Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đám mây Phệ Hồn Trùng đang bay múa liền toàn bộ hướng hắn đánh tới, tiếng ông ông không ngừng bên tai. Dương Khai thần tình nghiêm túc đứng tại chỗ, gương mặt ngưng thần đề phòng chuẩn bị xuất thủ.

Chốc lát hắn liền bị đám mây trùng bao phủ, ngay sau đó một con Phệ Hồn Trùng rơi vào trên người hắn, run lên cái cánh an ổn bất động, lặng lặng bò ở đó, lại thêm một con nữa…

Từng mảng đám mây trùng lớn rơi xuống bao phủ lấy hắn ngoài ba tầng, che đậy hoàn toàn thân ảnh của hắn.

Nhưng tất cả Phệ Hồn Trùng đều yên lặng, không có ý đồ phát khởi công kích với hắn mà ngược lại dưới một tầng liên lạc vô hình những Phệ Hồn Trùng này đối với Dương Khai nói gì nghe nấy.

- Hahahaha. Dương Khai không nhịn được cất tiếng cười to, chỉ cảm thấy Nô Trùng Trạc quả nhiên là bảo bối tốt.

Lúc ở thế giới Thần Du Kính, Dương Khai cũng cảm giác được nhóm Phệ Hồn Trùng kia của mình đã không quá bị khống chế, sau khi từ Thiên Diễn Lý chiếm được một nhóm Phệ Hồn Trùng khác hắn lại không hề có tâm thần liên lạc.

Nhưng giờ này, những Phệ Hồn Trùng sau khi tiến hoá lại ngoan ngoãn nghe theo hiệu lệnh của hắn, dễ sai khiến, công lao lớn nhất tất nhiên thuộc về Nô Trùng Trạc.

Món Đế Bảo này không có năng lực công kích cùng phòng ngự nhưng khắc thế tất cả Kỳ Trùng Dị Trĩ trong thiên hạ, là tâm huyết cả đời của Trùng Đế, đối phó với Phệ Hồn Trùng quả nhiên có hiệu quả.

Kể từ đó, Dương Khai không cảm thấy buồn phiền nữa, ngày sau lúc gặp cường địch Phệ Hồn Trùng có thể trở thành một loại thủ đoạn đối địch của hắn.


Thử nghiệm một phen, Dương Khai rất là hài lòng, tâm niệm hơi động hắn lại khiến những Phệ Hồn Trùng kia quay lại đại úng nghỉ ngơi lấy sức.

Bên trong không gian Nô Trùng Trạc này dường nhe có chút tác dụng vi diệu đối với Kỳ Trùng Dị Trĩ, ở đây những Kỳ Trùng Dị Trĩ kia chẳng những sẽ không chết vong suy nhược mà ngược lại sẽ ngày càng mạnh.

Dĩ nhiên nếu muốn Phệ Hồn Trùng nhanh trưởng thành hơn, Dương Khai còn cần tìm Vô Tương Huyền Thảo nuôi nấng bọn chúng mới được.

Vô Tương Huyền Thảo cũng không coi là linh thảo rất quý hiếm, rất nhiều đại tông môn bản thân đều có thể trồng được, cho nên không khó tìm kiếm, chỉ là Dương Khai cần số lượng khổng lồ, tất nhiên là phải chi một khoản xa xi.

Đổi thành trước kia Dương Khai còn chưa chắc đã có thể gánh nổi, nhưng giờ hắn có cả một toà núi nguyên tinh trong tay, trong khoảng thời gian ngắn căn bản không phải rầu rĩ vì nguyên tinh, tất nhiên có thể tha hồ mua sắm.

Vừa nghĩ tới đây Dương Khai liền đem tâm thần chui ra khỏi Nô Trùng Trạc mở mắt đứng dậy, mở ra mật thất chuẩn bị vào trong thành mua chút Vô Tương Huyền Thảo.

Đẩy cửa đi ra ngoài, Dương Khai lập tức cảm thấy không gian bốn phía giống linh khí thiên địa ngày xưa, dường như trong thời gian hắn bế quan tu luyện linh khí thiên địa ở Phong lâm Thành dường như tăng lên không ít.

Điều này làm hắn càng thêm ngạc nhiên gấp bội. Bởi vì ngày đó Lâu Sất dùng Đế Bảo Lưỡng Nghi Lục biến thành phong ấn, trấn áp linh hồ kia, theo lý mà nói theo thời gian trôi qua, linh khí Phong Lâm Thành sẽ ngày càng mỏng manh, từ từ trở nên giống trước kia mới đúng.

Nhưng đã nhiều ngày trôi qua như vậy linh khí không những không giảm mà ngược lại còn có dấu hiệu tăng lên làm Dương Khai không sao hiểu được.

Đúng lúc này một đạo tịnh ảnh từ cách đó không xa bắn nhanh đến hiển hoá trước mặt hắn, chính là Diệp Tinh Hàm.

- Dương thiếu, người xuất quan rồi? Diệp Tinh Hàm quan sát Dương Khai, phát hiện khí tức hắn trầm ổn, thần quang nội liễm thì không khỏi hâm mộ nói: - Dương thiếu lần này dường như thu hoạch không nhỏ.

- Tàm tạm. Dương Khai toét miệng cười, đã quyết định cùng Diệp Tinh Hàm đi tới Thiên Diệp Tông nên hắn cũng không bài xích nàng, thần sắc giật giật Dương Khai kinh ngạc hỏi: - Nàng không phải một mực thủ ở đây chứ?

Diệp Tinh Hàm cười ngượng: - Dù sao thiếp cũng không có chuyện gì khác để làm.

Dương Khai nói: - Nàng yên tâm, nếu đã đáp ứng nàng ta sẽ không chạy đâu, nhất định sẽ theo nàng tới Thiên Diệp Tông.

- Thiếp không có ý giám thị Dương thiếu. Diệp Tinh Hàm vội vàng xua tay, thần tình hoảng loạn nói: - Thiếp chỉ là, chỉ là…

Nàng nói hồi lâu cũng không nói ra lý do, không khỏi thất kinh e sợ chọc giận hắn.

Dương Khai cười nói: - Quên đi, cùng ta đi mua ít đồ, mua xong chúng ta sẽ lên đường.

Diệp Tinh Hàm thần sắc vui mừng vội vàng gật đầu: - Được, được…

Lập tức hai người liền hướng bên trong thành đi tới.

Trên đường đi Dương Khai phát hiện võ giả trong thành thưa thớt không còn náo nhiệt như xưa, nhưng trên đường phố mỗi võ giả đều biểu hiện lười biểu hiện vui mừng lười biếng, làm như đang gặp vận gì, hắn không khỏi cảm thấy rất kỳ quái liền mở miệng nói: - Mấy người này cười tươi như vậy, gặp chuyện tốt gì vậy?

Diệp Tinh Hàm hé miệng cười nói: - Phong Lâm Thành giờ đã không giống trước, linh khí so với trước kia nồng đậm hơn vài ba lần, bọn họ tự nhiên sẽ vui vẻ.

- Đúng rồi, ta đang muốn hỏi chuyện này đây. Dương Khai quay đầu nhìn nàng: - Linh khí ở đây đã xảy ra chuyện gì sao lại có thể thay đổi nồng đậm hơn như vậy?

Diệp Tinh Hàm đáp: - Dương thiếu một tháng nay bế quan tự nhiên là không biết được biến hoá trong PhonG lâm Thành, chuyện là như vầy…mấy vị đại nhân dưới sự cầm đầu của Tiêu đại nhân Tinh Thần Cung một tháng trước đã thương nghị, quyết định đem chỗ linh hồ sở tại kia cải tạo thành một Thánh địa tu luyện, cho nên bọn họ điều người từ trong tông môn tới, mười ngày trước, bên đó đã cải tạo xong, giờ này linh hồ địa phương đã trở thành nơi tu luyện danh chấn cả Nam Vực làm vô số võ giả chen lấn đi vào, Phong Lâm Thành cũng có rất nhiều người đi xem náo nhiệt cho nên bên trong thành nhân ảnh tiêu điều…

Nghe nàng giải thích vậy Dương Khai mới hiểu được Phong Lâm Thành sao đột nhiên thay đổi nhiều như vậy, đều là từ chỗ linh hồ.

- Chỗ kia được Tiêu Vũ Dương cùng các vị đại nhân gọi là Linh Hồ Cung, chiếm diện tích rất rộng, bên trong kiến tạo rất nhiều mật thất, cung cấp cho võ giả bế quan tu luyện.

- Linh Hồ Cung. Dương Khai nhướn mày.

Diệp Tinh Hàm mỉm cười nói: - Đúng vậy.

Dương Khai như có điều suy nghĩ: - Như vậy Linh Hồ Cung thuộc về ai quản hạt? Ai sở hữu?

Diệp Tinh Hàm nói: - Chư đại tông đều không có ý muốn chiếm đoạt, Linh Hồ Cung này đây là do Tinh Thần Cung cầm đầu, các đại tông môn liên hiệp với Phong Lâm Thành cùng quản lý, mở ra cho cả Nam Vực, chỉ cần có đủ nguyên tinh đều có thể đi vào trong đó tu luyện.

- Ồ. Dương Khai kinh ngạc: - Phong Lầm Thành cũng có phần quản lý.

- Tất nhiên, Linh Hồ Cung vốn là tại bên cạnh Phong Lâm Thành, do Phong Lâm Thành ra mặt quản lý không còn gì tốt hơn. Chuyến này Phong Lâm Thành bỗng nhiên nổi tiếng.

Dương Khai cười hắc hắc. - Ta có thể tưởng tượng ra bộ dáng vui vẻ của Đoàn thành chủ.

Diệp Tinh Hàm hé miệng cười nói: - Quả thật, Đoàn thành chủ giờ này tuy thực lực mới chỉ là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, nhưng có Linh Hồ Cung, địa vị của thành chủ càng cao, chỉ sợ có thể ngang hàng với những tông chủ tông môn nhất tuyến kia.

- Địa vị không thấp, tu vi không đủ, khó được kẻ dưới phục tùng Dương Khai nhướn mày có chút cảm thấy lo lắng cho Đoàn Nguyên Sơn.

Diệp Tinh Hàm nhìn hắn một cái nói: - Chuyện này thực ra Dương thiếu không cần lo lắng, Tiêu đại nhân đã làm chủ, đem Đoàn thành chủ cùng Tuý Tửu Ông phó thành chủ thu nạp làm ngoại môn đệ tử Tinh Thần Cung, mặt khác, hai vị thành chủ này cũng có một chút chức quan n hàn tán ở Thanh Dương Thần Điện, Thiên Vũ Thánh Địa cùng nhiều thế lực đứng đầu.

Dương Khai nghe vậy ngây ngốc: - Vậy cũng được sao?

Diệp Tinh Hàm che đôi môi đỏ mọng cười duyên. - Sợ là bất đắc dĩ đi.

- Chư vị đại nhân quả nhiên cao kiến. Dương Khai lắc đầu cười khổ

- Chuyện này tuy rằng chưa từng nghe qua nhưng kể từ đó sợ là không ai dám khinh thị Đoàn thành chủ cùng Tửu lão, cũng không dám không phục tùng bọn họ quản hạt.

Giờ này Đoàn Nguyên Sơn cùng Tửu lão hai người dựa lưng vào những tông môn đại thụ đứng đầu cả Nam Vực, quản lý Phong Lâm Thành cùng Linh Hổ Cung.

Người nào nếu dám không nghe lệnh đồng nghĩa với việc đối địch với tất cả thế lực đứng đầu Nam Vực, người nào ăn gan hùm dám hành sự như thế.

- Nhưng Tiêu đại nhân thật khí phách à. Tinh Thần Cung cũng không hổ là Nam Vực bá chủ, khí độ liền không tầm thường. Dương Khai nói tự đáy lòng.

Nói thật Tinh Thần Cung nếu thực có ý muốn chiếm đoạt Linh Hồ Cung chỉ sợ không ai dám phản kháng, dù sao có Minh Nguyệt Đại Đế trấn giữ Tinh Thần Cung những thế lực đứng đầu khác căn bản không thể chống lại.

Nhưng Tinh Thần Cung không làm như vậy mà ngược lại dẫn đầu nhiều thế lực, đem Tinh Thần Cung chế tạo thành một thánh địa tu luyện mở ra cho cả Nam Vực, bởi vậy có thể thấy được hoà khí rộng lượng của tông môn bá chủ này.

Không phải mỗi một tông môn đều có thể làm như vậy.

Mặc dù là Thanh Dương Thần Điện Ôn Tử Sam nếu có một chỗ thánh địa tu luyện như vậy rơi vào tay, Dương Khai đoán chừng hắn cũng lén lút giấu đi, làm nơi tu luyện cho đệ tử Thanh Dương Thần Điện.

Quan hệ giữa con người luôn có sự khác biệt đây là chuyện thường tình, người nào cũng sẽ không vô duyên vô cớ lo lắng cho người ngoài.

- Nói tiếp đi. Dương Khai ra hiệu.

- Linh Hồ Cung phân chia cấp bậc giống Thánh địa tu luyện của Tinh Thần Cung, cũng chia thành ba cấp Thiên Địa Nhân, trong đó thánh địa Nhân hướng tới võ giả Phản Hư Cảnh trở xuống, Địa cấp hướng tới võ giả Đạo Nguyên Cảnh trở xuống, còn Thiên cấp đứng đầu mở ra cho cường giả Đế Tôn cảnh. Nói tới đây trên mặt Diệp Tinh Hàm nổi lên thần sắc mong đợi, làm như khát khao chí tôn vô thượng Đế Tôn Cảnh. - Cấp bậc càng cao vào đó tu luyện càng bỏ ra nhiều nguyên tinh. Thiên cấp kia nghe nói một ngày phải mất một ngàn nguyên tinh thượng phẩm, hơn nữa, chỉ cho phép nguyên tinh thượng phẩm, không cho phép khi ra thành số lượng nguyên tinh trung phẩm hoặc hạ phẩm tương ứng.

- Giá tiền này…quá kinh khủng. Dương Khai nét mặt biểu cảm.

Một ngàn nguyên tinh thượng phẩm chẳng khác nào một trăm ngàn nguyên tinh trung phẩm, mười triệu nguyên tinh hạ phẩm.


Đây chỉ là một ngày một đêm, nhưng võ giả tu luyện một lần bế quan mười ngày nửa tháng, nếu muốn tìm hiểu bí thuật công pháp một năm rưỡi đều là chuyện thường. Nhất là cường giả Đế Tôn Cảnh bế quan không chừng mười mấy năm.


Số nguyên tinh cần bỏ ra là không thể tính toán.


Hơn nữa còn bị hạn chế chỉ cho phép nguyên tinh thượng phẩm, điều kiện vô cùng hà khắc.


- Nhưng số cường giả Đế Tôn Cảnh đa số đều giàu có, nếu thật muốn nâng cao một bước trên võ đạo chưa chắc quan tâm tới những vật ngoài thân như vậy. Dương Khai ngẫm nghĩ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK