệt thự, trùng hợp đụng mặt với Lưu Thư Nhất và Triệu Trung Tuyết.

Trong hai ngày vừa qua, tin tức về nhà họ Lưu sẽ trở thành đối tác quan trọng của nhà họ Kỷ tại thành phố Giang Châu, và nhà họ Kỷ sẽ nâng đỡ một thanh niên tài tuấn đã lan rộng khắp mọi ngóc ngách trong thành phố.

Từ đó nhà họ Lưu cũng trở thành người nổi tiếng Giang Châu, danh tiếng đã vượt qua các gia tộc uy tín lâu đời kia, điệu bộ hệt như gia độc đứng đầu Giang Châu vậy.

Nhà họ Triệu là gia tộc thông gia của nhà họ Lưu cũng như thuyền lên cao theo nước.

Hai ngày nay Lưu Thư Nhất và Triệu Trung Tuyết đều rất đắc chí, do đó họ đã tạm thời quên đi mối thù với Giang Vũ, ngày nào cũng bận đi xã giao với mọi người.

Lưu Thư Nhất được người ta đặt biệt danh là cậu cả Giang Châu, ngang ngược càn rỡ, không sợ bất kỳ ai, nhưng không ai dám lên tiếng chỉ trích anh ta cả.

Triệu Trung Tuyết cũng trở thành người có quyền thế và địa vị nhất nhà họ Triệu, thậm chí chẳng còn để ông cụ vào. mắt.

Mặc dù nhà họ Triệu không có tư cách dự tiệc, nhưng người nhà họ Triệu không màng tới sự phản đối của ông cụ, được vợ chồng Triệu Thiên Mang dẫn dắt tập trung ở lối vào biệt thự.

Cả đám gióng trống khua chiêng tiễn Triệu Trung Tuyết ra trận, cũng định ở tại chỗ chờ cô ta ra ngoài.

Đấy cũng là một cơ hội tốt để cho nhà họ Triệu lộ diện trong giới xã hội thượng lưu ở Giang Châu.

“Sao thắng ăn hại này cũng xuất hiện ở đây thế?”

Triệu Trung Tuyết hớn hở ôm cánh tay Lưu Thư Nhất, sau khi nhìn thấy Giang Vũ, cô ta khinh bỉ: “Đây là bữa tiệc cao cấp nhất Giang Châu, không phải loại rác rưởi như anh có thể tham gia đâu!”

“Bữa tiệc gì cơ?”

Giang Vũ mờ mịt nhìn sang Kỷ Tuyết Tình, đến giờ anh vẫn chưa biết cô muốn dẫn anh đi làm gì nữa đây này?

“Ngay cả loại đàn bà không biết xấu hổ như cô cũng có thể tới dự tiệc”.

Kỷ Tuyết Tình khoác tay anh, không khách sáo đáp trả: “Dựa vào đâu mà Giang Vũ không thể tới?”

“Cô mới không biết xấu hổ thì có!”

Thấy Kỷ Tuyết Tình lại bảo vệ Giang Vũ, Triệu Trung Tuyết nổi đoá, lấy giấy mời mời dự tiệc, không giống như ai đó còn chẳng có nổi tờ giấy mời, chỉ có thể đi cửa sau thôi”.

: “Tôi là khách quý được ban tổ chức

Kỷ Tuyết Tình thực sự quá đẹp, vì thế theo bản năng của một người phụ nữ, Triệu Trung Tuyết rất ghét cô.

“Cô Kỷ, tôi đã biết thân phận của cô rồi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK