Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thần niệm quét qua, hai người phát hiện thiếu nữ này chỉ có Phản Hư tam tầng cảnh tu vi. Họ liếc nhau, đều nhìn ra ý rục rịch ngóc đầu dậy trong mắt lẫn nhau...

Trên mặt một người võ giả hơi mập trong đó hiện ra nụ cười, giả trang thành bộ dạng có thể tin, ôn nhu hỏi: - Tiểu cô nương, ngươi gọi hai người tại hạ không biết có chuyện gì? Chẳng lẽ... là lạc đường? Hà hà hà hà...

Lạc Băng nghe vậy mắt đẹp sáng ngời, ngạc nhiên nhìn võ giả mập hỏi:

- Làm sao ngươi biết? Bổn tiểu thư đúng là đang lạc đường, ta không biết làm sao đi trở về.

- Ách... Võ giả mập trở nên sửng sốt, thầm nghĩ mình bất quá là thuận miệng bịa chuyện một chút, thật đúng là chó ngáp phải ruồi? Nhìn thiếu nữ trước mặt dáng vẻ vui mừng, cũng không giống giở trò, lập tức sáng tỏ thiếu nữ trước mặt này hẳn là loại người hàng năm không bước chân ra khỏi nhà, không biết tin tức gì ở bên ngoài. Hắn vội ho một tiếng, làm ra bộ dáng buồn bã đáng thương, nói: - Tiểu cô nương không cần phải sợ, có hai người bọn ta ở đây, không có người nào làm hại nàng đâu.

Lạc Băng lau một chút nước mắt nơi khóe mắt, như trút gánh nặng, nín khóc mỉm cười nói: - Thật tốt quá, ta đã biết chuyện không đến nỗi hỏng bét như vậy.

Nụ cười ấy của nàng, nhất thời như cả đêm gió xuân trăm hoa nở. Con ngươi của hai võ giả nhìn thấy đều sửng sốt, không ngừng nuốt nước miếng, cả người nhiệt huyết sôi trào.

- Hai người các ngươi nhanh chóng đưa bổn tiểu thư về nhà, đợi sau khi bổn tiểu thư trở về sẽ có thưởng trọng hậu! Lạc Băng nháy mắt liền khôi phục giá thế vênh mặt hất hàm sai khiến lúc trước, quát lên với hai võ giả đối diện.

Hai người liếc nhau, một võ giả hình thể hơi gầy khác mỉm cười nói: - Được, được, được, hai người bọn ta lập tức đưa cô nương về nhà. Cô nương hãy theo bọn ta đến đây đi!


Lạc Băng gật đầu, chỉ thị nói: - Dẫn đường đi!

Nàng cũng không hỏi xem đối phương biết mình là người nào không, không rõ nhà mình ở nơi nào, liền trực tiếp đi theo phía sau hai võ giả bước vào chỗ sâu hơn nơi ngõ nhỏ.

Hai người đối phương hiển nhiên cũng không có ý tứ nói nhiều, chỉ vùi đầu đi tới phía trước.

Lạc Băng theo ở phía sau tâm tình dường như cũng từ từ vui vẻ, nhiều điều không vui lúc trước lập tức đã quên không còn chút nào. Một đường đi tới đi tới lại vẫn ê a lên điệu hát dân gian, một bộ dáng vui vẻ như chim sơn ca.

Sau một chung trà, Lạc Băng mới từ từ phát hiện không đúng. Nàng dừng lại bước chân, quay đầu chung quanh, phát hiện chỗ này càng thêm hoang vắng so với chỗ lúc nãy. Hơn nữa dõi mắt nhìn bốn phía lại không thấy nửa cái nhân ảnh, phòng ốc sụp đổ, một mảnh tường đổ vách xiêu, giống như quỷ vực, tình cảnh này khiến Lạc Băng một trận hoảng hốt, run giọng nói: - Đây... Đây là địa phương nào? Bổn tiểu thư không phải bảo các ngươi đưa ta về nhà sao...? Các ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?

Hai tên võ giả phía trước nghe vậy, đồng thời dừng bước chân, nghiêng đầu qua chỗ khác, âm hiểm cười hắc hắc nhìn Lạc Băng.

Lạc Băng coi như có ngu xuẩn đi chăng nữa lần này cũng ý thức được chuyện có chút không đúng. Hai người trước mặt... dường như không là người tốt lành gì. Bọn họ cũng không phải muốn dẫn mình về nhà.

- Các ngươi... các ngươi muốn làm gì? Lạc Băng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, không ngừng lui về phía sau mấy bước. Dưới chân lại bị thứ gì vướng chân một chút, một cái không đứng vững vàng, đặt mông ngả ngồi dưới đất.

Cảm giác kinh hoảng cùng đau đớn cùng chung xông tới, khiến nàng lập tức khóc lên.

- Hắc hắc hắc... Võ giả mập mạp nọ không ngừng cười lạnh. Hắn từng bước một bước về phía Lạc Băng. Thân ảnh từ từ tới gần tạo cho Lạc Băng áp lực tâm lý cực lớn, khiến trái tim của nàng nhảy lên thình thịch, muốn lao ra cổ họng.

- Bổn tiểu thư cảnh cáo các ngươi không được tới lộn xộn a! Bằng không... Bằng không các ngươi nhất định phải chết! Lạc Băng cắn môi đỏ mọng, dùng lời nói mà nàng tự nhận là có phân lượng nhất uy hiếp đối phương.

Nhưng chuyện cũng đã đến nước này, hai người kia làm sao từ bỏ ý đồ chứ?

Võ giả gầy cười hỏi: - Cô gái nhỏ rất có ý tứ, nàng ngây thơ như vậy cha mẹ nàng có biết không?

Kia võ giả mập lại cười dâm đãng không ngừng, nói: - Kêu đi, kêu đi. Địa phương quỷ quái này cho dù nàng gọi phá cổ họng cũng sẽ không có ai tới đáp lý nàng.

Khi nói chuyện, võ giả mập đã bước một bước vọt tới trước mặt Lạc Băng, đưa tay chộp tới cái cổ thon dài của nàng.

Lạc Băng hoảng sợ quát to một tiếng, song chưởng đẩy về trước. Trong cơ thể thánh nguyên bắt đầu khởi động, đánh ra một kích vô cùng uy thế.

Nhưng nàng dù sao chỉ là một Phản Hư tam tầng cảnh võ giả, từ nhỏ không thích tu luyện. Chút tu vi đó vẫn là tài năng do đại lượng thiên tài địa bảo chất đống cùng phụ trợ mà lấy được. Thánh nguyên trong cơ thể pha tạp không tinh khiết, chiêu thức không quen.

Hai tên võ giả mập và gầy kia đều đã đến tầng thứ của Hư Vương Cảnh. Cho nên đối mặt một chiêu này, võ giả mập chỉ thuận tay vung lên, lập tức phá giải chiêu thức của đối phương. Ngay sau đó họ xuất thủ như điện, vỗ mạnh hai cái trên đầu Lạc Băng.

Lạc Băng lập tức mềm nhũn ngã xuống đất, một thân khí lực đều không thể dâng lên, kinh mạch bị trấn áp. Một tiếng tu vi trực tiếp bị trấn áp, chỉ có thể trơ mắt nhìn võ giả mập đưa tay kéo đai lưng quần áo của mình, từ từ tháo ra.

- Không được... Không được a... Lạc Băng khóc năn nỉ.

Võ giả mập lại bị tiếng kêu nhu nhược ấy kích thích sự tà ác sâu trong nội tâm, trong lỗ mũi phun nhiệt khí, ánh mắt cũng đỏ lên, nuốt nước miếng nói: - Thanh âm của nha đầu kia thật là hấp dẫn, thật là ông trời có mắt, lại khiến huynh đệ hai người bọn ta gặp được một người tuyệt sắc như vậy.

Võ giả gầy đó cũng là cả người nóng nảy khó nhịn, thời khắc này lập tức lẻn đến phía trước đỉnh đầu của Lạc Băng, đưa tay véo véo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, một bộ dạng muốn ngừng mà không được, nói: - Da thịt trơn mềm, cũng không biết là tiểu thư nhà ai. Hà hà hà hà, cái này tiện nghi cho bọn ta rồi.

Lạc Băng vừa nghe, cũng không biết khí lực ở đâu ra, hét lớn: - Ta là con gái của thành chủ đại nhân. Các ngươi nhanh thả ta, bằng không để phụ thân ta biết, các ngươi nhất định phải chết.

Lời vừa nói ra, hai tên võ giả mập gầy cả người cứng đờ, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Võ giả mập lại toát mồ hôi lạnh trên trán, lau một lượt lại ra một lượt, thế nào cũng lau không xong, khàn giọng nói: - Không... Không thể nào! Con gái của thành chủ hả?

Võ giả gầy cũng mang gương mặt hoảng sợ, nhìn Lạc Băng hỏi: - Nàng... nàng tên là gì?

Lạc Băng mắt lạnh nhìn hai người, cắn răng trả lời: - Bổn tiểu thư gọi là Lạc Băng!

Hai võ giả mập gầy nghe vậy, chỉ cảm thấy một cổ lạnh cả người từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, khiến hai người không tự chủ được đánh mấy cái lạnh run. Nghiêm túc quan sát Lạc Băng vài lần, võ giả mập run giọng nói: - Dường như... Dường như đúng thật là phủ thành chủ đại tiểu thư. Ta trước đó xa xa nhìn qua nàng một lần rồi...

- Xong rồi... Cái này xong rồi... Võ giả gầy làm như không chịu nổi đả kích khổng lồ này, lại đặt mông ngả ngồi dưới đất, hai tròng mắt thất thần, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

Tên võ giả mập cũng cả người run run lợi hại, vội vàng rụt lại đôi tay bẩn thỉu mà mình đang ở cởi ra quần áo của Lạc Băng. Hắn nhìn nàng ấy, tựa như muốn nặn ra một nụ cười nịnh nhưng lại không làm được, biểu tình còn khó nhìn hơn so với khóc.

Sau khi biết người thiếu nữ trước mặt lại là con gái của thành chủ đại nhân, hai người đều bị dọa đến hồn bất phụ thể, ba hồn bảy vía đều bay ra ngoài.

Bọn họ vốn tưởng rằng Lạc Băng chỉ là tiểu cô nương lạc đường, làm gì nghĩ tới nàng có lai lịch lớn như vậy? Nếu sớm biết nàng là con gái của thành chủ đại nhân, thì cho bọn họ gan lớn bằng trời bọn họ cũng không dám hành sự như thế a.

Lạc Băng thấy vậy, trước mắt sáng ngời, hét lớn: - Biết sợ rồi sao, nếu không muốn chết lập tức ngoan ngoãn đưa bổn tiểu thư về phủ thành chủ!

Võ giả mập lập tức quỳ xuống trước mặt Lạc Băng, dập đầu như giã tỏi, mất mấy cái đã dập đầu đến vỡ ra, máu tươi chảy ròng, nói: - Huynh đệ hai người chúng tôi có mắt không tròng, mạo phạm Lạc tiểu thư, xin Lạc tiểu thư đại nhân đại lượng, tha cho huynh đệ hai người chúng tôi.

Võ giả gầy thời khắc này cũng làm như trở về quá thần, đồng dạng bò tới dập đầu, trong miệng xin khoan dung không ngừng.

Lạc Băng khinh bỉ nhìn hai người, hừ lạnh nói: - Các ngươi đưa ta về phủ thành chủ, ta sẽ tha cho các ngươi khỏi chết!

- Thật sao? Võ giả mập nghe vậy vui mừng, ngẩng đầu nhìn Lạc Băng, một bộ dáng vui sướng vì sống sót sau tai nạn.

Lạc Băng nói:

- Tuy nhiên tội chết có thể miễn, tội sống khó miễn, chỉ dựa vào các ngươi vừa rồi đối với bổn tiểu thư như vậy, bổn tiểu thư cũng phải trừng phạt các ngươi một chút... Nói như thế, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: - Để cho phụ thân nhốt các ngươi mười năm tám năm là được rồi.

Sắc mặt của hai võ giả mập gầy lập tức lộ ra đặc sắc, biểu tình cổ quái nhìn chằm chằm Lạc Băng.

- Nhìn cái gì vậy, có tin bổn tiểu thư móc con ngươi của các ngươi ra không? Lạc Băng hung tợn trừng mắt hai người, dường như đã nắm thế cục trong tay vậy.

- Đại ca... Võ giả gầy lặng lẽ thọc võ giả mập, thấp giọng hỏi: - Tiểu nha đầu này... có phải đầu óc bị hư rồi không?

Nếu không phải đầu óc bị hư, nào có bản thân mình vẫn chưa thoát vây lại bắt đầu uy hiếp người khác chứ? Chỉ cần người có chút thường thức cũng sẽ không làm như vậy.

Võ giả mập nghiêm túc gật đầu nói: - Ta cũng cảm thấy là... đáng thương cho thành chủ đại nhân một đời anh danh, nhưng lại sinh ra một nữ nhi như vậy!

- Vậy làm sao bây giờ?

Trong mắt của võ giả mập lóe lên một tia ngoan lệ, từ từ nói: - Còn có thể làm sao? Dứt khoát hoặc là không làm còn đã làm phải làm đến cùng... Nói như thế, trên mặt hắn dâng lên một tia sát khí.

Võ giả gầy nghe vậy suy nghĩ một chút, gật đầu nói: - Cũng chỉ có thể như thế.

Thanh âm của hai người nói chuyện tuy nhỏ, nhưng khiến cho Lạc Băng nghe rõ ràng, vốn tưởng rằng có hy vọng thoát nạn, nào hiểu được chuyện có nổi lên gợn sóng. Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói của hai người này dường như không đơn thuần là muốn khinh bạc mình, thậm chí còn muốn tánh mạng của mình. Sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng một chút tái nhợt, kinh giọng hỏi: - Các ngươi muốn làm gì hả? Các ngươi không nên như vậy a. Các ngươi đưa ta về phủ thành chủ, ta không trừng phạt các ngươi không được sao...?

- Đã muộn rồi! Võ giả mập cười lạnh một tiếng, trong lòng nếu đã quyết định, hắn ngược lại sẽ không sợ như vậy. Thành chủ đại nhân tuy rằng không thể trêu chọc, nhưng chỗ này hoang vu hiếm dấu vết người, chỉ cần sau đó xử lý sạch sẽ, chưa chắc có thể truy xét được trên đầu bọn họ.

Hắn lập tức bò xuống, nửa quỳ bên cạnh Lạc Băng, mùi thơm xử tử quanh quẩn chóp mũi, khiến hắn cả người nóng nảy, quyết há to mồm ấn qua đôi môi đỏ mọng của Lạc Băng, trên miệng còn mơ hồ không rõ nói: - Tuyệt sắc như thế nếu có thể làm một lần, chết cũng không hối tiếc a!


- Cút ngay! Không cần a... Lạc Băng không ngừng vặn vẹo đầu, muốn tránh ra gương mặt làm người ta buồn nôn của đối phương, nhưng tu vi bị phong, hành động bị chế, nàng làm sao làm được gì? Chỉ có thể trơ mắt nhìn cái miệng rộng của đối phương từ xa càng lúc càng gần tới mình.


Nàng gần như có thể nghe thấy được cái mùi khó ngửi trong miệng của đối phương.


Đầu óc của Lạc Băng chỉ một thoáng trống rỗng, nguy cơ trước mắt thế này, trong đầu của nàng hiện lên cũng không phải là phụ thân nuông chìu mình, cũng không phải Khâu Vũ đối với mình nói gì nghe nấy, ngược lại là thân ảnh của tên Dương Khai làm cho người ta chán ghét đó.


Nếu không phải là hắn, nếu không phải là hắn... thì sao mình gặp phải ác mộng như Luyện Ngục thế này?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK