Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phong Lâm Thành, Tần gia.

Trong khuê phòng, trên giường bệnh, Tần Ngọc mặt không màu máu nằm đó, thỉnh thoảng ho khan, ngẫu nhiên ho nặng, cho nên không thở được yên lành.

Một cỗ tử khí không rõ quấn quanh người Tần Ngọc, ngay cả người thường chưa tu luyện cũng mơ hồ nhận ra trạng thái của Tần Ngọc không ổn. Nếu là người có chút tu vi, vận chuyển thần niệm quét qua, sẽ phát hiện rõ ràng lúc này Tần Ngọc bị lớp khí đen bao phủ.

Theo thời gian trôi qua, khí đen ngày càng dày đặc.

Không rõ loại khí đen này là năng lượng gì, xuất hiện từ 2 tháng trước, luôn cắn nuốt sức sống của Tần Ngọc, làm tình huống của nàng ngày càng xấu.

Thiên Địa Tiệt Thân, đây là một loại thể chất rất đặc thù, là một loại thể chất không được thiên địa dung tha. Bất cứ người nào có thể chất này, đều không thể sống quá 18 tuổi, bởi vì pháp tắc thiên địa sẽ cắt đứt sức sống của người này.

Bên giường bệnh, tỳ nữ hầu hạ Tần Ngọc lén lau nước mắt, khóc đến sưng lên.

Tần Ngọc làm người hiền lành, đối với người hầu cũng rất lễ độ, người hầu Tần gia đều rất tôn kính nàng, tỳ nữ này tự nhiên cũng thế, nhìn tiểu thư nhà mình mắc bệnh nặng không biết, chỉ trong 2 tháng ngắn ngủi đã suy yếu đến thế này, tỳ nữ cũng cực kỳ đau lòng.

- Khóc cái gì! Đồ vô dụng, còn không cút ra ngoài! Ở một bên, Tần Triêu Dương bỗng nhiên giận dữ gầm lên.

Mấy ngày nay hắn vô cùng lo lắng, vốn là tầm phiền ý loạn, lúc này thấy tỳ nữ khóc lóc trước mặt mình, càng thêm bực bội, không nhịn được quát mắng.

Tỳ nữ liền hoảng sợ, quỳ xuống cũng không dám đi ra, nói: - Lão tổ thứ tội, lão tổ bớt giận. Nô tỳ không khóc, nô tỳ cũng không đi, nô tỳ muốn ở lại chăm sóc tiểu thư....


Nàng không ngừng năn nỉ, rất là khẩn khoản.

Tần Triêu Dương há miệng, cuối cùng cũng thở dài, khoát tay, lực lượng vô hình phát ra nâng tỳ nữ lên, thu liễm cơn giận, nói: - Thôi thôi...

Ngữ khí toát ra tiêu điều hiu quạnh.

- Là nô tỳ không tốt, không chăm sóc tốt tiểu thư. Tỳ nữ nói, lại dụi mắt, cố nén không khóc thành tiếng.

- Lão tổ... Trên giường bệnh, Tần Ngọc bỗng nhiên khẽ gọi, vừa nói xong lại ho mạnh, tỳ nữ vội tiến lên vuốt lưng cho nàng.

Đợi Tần Ngọc bớt lại, Tần Triêu Dương mới nhẹ nhàng nói: - Ngọc nhi, con nghỉ ngơi cho tốt, đừng nói gì cả.

Tần Ngọc chầm chậm lắc đầu, nói: - Dương đại ca... hắn còn chưa về sao?

Nghe vậy, Tần Triêu Dương hơi biến sắc, không biết phải nói thế nào.

Hiện tại sắp đến sinh nhật 18 tuổi của Tần Ngọc, mà hy vọng sinh tồn duy nhất của Tần Ngọc nằm trên người Dương Khai, nhưng cho đến giờ vẫn không thấy bóng dáng Dương Khai.

Tần Triêu Dương không khỏi hoài nghi, có phải mình đã nhờ sai người.

Chuyện bên Tứ Quý Chi Địa, hắn đã sớm tìm hiểu rõ ràng.

Ở trong trong Tứ Quý Chi Địa, Dương Khai đại triển thân thủ, luyện chế Thái Diệu Thần đan, một người đùa giỡn đệ tử tinh nhuệcác đại tông môn, chuyện này đã lan truyền nhanh chóng khắp Nam Vực.

Phong Lâm Thành tuy là thành nhỏ, nhưng Tần Triêu Dương cố ý tìm hiểu, làm sao không nghe được?

Chỉ là... 3 tháng trước Tứ Quý Chi Địa đã đóng lại, nếu như Dương Khai thật lấy được Kiếp Ách Nan Quả, vậy phải sớm về Phong Lâm Thành mới đúng, nhưng vì sao đến giờ vẫn không thấy bóng hắn?

Tần Triêu Dương cũng không muốn lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, chỉ là một ngày không gặp Dương Khai, một ngày hắn không thể yên lòng.

Hắn không biết bởi vì Dương Khai không tìm được Kiếp Ách Nan Quả nên mới không có mặt mũi gặp mình, hay là vì Dương Khai không thèm để ý tới Kiếp Ách Nan Quả, đã sớm chạy mất bóng.

Trời đất bao la, dù hắn muốn tìm Dương Khai, cũng không biết phải tìm chỗ nào, huống chi thời gian cũng không kịp nữa.

- Lão tổ, ngài đang hoài nghi Dương đại ca?

Tuy rằng Tần Ngọc đang bệnh nguy kịch, nhưng vẫn thấu hiểu lòng người, vừa nhìn thần sắc Tần Triêu Dương liền đoán được băn khoăn trong lòng hắn.

- Lão tổ cũng không muốn nghĩ nhiều, chờ mong Dương tiểu huynh đệ có thể mau mang đồ về, nhưng mà... dù cho hắn không lấy được đồ, cũng nên trở về nói với ta một tiếng. Sức người có giới hạn, lão hủ cũng hiểu được, nhưng hiện tại hắn... Ôi!

- Có lẽ Dương đại ca còn chuyện quan trọng níu kéo! Tần Ngọc nhẹ nhàng nói, vừa nói xong lại ho mạnh.

- Chỉ mong là thế. Tần Triêu Dương cười khổ, nhưng trong lòng không đồng ý.

Dù là thật có chuyện gì quan trọng níu kéo, tìm người truyền tin về cũng được chứ? Trong lòng hắn càng cho rằng Dương Khai cầm Bách Vạn Kiếm của Tần gia, sẽ một đi không trở lại.

Đánh mất Đế Bảo Bách Vạn Kiếm thì cũng thôi, thứ này dù quý giá, nhưng hiện tại Tần gia suy thoái, đã không còn người phát huy được năng lực của nó. Người thường vô tội ôm ngọc có tội, nói không chừng còn dẫn tới rắc rối gì.

Nhưng trả giá khi nhìn nhầm người làm Tần Triêu Dương cảm thấy vô cùng đau lòng, thầm hối hận sao mình lại giao thứ trọng yếu như thế cho một người mới quen không lâu.

Nếu như để hắn tự đi Tứ Quý Chi Địa, có lẽ còn một đường hy vọng, không đến mức để Tần Ngọc nằm đây chờ chết.

Trong lòng tự trách, làm cho Tần Triêu Dương đêm không ngủ được, ăn uống không yên.

- Dương đại ca sẽ trở lại. Tần Ngọc cam đoan.

- Hắn không phải hạng người lấy đồ người rồi không nói mà chạy.

- Tiểu thư, đã lúc nào rồi, ngài còn nói đỡ cho người kia. Tỳ nữ nhìn mà đau lòng, nước mắt lại trào ra.

- Ngươi biết cái gì. Tần Ngọc mắng nàng một câu, tiếp tục nói: - Tuy rằng ta tiếp xúc với Dương đại ca không lâu, nhưng lão tổ ngài nên biết, ta mang Tạo Hóa Thiên Đồng, nhìn người cực chính xác.

Nghe vậy, ánh mắt Tần Triêu Dương sáng ngời, tâm tình tuyệt vọng cũng sinh ra một tia hy vọng.

Quả thật là thế, tuy rằng tu vi Tần Ngọc không cao, nhưng bởi vì mang theo Tạo Hóa Thiên Đồng, nhìn người luôn chính xác. Bình thường, nàng chỉ cần nhìn người một lần, là có thể biết được người này thiện ác, đáng tin hay không.

Lúc trước nếu không được Tần Ngọc đồng ý, có thế nào Tần Triêu Dương cũng sẽ không dám tặng chỗ vào Tứ Quý Chi Địa cho Dương Khai.

- Cho nên Dương đại ca nhất định bị chuyện gì níu kéo... Tần Ngọc kết luận, lại nói: - Lão tổ, ngài cứ làm việc đi, không cần lo lắng cho ta, sớm muộn gì cũng sẽ khỏe lên. Ngược lại bên trong Phong Lâm Thành... ta nghe Tuệ nhi nói trong thời gian này có không ít đại nhân vật đến đây, ngay cả Tần gia ta cũng vào ở một vị?

- Phải! Tần Triêu Dương nghe vậy gật đầu: - Mấy ngày nay con bệnh nặng, lão tổ không nói cho con biết, tiểu nha đầu này lại nói lung tung.

Vừa nói, hắn còn trừng tỳ nữ Tuệ nhi kia.

Tỳ nữ vội thè lưỡi, giải thích:

- Nô tỳ thấy tiểu thư khổ sở chờ đợi, tùy tiện nói chút chuyện, lần sau nô tỳ không dám nữa!

- Còn có lần nữa, chặt chân chó của ngươi! Tần Triêu Dương hừ lạnh.

- Đừng sợ, lão tổ dọa ngươi thôi. Tần Ngọc mỉm cười, vỗ tay Tuệ nhi.

Tần Triêu Dương thở dài, nói: - Người làm trong nhà, đều bị con chiều hư hết rồi.

- Lão tổ, trong thành gần đây lại xảy ra chuyện gì, sao lại thu hút nhiều người đến đây như thế? Tần Ngọc quay sang hỏi.

2 năm gần đây, Phong Lâm Thành vẫn luôn không yên bình, đầu tiên là thánh linh hiện thế, dẫn tới thế lực bá chủ như Tinh Thần Cung cũng phái cường giả đến tra xét, sau đó lại là ma khí vây thành, náo loạn tung trời, Mộc Sâm Thành gần đó bị tai ương sắp diệt thành, cũng may cuối cùng ma khí tự rút lui, làm cho ma nhân khôi phục thần trí.

Bằng không, hiện tại Mộc Sâm Thành đã là tòa thành trống.

Lần đó, mấy vị Đế Tôn Cảnh không ngại khổ cực, đích thân đi tham dò.

Hiện tại không biết vì chuyện gì, thu hút không ít cường giả đến đây. Tuy rằng Tần Ngọc nghe Tuệ nhi nói chút lời đồn, nhưng không rõ ràng, tự nhiên phải hỏi cho kỹ.

- Truy căn nguyên, chuyện lần này có liên quan đến chuyện ma khí xuất thế lần trước. Tần Triêu Dương thở dài, tràn đầy ưu sầu.

Nghe vậy, sắc mặt Tần Ngọc khẽ biến, kinh hô:

- Chẳng lẽ, ma khí đột nhiên biến mất, giờ đã xuất hiện trở lại?

Tuệ nhi cũng run lên, hoảng sợ không thôi.

- Vậy thì không. Tần Triêu Dương đáp: - Lần trước ma khí đột nhiên rút lui, cũng không xuất hiện nữa, chỉ là... bên dưới chỗ phong ấn mà chúng ta đi qua, lại xuất hiện một cái địa mạch thượng phẩm!

- Địa mạch thượng phẩm? Ánh mắt Tần Ngọc sáng ngời:

- Gần Phong Lâm Thành, lại có địa mạch thượng phẩm?

Tần Triêu Dương cũng cười nói: - Chuyện này cũng làm đám lão già chúng ta bất ngờ. Con cũng biết, sở dĩ Phong Lâm Thành vẫn không có thế lực lớn dọn vào, cũng là vì chỗ chúng ta rất nhỏ, hơn nữa linh khí không nồng, không có sản vật đặc biệt, cho nên những năm gần đây đều là do phủ thành chủ quản lý. Nhưng mà địa mạch thượng phẩm vừa xuất hiện, tình hình liền thay đổi...

- Chỉ là một cái địa mạch thượng phẩm, còn không tới mức khiến các thế lực lớn chú ý như vậy? Chẳng lẽ còn có nguyên nhân khác?

- Đúng thế! Tần Triêu Dương nghiêm mặt. - Ở gần linh mạch thượng phẩm đó, hình như còn tìm được rất nhiều địa mạch chi nhánh trung phẩm hạ phẩm. Mặt khác dựa vào Ngọc Thanh Sơn, còn có mỏ nguyên tinh, không biết cấp bậc thế nào!

Tần Ngọc không khỏi đổi sắc.


Nghe đến đây, cuối cùng nàng hiểu được vì sao Phong Lâm Thành lại thu hút người tới.


Chỉ riêng mỏ quặng nguyên tinh, cũng đủ làm người ta tranh nhau vỡ đầu, đừng nói còn có nhiều địa mạch phẩm chất khác nhau.


- Những địa mạch cùng mỏ quặng nguyên tinh đó, Tinh Thần Cung cùng những thế lực lớn đứng đầu đều không để ý, nhưng mà những thế lực tuyến một hai thì không thể mặc kệ. Hiện tại Phong Lâm Thành phong vân xoay vần, chỉ riêng Đạo Nguyên tam tầng cảnh đã có mấy chục vị đi vào, Đế Tôn Cảnh có đến hay không thì chưa rõ, nhưng chỉ cần lợi lộc bên này đủ lớn, thu hút Đế Tôn Cảnh đến đây chỉ là chuyện sớm muộn.


Tần Ngọc nghe rồi, nghiêm mặt nói: - Lão tổ, lúc mấu chốt như thế, Tần gia ta không nên ra mặt làm gì, yên lặng theo dõi là được, ở trước mặt những quái vật lớn này, Tần gia ta chỉ là viên đá nhỏ, không có sức đấu tranh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK