Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Với tu vi và cấp bậc luyện đan sư hiện tại của Dương Khai, có khả năng khi đang luyện chế Thái Diệu đan một lần được năm viên, phần nhiều là do may mắn.

Hắn vốn âm thầm đoán chừng bản thân mình chỉ có thể luyện thành ba viên, lại không nghĩ rằng kết quả cuối cùng lúc luyện xong, một sự kinh hỉ lớn hiện ra trước mắt.

Duy nhất khiến Dương Khai cảm thấy đáng tiếc chính là, trong năm viên linh đan kia ngay cả một viên có đan văn cũng không có xuất hiện. Điều này cũng hợp tình hợp lý, Thái Diệu đan vốn là không dễ dàng luyện chế, nếu luyện chế ra đan văn nữa, vậy quả thật là quá mức nghịch thiên.

Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai vẫn ở trên Phi Yến Phong, an tâm tu luyện hơn, kiên nhẫn chờ đợi tin tức Thanh Dương Thần Điện bên kia.

Tìm kiếm Kiếp Ách Nan Quả cũng không phải công phu ngày một ngày hai, Dương Khai sở dĩ cho ra kỳ hạn ba tháng, hoàn toàn là vì Tần Ngọc suy tính, thân thể và tuổi tác của nàng đã không thể đợi thêm được nữa.

Mà Thanh Dương Thần Điện bên này, là nàng, cũng là hy vọng duy nhất của Dương Khai.

Phi Yến Phong ở chỗ vắng vẻ trong dãy núi Thanh Dương, vô cùng u tĩnh, cho nên cũng không có người tới quấy rầy Dương Khai.

Chỉ là khiến Dương Khai không nghĩ tới chính là, qua mấy ngày, lại có một vị khách ngoài ý muốn đến thăm.

Người tới chính là Cao Tuyết Đình.

Điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc, tự chắc là sẽ không có sơ suất, đón Cao Tuyết Đình vào trong đại điện, tận tình hầu hạ.

Hắn vốn cho rằng Cao Tuyết Đình đến tìm mình có lẽ là có việc gì, nhưng không nghĩ tới lại không như mình tưởng, vị này là cường giả Đế Tôn Cảnh khí chất lạnh như băng ở trong này đợi Dương Khai nữa ngày công phu, chỉ là như một trưởng bối hỏi thăm hình hình tu luyện của vãn bối, hỏi Dương Khai một chút vấn đề võ đạo.

Dương Khai cẩn thận suy nghĩ, đối đáp cẩn thận, từ sắc mặt Cao Tuyết Đình, cũng không biết đáp án có khiến nàng hài lòng hay không.

Mà khó có được cơ hội tiếp xúc với cường giả Đế Tôn Cảnh ở khoảng cách gần như vậy, Dương Khai cũng nhân cơ hội hỏi một chút chuyện mà mình không hiểu rõ, Cáo Tuyết Đình không hề có ý tứ giấu giếm. Tận lực dùng lời nói dễ hiểu giảng giải cho hắn.


Dương Khai thu hoạch không ít.

Cuối cùng, Cao Tuyết Đình đề cập thử một chút thần niệm mạnh yếu của Dương Khai.

Đối với chuyện này, Dương Khai tuy rằng cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không có cự tuyệt, thoáng ngưng tụ thần thức hướng Cao Tuyết Đình đánh tới.

Đối phương đương nhiên là bình yên tiếp nhận, không chút động tâm. Nhưng thâm ý sâu xa liếc nhìn Dương Khai một cái, làm như nhìn ra hắn không dùng toàn lực.

Cuối cùng, Cao Tuyết Đình lưu lại cho Dương Khai một vật, phiêu nhiên rời đi.

Sau khi tiễn Cao Tuyết Đình, Dương Khai mơ hồ, khong biết vị Cao trưởng lão lần này đến tìm mình rốt cuộc là muốn làm gì. Từ lần tiếp xúc trước đi theo nàng vào Từ Quý Chi Địa, Cao Tuyết Đình người này cũng không phải là người dễ chung sống.

Không dễ chung sống cùng nàng, không phải tính khí thô bạo, khó tính không phải là nguyên nhân. Mà là trời sinh khí chất lạnh như băng, trên mặt vĩnh viễn một bộ dáng từ chối người khá từ ngoài ngàn dặm, thần tình người lạc chớ vào.

Thật là Dương Khai có thể cảm nhận được, Cao Tuyết Đình người này không xấu.

Nhìn vậy trên tay, Dương Khai khẽ nhíu mày, tự nhủ thì thầm:

- Không đầu không đuôi, là có chuyện gì vậy?

Hắn cầm trên tay, chính là vật Cao Tuyết Đình đưa cho hắn trước khi đi. Vật kia nhìn giống như một cái chuông nhỏ, ước chừng to bằng bàn tay. Vầng sáng lưu chuyển, thoạt nhìn vô cùng huyền diệu, mà bên trong nó cũng tản ra năng lượng dao động không yếu, Cao Tuyết Đình gọi nó là Tử Dương Huyền Quang Tráo!

Đây rõ ràng là một kiện bí bảo cấp Đạo Nguyên hạ phẩm!

Hơn nữa, nó còn không phải là bí bảo bình thường, nó là bí bảo thần hồn!

Cái gọi là bí bảo thần hồn. Thường thường là dùng vật liệu cô cùng đặc biết chế tạo thành, chỉ có võ giả dùng thần niệm mới có thể điều khiển vật, nguyên lực đối với loại bí bảo này là không hề tác dụng.

Bí bảo thần hồn trân quý và quý trọng trình độ này, so với bí bảo bình thường mạnh hơn mấy bậc.

Cho nên đừng xem chuông nhỏ này chỉ là cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, nhưng giá trị chân chính tuyệt đối không thấp hơn bí bảo cấp Đạo Nguyên thượng phẩm. Thâm chí có xu thể vượt trội.

Mà hình dáng chuông nhỏ này, vừa nhìn là biến nó còn là một kiện bí bảo phòng ngự, nếu là luyện hóa vào cơ thể, liền có thể bảo vệ thức hải, bảo vệ thần hồn, không bị ngoại vật gây thương tích.

Dương Khai quả thật còn chưa có bí bảo thật hồn, năm đó khi còn rất nhỏ bé, trái lại có một tiểu kiếm có tính công kích, nhưng theo thực lực tăng lên, đồ chơi kia sớm đã đào thải không cần.

Hơn nữa hắn còn tự mình lĩnh ngộ bí thuật Sinh Liên, công kích này cường đại, chi quỷ bí, lại là cao hơn đại đa số bí bảo thần hồn, cho nên cho tới nay, hắn cũng không có lo lắng thu thập loại bí bảo này.

Cao Tuyết Đình đưa cho hắn thứ này, ngược lại coi như bổ sung khuyết điểm hạng nhất của hắn.

Có bí bảo này bảo vệ, lại thêm thần hồn lực cường đại của Dương Khai, người khác tương thông muốn đánh lén đả thương thức hải của hắn, đại khái sẽ rất khó xử.

Cái gọi là trưởng bối cho, không dám từ chối, Dương Khai tuy không phải là đệ tử Thần Điện, nhưng Cao Tuyết Đình dù gì cũng là cường giả Đế Tôn Cảnh, cho nên khi nàng đưa bí bảo này cho Dương Khai, Dương Khai cũng không nghĩ nhiều, nói lời cảm tạ nhận lấy.

Thời khắc này xem ra, quả thật cần hao phí thời gian luyện hoa một chút.

Khoảng thời gian này cũng là vô sự, chỉ là đang đợi tin tức mà thôi, lại bắt đầu luyện hóa bí bảo vậy.

Nghĩ đến đây, Dương Khai không do dự nữa, khoanh chân ngồi xuống, thần niệm xuyên qua cơ thể, hướng “Tử Dương Huyền Quang Tráo” kia bao phủ lấy.

Lại mười mấy ngày bình thản trôi qua.

Mười mấy ngày này, Dương Khai vẫn luôn khoanh chân ngồi ở trong sương phòng, nửa bước không rời, nỗ lực luyện hóa Tử Dương Huyền Quang Tráo.

Mà thông qua mấy ngày nỗ lực này, này hắn cũng khó khăn lắm mới đem cấm chế bí bảo này luyện hóa một phần ba, có thể thu nhập vào thức hải, miễn cưỡng có thể thôi phát ra một chút uy năng của nó.

Nhưng muốn hoàn toàn luyện hóa, vậy liền cần tích lũy thời gian.

Tử Dương Huyền Quang Tráo này không hổ là bí bảo thần hồn cấp Đạo Nguyên hạ phẩm, chức năng dường như vô cùng cường đại, chỉ là hiện tại, nó biến thành một tầng quầng sáng màu tím, bao phủ vòng ngoài thức hải của Dương Khai, tạo thành một tầng lực phòng hộ kiên cường dẻo dai.

Người khác muốn đả thương đến thức hải của Dương Khai, nhân thể nhất định phải đột phá qua mấy tầng phòng hộ màu tím này mới được.

Bời vì nguyên lực không có hoàn toàn luyện hóa, cho nên Dương Khai cũng không biết có còn chức năng khác hay không, nhưng chỉ cần là thời điểm này, cũng đủ để cho người khác mong đợi.

Một ngày này, Dương Khai chợt có cảm giác, vội vàng mở mắt hướng ra ngoài nhìn lại, mà đồng thời lúc hắn mở mắt ra, ngoài cửa liền vang lên thanh âm của một người, kêu lớn:

- Dương huynh, ta tới thăm ngươi đây.

Dương Khai vừa nghe thanh âm này, liền biết người nói chuyện là Hạ Sanh.

Mà vừa dứt lời, Hạ Sanh liền đã đẩy cửa bước vào.

Một thanh âm của người khác vang lên:

- Sư huynh, người ta còn chưa có mời ngươi đi vào đâu, ngươi làm như vậy, vạn nhất quấy nhiễu hắn tu luyện làm sao bây giờ?

Người này rõ ràng là Tiêu Bạch Y.

- Đúng vậy đúng vậy, nói không chừng Dương sư đệ đang tìm hiểu bí thuật gì, sư huynh người đừng mạo thất như vậy a! Thanh âm của Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng vang lên theo, dường như là rất lo lắng.

- A… Hạ Sanh nghe vậy, trên mặt không khỏi nổi lên thần sắc khó xử, tiến thoái lưỡng nan, gãi gãi đầu, thấp giọn nói:

- Vậy làm sao bây giờ? Ta gọi cũng gọi…

- Không sao, các vị mời vào đi! Dương Khai lên tiếng.

Biểu tình trên mặt Hạ Sanh lập tức buông lỏng, cười ha ha, cất bước đi vào.

- Làm phiền! Tiêu Bạch Y nói một tiếng, cũng theo đó mà vào.

Không bao lâu, mấy người xuất hiện trước mặt Dương Khai.

Khiến Dương Khai vô cùng ngoài ý muốn chính là, người tới ngoại trử ba người Hạ Sanh, Tiêu Bạch Y và Mộ Dung Hiểu Hiểu ra, còn có Trầm Mục Ki không ngờ cũng tới.

Hắn và Dương Khai không coi là rất quen, chỉ là đã gặp mặt mấy lần mà thôi, cho nên thời khắc này cũng chỉ là nhìn nhau gật đầu, xem như chào hỏi.

Nhưng thật ra Hạ Sanh, rất là nhiệt tình giới thiệu bọn với nhau một phèn.

Chỗ phòng khách vốn là đơn sơ này, cho nên Dương kahi cũng không có ý muốn mời bọn họ ngồi xuống, mà là nhìn Hạ Sanh nói:

- Các vị cùng nhau tới trước, có phải là có chuyện gì muốn nói cho ta biết hay không?

Hạ Sanh khẽ gật đầu, cười thần bí, nói:

- Điện chủ gọi chúng ta về!

- Ta cũng ở trong đó sao? Dương Khai nhướng mày

Mấy người trước mặt này đều là tinh nhuệ Thanh Dương Thần Điện, được gọi về là chuyện đương nhiên, cũng thấy ý tứ trong lời của Hạ Sanh kia, nhưng ngay cả mình cũng bị gọi về, điều này khiến Dương Khai có chút không hiểu.

- Đúng là như vậy! Hạ Sanh nghiêm nghị gật gật đầu:

- Điện chủ có ý để ta đợi đến lúc này, mang theo Dương huynh cùng đi gặp hắn.

- Có thể biết là chuyện gì không?

Dương Khai hỏi.

- Chuyện tốt! Hạ Sanh nhếch miệng nở nụ cười.

Tiêu Bạch Y ở bên cạnh lúc này cũng nói:

- Lần trước lúc chúng ta đi, điện chủ không phải đã nói câu kia rồi sao, ta nghĩ chúng ta lần này đại khái là đi lĩnh thưởng.

- Lĩnh thưởng… Dương Khai biểu tình cực kỳ cổ quái,

- Nhưng là, ta đã cùng Ôn điện chủ đề cập qua một yêu cầu a, Ôn điện chủ còn muốn ban thưởng ta cái gì?

Hạ Sanh cười, nói:

- Cái yêu cầu nhỏ kia sao có thể tính là công lao 6 cái Tinh Ấn của ngươi? Điện chủ hắn từ trước đến nay thưởng phạt phân minh, Dương huynh ngươi lần này vì Thần Điện làm ra cống hiến to lớn như thế, không chỉ có riêng một yêu cầu nhỏ có thể triệt tiêu.

- Không sai! Tiêu Bạch Y gật gật đầu nói,

- Ngươi cũng chú ý, lần này điện chủ gọi về, chỉ có mấy người chúng ta, mà mấy người chúng ta, đều là người dư thừa Tinh Ấn, ta, Hiểu Hiểu, Thẩm sư đệ, chỉ là nộp lên một quả Tinh Ấn đều đã được ban thưởng, đừng nói chi là ngươi nộp liền là hơn 6 quả.

- Ít nói mấy lời đó, đi nhanh lên đi, ta không thể chờ đợi muốn biết điện chủ hắn rốt cuộc sẽ thưởng ta những thứ gì. Hạ Sanh nét mặt không dằn nổi biểu tình.

- Vậy…làm phiền mấy vị dẫn đường. Dương Khai khách khí một tiếng.

- Lập tức, một nhóm năm người lần lượt thi triển bí thuật thân pháp, hướng chỗ ngọn núi cao nhất Thanh Dương Thần Điện bay đi.

Không lớn phiến khắc thời gian, mấy người liền tới Vạn Thánh Phong sở tại, thẳng bổn điện kia mà đi.

Nhưng lúc vượt qua cửa điện, Dương Khai bỗng nhiên hơi biến sắc mặt, trong nháy mắt này, hắn cảm thấy có một cỗ lực lượng huyền diệu bỗng nhiên xuất hiện, gia trì trên người mình, còn không chờ hắn làm ra bất kỳ phản ứng nào, một loại cảm giác không trọng lượng liền truyền tới.

Mà chờ đến lúc sau khi mấy người xuyên qua cửa điện, Dương Khai đã không thấy bóng dáng.

- Dương huynh đâu? Hạ Sanh sắc mặt đại biến, kinh hãi lên tiếng.


Đám người Tiêu Bạch Y, Mộ Dung Hiểu Hiểu, Trầm Mục Ki đều là sắc mặt hoảng sợ mà ngưng trọng.


- Đừng lo lắng, hắn được điện chủ đơn độc gọi đi nói chuyện. Một thanh âm bỗng nhiên từ phía trước truyền đến, mọi người đưa mắt nhìn lại, phát hiện người nói chuyện lại là Cao Tuyết Đình, thời khắc này, Cao trưởng lão đối mặt với mọi người, lẳng lặng đứng thẳng, như một gốc cây hoa sen trắng nở rộ, thanh linh mà sâu thẳm.


Mấy người liếc nhau, mặc dù không biết Ôn Tử Sam vì sao phải đem Dương Khai đơn độc gọi đi, nhưng cũng không không quá lo lắng, lập tức đồng thanh nói:


- Bái kiến Cao trưởng lão!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK