Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một Đạo Nguyên Cảnh mà lại nói khoác lác trước mặt Đế Tôn Cảnh như thế, hắn chết chắc rồi, người này là bệnh tâm thần chăng?

Đám người Thạch Thương Anh, Diệp Hận đều lộ vẻ mặt cổ quái.

Chỉ có Hoa Thanh Ti biết Dương Khai không phải là đang nói đùa, Dương Khai tuy rằng không phải Đế Tôn Cảnh, nhưng hắn tuyệt đối có thực lực chiến một trận với Đế Tôn Cảnh. Không nói gì khác, chỉ riêng pháp thân kia đã đủ để Khưu Trạch nhức đầu, nếu mình và Dương Khai cùng ra tay, thì không hẳn không thể cân sức ngang tài với Khưu Trạch.

Cho nên ngay khi Dương Khai xuất hiện, trong lòng Hoa Thanh Ti liền trấn định lại. Mặc dù tu vi của Dương Khai thấp hơn nàng một tầng thứ nhỏ, nhưng Hoa Thanh Ti tự biết mình khẳng định không phải đối thủ của hắn!

Nàng chưa từng thấy qua nam nhân xuất sắc như Dương Khai như vậy.

Không đúng... Hoa Thanh Ti chợt phát hiện, tu vi của Dương Khai dường như không phải thấp hơn mình một tầng thứ nhỏ, mà là cùng cấp bậc với mình.

"Từ khi nào hắn tấn thăng Đạo Nguyên tam tầng cảnh?" Hoa Thanh Ti đầy mặt hoảng sợ: "Khoảng cách lần trước hắn tấn thăng Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh dường như cũng mới đây không bao lâu a, trong thời hạn ngắn như vậy không ngờ hắn lại đột phá... người này tu luyện thế nào lại đơn giản giống như ăn cơm uống nước vậy?"

Trong lòng tuy rằng chấn động, nhưng nàng lại mừng rỡ.

Dương Khai thực lực tăng cường, có nghĩa đối với cục diện trước mắt cũng có lợi.

- Ha Ha...

Khưu Trạch bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, Dương Khai nói mặc dù thanh âm không lớn, hắn lại nghe rõ ràng, trên mặt nổi lên vẻ cười chế giễu, nhìn Dương Khai nói: - Tiểu tử đúng là không biết trời cao đất rộng mà, còn muốn muốn lấy tánh mạng của bổn tọa?


Lạc Tân ở một bên cắn răng nói nhỏ: - Khưu cung chủ, tên này chính là người đả thương lệnh lang đấy!

- Hắn là Dương Khai ư? Khưu Trạch sắc mặt trầm xuống, ngay cả Mục Chính của Bạch Vân Lâu và Nguyễn Hồng Bác của Thiên Cực Điện đều nhìn lại hướng Dương Khai với vẻ mặt phẫn nộ: Mục Quan của Bạch Vân Lâu cùng Kha Thiên của Thiên Cực Điện tất cả đều là Dương Khai giết chết; hai người này đến Thiên Diệp Tông gây hấn gây chuyện lần này, cũng đều bởi vì Dương Khai mà đến... Thời khắc này cừu nhân ở trước mắt tự nhiên hết sức đỏ mắt.

- Không sai, chính là hắn! Lạc Tân căm hận trả lời.

Chuyện xảy ra ở phủ thành chủ ngày đó, là mối nhục của Lạc Tân suốt cuộc đời còn lại này, vĩnh viễn cũng không thể quên được. Tuy rằng thời điểm cuối cùng Dương Khai tha cho lão một mạng, không có ra đòn sát thủ, nhưng mối thù này như nghẹn ở cổ họng... không báo không được.

Lão nằm mộng cũng muốn giết chết Dương Khai để rửa sạch mối nhục ngày trước.

Sau khi biết thân phận của Dương Khai, tất cả cường giả các đại tông môn đều sát niệm dâng lên như nước thủy triều, ánh mắt nhìn Dương Khai giống như nhìn một người chết... chỉ là Khưu Trạch chưa động, bọn họ cũng không dám tùy tiện hành động.

- Ngươi đúng là Dương Khai?

Khưu Trạch dường như muốn xác nhận một chút, đứng tại chỗ quát hỏi Dương Khai.

Dương Khai dáng vẻ khinh thường, cười khẩy nói: - Lão già ngươi là cái thá gì, cũng xứng hỏi tên của bổn thiếu!

Vẻ mặt của hắn cực kỳ ngông cuồng, dường như xem thường không coi Khưu Trạch vào đâu. Khưu Trạch lại rất bình thản, cũng không có vì vậy mà nổi giận, khẽ gật gật đầu nói: - Rất tốt, bổn tọa nghe nói ngươi ở trong Tứ Quý Chi Địa, luyện chế một lò Thái Diệu đan?

Dương Khai nhướn mày, như có điều suy nghĩ nói: - Thì ra lão già ngươi có dụng ý khác, muốn Thái Diệu đan ư? Thật ngại quá, hết sạch rồi!

Khưu Trạch nói: - Không sao, bổn tọa cũng không có trông cậy vào từ nơi ngươi chiếm được Thái Diệu đan, nhưng bổn tọa nghe nói ngươi từng uống vào một quả... vậy bắt ngươi trở về nấu nhừ, cũng có một chút dược hiệu của Thái Diệu đan!

Lời vừa nói ra, ngay cả đám người Nguyễn Hồng Bác đứng cùng trận tuyến với Khưu Trạch, cũng đều biến sắc, đồng loạt nhìn lại lão, dường như không thể tin lão lại nói ra lời nói như vậy.

Đem nấu nhừ người uống vào Thái Diệu đan, từ đó chiếm được một chút dược hiệu của Thái Diệu đan... chuyện này bọn họ còn thật không hề nghĩ tới. Cũng may mà Khưu Trạch có thể nghĩ ra một cái chủ ý như vậy, bất quá nghĩ kỹ lại cũng có phần hợp lý.

Thái Diệu đan dược hiệu cường đại, sau khi uống vào phần lớn dược hiệu đều sẽ ngấm vào bên trong kinh mạch, trong máu thịt, theo thời gian trôi qua sẽ được võ giả từ từ luyện hóa, cho nên Thái Diệu đan vật là càng uống sớm càng tốt.

Lúc trước cô gái Bát Phương Môn kia, chỉ có Đạo Nguyên nhất tầng cảnh đã uống vào Thái Diệu đan, tuy là bị La Nguyên ép uống, nhưng đủ để phát huy ra công hiệu của Thái Diệu đan hoàn mỹ, chỉ cần tư chất của nàng không phải quá kém, ngày sau nỗ lực tu luyện một chút, hy vọng tấn thăng đế vị tuyệt đối lớn hơn nhiều so với người khác.

Khưu Trạch đã là Đế Tôn Cảnh, hiển nhiên không cần tới Thái Diệu đan, lão làm như vậy có lẽ là chuẩn bị cho Khưu Vũ.

Bất quá nghĩ tới vì muốn có dược hiệu của Thái Diệu đan, thì phải uống vào một nồi thuốc thịt người... đám người Nguyễn Hồng Bác lập tức sắc mặt tái nhợt, dạ dày không ngừng nhộn nhạo, trong lòng mơ hồ có chút đồng tình thay cho Khưu Vũ, cũng không biết nếu ngày sau Khưu Vũ biết được chân tướng sẽ có phản ứng thế nào.

- Muốn nấu nhừ bổn thiếu ư? Dương Khai bật cười khanh khách, trả lời lại một cách mỉa mai: - Lão già ngươi cũng đúng là không biết trời cao đất rộng đấy!

- Tiểu tử thật ngông cuồng! Khưu Trạch trong mắt hàn quang nhoáng lên một cái, hừ lạnh nói: - Nhưng nếu không có thực lực tương xứng, loại ngông cuồng này chỉ có vẻ ngây thơ buồn cười mà thôi!

Khi nói chuyện, bỗng nhiên lão đưa ra một tay đánh về phía Dương Khai.

Lập tức trên bầu trời gió nổi mây phun, một bàn tay to lớn từ năng lượng hợp thành ầm ầm chụp tới, bao trùm một phạm vi rộng lớn.

Khưu Trạch đánh ra chiêu thức ấy hiển nhiên không có cố kỵ sống chết của người khác, thậm chí cũng không có cố kỵ Dương Khai sống hay chết, với lão mà nói, Dương Khai sống hay chết vốn không quan trọng, chỉ cần mang hắn hay thi thể về nấu nhừ là được rồi.

Tuyệt chiêu hiện ra, chỉ một thoáng trời đất u ám.

Đám người Diệp Hận, Đỗ Hiến mắt như sắp nứt ra, cả người rung chuyển bất an, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn hoàn toàn không đủ sức cứu viện.

Bỗng nhiên phụt ra luồng sáng đỏ, trong nháy mắt khí tức cực nóng tràn ngập, một thân ảnh mảnh mai nho nhỏ phóng lên cao, đón thẳng tới hướng bàn tay to năng lượng kia.

Trong nháy mắt hai bên va chạm một chỗ, Lưu Viêm khẽ kêu một tiếng, cả người đều bị vỗ rơi xuống, nhưng bàn tay to năng lượng kia bị nàng đụng phải, cũng trong nháy mắt tiêu tán vô hình, bầu trời âm u lập tức khôi phục sánh sáng.

"Vù vù..." Đồng thời truyền ra một tiếng xé hư không, một bóng người lóe lên, còn không đợi mọi người thấy rõ chuyện gì xảy ra, bóng người kia đã lần nữa quay trở về chỗ bình đài trận cơ.

Chính là Dương Khai thừa dịp lúc Lưu Viêm động thủ, vọt đến bên cạnh đám người Diệp Hận, Đỗ Hiến mang bọn họ trở về.

Hắn tinh thông lực lượng không gian, lần này ra tay bất ngờ, chờ đến lúc Khưu Trạch kịp phản ứng đã không kịp ngăn cản, lão quay mắt nhìn lại, tất cả người lão bắt làm tù binh đều bị Dương Khai cứu trở về.

Khưu Trạch lập tức sắc mặt sa sầm xuống, chau mày nhìn Dương Khai cùng tiểu nha đầu bị lão chụp rơi trên mặt đất kia.

Dương Khai thì cũng thôi đi, tu vi Đạo Nguyên tam tầng cảnh tuy rằng tốc độ rất nhanh, lão cũng không coi vào đâu... nhưng thật ra tiểu nha đầu ăn mặc không ra nam, không ra nữ kia, lại có thể cứng rắn chịu một kích của lão... điều này làm cho lão không thể nào tin nổi con mắt của mình.

Trước đó lão còn không thể cảm nhận được tu vi của Lưu Viêm, nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, lão nhận ra rõ ràng Lưu Viêm lại có thực lực Đạo Nguyên cảnh đỉnh phong.

Chẳng những Khưu Trạch khó có thể tin, tất cả mọi người tại chỗ đều nhìn thấy mà ngây người.

Bọn họ không nghĩ tới đón đỡ một chiêu của Khưu Trạch không phải Dương Khai, mà là một tiểu cô nương 7, 8 tuổi; cứng rắn chịu một kích của cường giả Đế Tôn Cảnh, tiểu nha đầu này sao có thể còn mạng sống? Không thấy nàng đều bị một chưởng của Khưu Trạch chụp lún vào dưới lòng đất, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu có hình người nhỏ bé kia sao?

Thời khắc này chỉ sợ tiểu nha đầu đã hoàn toàn tan xương nát thịt rồi!

Chỉ một thoáng, tất cả mọi người nhìn Dương Khai với ánh mắt khinh bỉ. Cho dù Nguyễn Hồng Bác là địch nhân như thế, đều khinh thường hành động của Dương Khai, cảm thấy tên này đích thực là mặt người dạ thú, mới để cho một tiểu nha đầu như vậy chủ động đi chịu chết!

- Đau chết ta! Bất chợt từ trong hố sâu hình người kia truyền ra giọng nói trẻ con thanh thúy xen lẫn căm giận ngút trời, ngay sau đó, một cái đầu nho nhỏ ló lên... Lưu Viêm mặt đầy phẫn nộ, khuôn mặt nhỏ nhắn xanh mét, từ dưới hố sâu nhảy lên, vỗ vỗ bùn đất trên người mình.

- Không chết ư? Lạc Tân nhất thời trợn tròn mắt, không nghĩ tới tiểu nha đầu này bị Khưu Trạch đánh trúng ngay mặt rồi lại không chết.

Chẳng những không chết, dường như trên người tiểu nha đầu một chút vết thương cũng không có.

Đây là quái vật gì?

Đám người Diệp Tinh Hàm, Hoa Thanh Ti là phe ta cũng trố mắt líu lưỡi, kinh ngạc nhìn lại Lưu Viêm.

Bỗng nhiên, Hoa Thanh Ti biến sắc, chần chờ rồi hỏi: - Là Lưu Viêm muội muội ư?

Vừa rồi lúc Lưu Viêm hành động, Hoa Thanh Ti đã nhận ra khí tức của nàng, hai người bọn họ và Trương Nhược Tích luôn luôn tu luyện trong Tiểu Huyền Giới, tự nhiên vô cùng quen thuộc. Hơn nữa thời khắc này coi lại, thần thái cùng bộ dáng của tiểu nha đầu, rõ ràng có bảy tám thành tương tự với Lưu Viêm, chỉ là tuổi thu nhỏ rất nhiều mà thôi.

Trước đó nàng cũng không chú ý gì tới tiểu nha đầu này lắm, dù sao dưới tình huống sống chết tồn vong trước mắt, nàng không có nhiều lòng thanh thản như vậy... nhưng bây giờ ý thức được bé gái nhỏ này có khả năng chính là Lưu Viêm, Hoa Thanh Ti không thể ức chế chấn động trong lòng được nữa.

Chỉ là chuyện này... làm sao có khả năng chứ!?

Lưu Viêm xoay người, nhìn về phía Hoa Thanh Ti lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nói giòn tan: - Hoa tỷ!

Là Lưu Viêm không sai! Khẳng định chính là Lưu Viêm!

Hoa Thanh Ti trong nháy mắt trợn tròn đôi mắt đẹp, lắp bắp nói:

- Ngươi... Ngươi làm sao lại biến thành bộ dáng này?

Lưu Viêm lấm lét nói: - Chủ nhân nói hắn thích nhất tiểu cô nương, càng nhỏ càng thích, cho nên ta...

- Hả? Hoa Thanh Ti lườm đôi mắt đẹp một cái, phẫn nộ nhìn Dương Khai.

Dương Khai cả người toát mồ hôi lạnh như thác đổ, đưa tay lau sơ qua, rồi nói: - Cô nương đừng nghe nàng nói bậy a, câu nói này hoàn toàn là lời nói vô căn cứ!

Lần này ngay cả Xích Nguyệt cùng Diệp Tinh Hàm đều quay đầu nhìn Dương Khai.

- Cầm thú!

- Vô sỉ!

- Bại hoại!

Ba nữ nhân một người một câu, Dương Khai mặt tái xanh.

Hoa Thanh Ti hừ lạnh nói: - Sau này muội hãy đi theo bên cạnh ta, tuyệt đối không cần một mình chung sống với hắn, Hoa tỷ bảo vệ muội!

- Cám ơn Hoa tỷ! Lưu Viêm lộ ra nụ cười hồn nhiên ngây thơ.


- Muội có sao không, vừa rồi có bị thương không? Tuy rằng cảm thấy tình huống của Lưu Viêm không có gì, Hoa Thanh Ti vẫn không nhịn được hỏi một câu. Nàng từng đấu với Khưu Trạch, biết lão già này rất lợi hại, dù là mình đều không phải đối thủ, Lưu Viêm trúng một chiêu, tự nhiên nàng lo lắng.


- Ta rất tốt! Lưu Viêm mỉm cười, nhưng trong mắt lại không có mảy may tươi cười, có chăng chỉ là rét lạnh đến thấu xương. Lúc nói chuyện nàng lạnh lùng nhìn về hướng Khưu Trạch.


Vừa chạm ánh mắt của nàng, Khưu Trạch không khỏi giật mình, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác cực kỳ bất an, lão quyết định thật nhanh, bước ra phía trước một bước, nạt nhỏ: - Chư vị gặp lại, trường diện tuy rằng cảm động lòng người, nhưng đến đây chấm dứt đi! Bổn tọa không muốn đại khai sát giới, chỉ tặng các vị tám chữ...


Nói đến đây, thanh âm lão lạnh xuống, sát niệm mãnh liệt cuồn cuộn như thủy triều, thanh âm như trong Cửu U Luyện Ngục theo gió thổi tới, khiến mọi người không rét mà run: - Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK