Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ầm

Tiếng nổ truyền ra, ánh sáng vàng bắn khắp nơi, Dương Khai cũng ngửa mặt bay người, một ngụm máu tươi phun ra trong không trung.

Huyết Thuẫn do trăm đạo Kim Huyết Ti đan thành mà hắn vẫn luôn kiêu ngạo lại không thể hoàn toàn đỡ được một đòn, điều này khiến hắn rất hoảng sợ.

Nhưng tranh đấu trong chớp mắt này cũng khiến hắn thấy rõ được rốt cuộc là thứ gì đang tấn công mình.

Kia rõ ràng là một trường thương, một cây trường thương dài, nhỏ như cánh tay trẻ con, toàn thân sáng quắc lưu chuyển, bề mặt trào ra linh khí dao động bất phàm.

Bí bảo cấp Hư Vương!

Bản thân bí bảo trường thương tuy rằng bị Huyết Thuẫn ngăn lại, nhưng uy năng xuyên thấu trong trường thương lại không bị cản trở, xâm nhập thẳng vào trong cơ thể Dương Khai, trong khoảnh khắc khiến hắn như bị vô số cây kim đâm, kinh mạch máu thịt vô cùng đau đớn, sắc mặt chợt vặn vẹo.

Với thực lực tu vi của người đánh lén, với uy năng kinh khủng của trường thương này, Phản Hư tam tầng cảnh bình thường quả thật sẽ lập tức bị đánh chết, nhưng Dương Khai dù sao cũng là sức mạnh hùng hồn, cho nên chỉ bị thương chút mà thôi.

Từ khi rời khỏi U Ám Tinh đến giờ, đây là lần đầu tiên phát hiện nơi có người, lại không ngờ liền bị một Hư Vương Cảnh dùng bí bảo cấp Hư Vương đánh lén.

Lửa giận trong lòng Dương Khai bừng lên, quay đầu, như hung thú bị chọc giận, hung tợn liếc nhìn về biển thiên thạch một cái, sau đó nhanh chóng bay về phía xa, chớp mắt liền biến mất không thấy.


Trường thương kia sau khi đánh Dương Khai một đòn, lại quay về theo đường cũ, rơi vào đúng tay một người trung niên đứng trên một thiên thạch to lớn.

Người trung niên này tướng mạo hung ác nham hiểm, hình thể cao, thân mặc một áo bào màu đen, nơi hắn đứng ngập tràn một cỗ khí tức âm lạnh, phạm vi mười dặm không ai dám lại gần.

Nắm lấy bí bảo của mình, trên mặt người trung niên nham hiểm hung ác lộ vẻ hơi bất ngờ, dường như không nghĩ tới một đòn kia của mình lại không thể đánh chết Dương Khai.

- Có chút thú vị, chẳng những có thể sớm phát hiện chỗ ẩn thân của các ngươi, ăn một đòn của bổn toạ lại không mất mạng tại chỗ. Trung niên hung ác nham hiểm cười lạnh hắc hắc một tiếng, hướng về phương hướng Dương Khai chạy trốn kia liếc mắt một cái lên tiếng hỏi: - Tên đó, các ngươi có ai biết không?

Xung quanh hắn đứng ít nhất 20 vị Phản Hư Cảnh, hơn nữa đều là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh trở nên, không có ai là nhất tầng cảnh, nghe vậy, nhìn nhau một lượt, tất cả đều lắc đầu, thể hiện không nhận ra Dương Khai.

- Nếu các ngươi cũng không biết, vậy hắn cũng không phải người bên kia, xem ra thật đúng là người qua đường rồi. Tên trung niên hung ác nham hiểm trầm tư một chút. - Nhưng đây là chuyện trọng đại, không thể sai sót chút nào, cho dù hắn là người qua đường, cũng không thể cho thoát.

- Đại nhân, ăn của ngài một đòn, hắn còn có thể sống được sao? Người bên cạnh lên tiếng hỏi.

Vừa rồi, một đòn do tên trung niên nham hiểm này ra tay, bọn họ đều nhìn tận măt, tất cả mọi người ở đây đều không có tự tin có thể chịu một đòn như vậy mà không chết! Đối phương tuy rằng không biết lai lịch thế nào, nhưng hiển nhiên cũng chỉ là một Phản Hư Cảnh mà thôi, đương nhiên cũng không thể ngoại lệ.

- Cẩn thận không sai lầm lớn. Trương Phúc, Lưu Đống, mang thi thể của hắn về đây cho bổn tọa! Tên trung niên nham hiểm ra lệnh, hắn hiển nhiên nhận định Dương Khai chết chắc không nghi ngờ, có thể trốn cũng chỉ là kéo dài tàn hơi thôi.

- Vâng! Hai vị Phản Hư tam tầng cảnh bị gọi tên lập tức trả lời, tế ra Tinh Toa, đuổi theo về hướng Dương Khai chạy trốn.

Trên một khối thiên thạch, cách nơi Dương Khai bị tập kích ba vạn dặm, Dương Khai ngồi xếp bằng, mắt nhìn phương hướng mình vừa tới, lẳng lặng chờ đợi.

Hắn tuy rằng không biết Hư Vương Cảnh kia tại sao vô duyên vô cớ muốn tấn công mình, nhưng xét từ tình huống lén lút của những người kia, hiển nhiên là mai phục ai đó, mà bản thân mình lại là vô tình đi ngang qua, khả năng đã quấy rầy kế hoạch của bọn họ.

Cho nên mới tấn công đối phương, ý đồ giết người diệt khẩu.

Một khi đã như vậy, mình bây giờ chạy thoát, đối phương chắc chắn sẽ không từ bỏ ý định! Sẽ có truy binh đuổi theo.

Chính vì phán đoán như vậy, Dương Khai mới cố tình dừng lại, không vội vã rời đi.

Bỗng nhiên bị thiệt lớn như vậy, Dương Khai sao dễ từ bỏ ý đồ? Một đòn vừa rồi của đối phương tuy rằng kinh khủng, nhưng Dương Khai cũng đã nhận ra người ra tay chẳng qua cũng chỉ là một Hư Vương nhất tầng cảnh mà thôi.

Hắn đến Lạc Hải đều giết chết, thì sợ gì Hư Vương nhất tầng cảnh? Tuy rằng trên tay đã không có Tinh Đế Lệnh có thể vận dụng, nhưng dù đánh không lại, thì chạy trốn cũng không vấn đề gì.

Lạc Hải năm đó ở trong Tinh Vực, đều đã đuổi theo Dương Khai mấy tháng, khổ não vô cùng, một cái tên chưa từng được biết đến chẳng lẽ lại còn lợi hại hơn Lạc Hải?

Đoán biết của hắn quả nhiên không sai, chờ trên khối thiên thạch này không đến nửa thời gian cạn chung trà, phương xa liền bỗng hiện lên hai đạo độn quang, xét từ độ sáng cùng tốc độ độn quang kia có thể thấy được đang đến là hai Phản Hư tam tầng cảnh.

Khóe miệng Dương Khai mỉm cười châm chọc, chờ bọn họ lại gần vừa đủ, lúc này mới làm vẻ như thất thần hoảng hốt, vội vã từ thiên thạch nhảy lên, tế ra Tinh Toa, tiếp tục bay độn về phía trước.

Chỉ có điều dưới sự cố tình của hắn, độn quang của hắn lúc sáng lúc tối, tốc độ cực kỳ chậm chạp, dáng vẻ bị thương không nhẹ, đã dến mức cực kỳ suy yếu.

Hai võ giả gọi là Trương Phúc và Lưu Đống thấy cảnh này, liếc nhau, không khỏi nhìn nhau cười, lại không nhanh không chậm đuổi theo sau Dương Khai, như mèo vờn chuột, cũng không vội tiến lên thống sát hạ thủ.

Bay về phía trước, Dương Khai thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, dường như là bản thân e sợ bị đối phương đuổi theo.

Cảnh này khiến Trương Phúc và Lưu Đống càng thêm không chú ý, chẳng những không ngừng đuổi theo phía sau Dương Khai, lại không ngừng dùng lời nói đe dọa.

Một lúc lâu sau, đoán chừng khoảng cách đã tương đối, Dương Khai mới bỗng nhiên dừng lại, xoay người, đứng yên trong hư không.

Tia sáng chớp một cái, hai người Trương Phúc và Lưu Đống đồng loạt xuất hiện ở nơi trước mặt Dương Khai cách ba mươi trượng, gương mặt nhìn hắn giễu cợt.

Trương Phúc thân hình khá cao nhìn Dương Khai một lượt, cười lạnh hắc hắc: - Tiểu tử ngươi cũng rất giỏi, ăn một đòn Đoạn Hồn Thương của Lệ đại nhận mà không chết, cũng khiến Trương mỗ cực kỳ bội phục.

- Lệ đại nhân? Dương Khai nhíu mày, sắc mặt âm trầm đáng sợ, sắc mặt trắng như tuyết, lúc nói chuyện còn không ngừng ho nhẹ: - Ta và chư vị không thù không oán, xin hỏi Lệ đại nhân kia, vì sao ra tay đánh lén ta?

Trương Phúc cười lạnh, vẫn ung dung nghịch bí bảo dạng vòng tròn trên tay kia, mi mắt nhíu lại nói: - Chúng ta quả thật không thù không oán, có trách chỉ trách tiểu tử ngươi không có mắt, cố tình muốn đi qua khu vực này, khà khà, Lệ đại nhân ghét nhất kế hoạch của mình bị kẻ khác quấy nhiễu.

- Kế hoạch gì? Dương Khai cố hỏi.

Trương Phúc đứng ở bên cạnh Lưu Đống không kiên nhẫn nói: - Tiểu tử sắp chết rồi, hỏi nhiều như vậy để làm gì?

- Chính là vì sắp chết rồi, cho nên mới muốn hỏi rõ, tránh chết không minh bạch! Dương Khai chậm rãi lắc đầu.

- Ngươi muốn chết minh bạch? Trương Phúc nhìn Dương Khai giễu cợt.

- Không sai!

- Dù sao cũng không phải không thể nói cho người, dù sao ngươi Trương Phúc dùng một giọng điệu châm chọc nói, nhưng vẫn chưa nói xong, đã bị Lưu Đống cắt ngang: - Nhiều lời với hắn làm gì, nhanh giết hắn rồi về phụng mệnh Lệ đại nhân quan trọng hơn!

- Cũng phải! Trương Phúc gật đầu, lại liếc nhìn nhẫn không gian trên tay Dương Khai, - Tiểu tử này có thể ăn một đòn của Lệ đại nhân mà không chết, xem ra cũng không phải kẻ dễ chọc, người như thế thứ tốt nhất định không ít, lát nữa đồ trong nhẫn của hắn, chúng ta mỗi người một nửa.

- Không thành vấn đề! Lưu Đống gật gật đầu.

Trong vài ba câu nói của Hai người, liền phân chia tài vật của Dương Khai, dù sao Lệ đại nhân chỉ nói muốn đưa thi thể về, cũng không nói muốn mang đồ vật về, những thứ này đương nhiên có thể cho bọn họ bỏ túi làm của riêng, tin với thân phận của Lệ đại nhân, cũng sẽ không truy cứu chuyện này.

- Muốn đồ của ta? Khóe miệng Dương Khai hơi nhíu lại, lạnh giọng nói: - Chính là sợ các ngươi không còn mạng mà cầm!

- Tiểu tử ngông cuồng! Lưu Đống hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó, sắc mặt chợt đại biến, con ngươi lồi ra ngoài, nhìn chằm chằm vào vị trí Dương Khai vừa rồi, nhưng không thấy bóng người.

Dương Khai lại không hiểu sao biến mất không thấy.

Ở cổ bỗng nhiên có một cỗ hàn ý nhàn nhạt đánh đến, bên tai vang lên tiếng Trương Phúc kêu lên như sắp chết: - Lưu huynh mau tránh!

Lưu Đống dù gì cũng là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, khi phát hiện Dương Khai biến mất trong nháy mắt, liền ý thức được không ổn, thời khắc này nghe được nhắc nhở của Trương Phúc, không chút chần chờ, thánh nguyên thúc giục, liền tránh khỏi chỗ cũ.

Nhưng khiến hắn kinh hãi gần chết, là thánh nguyên trong cơ thể hắn, lại bị một cỗ Thế tràng điên cuồng áp chế, chảy xuôi cực kỳ chậm chạp, thậm chí ngay cả hư không xung quanh mình, cũng hoàn toàn ngưng đọng lại.

Thế tràng cường đại như vậy? Lưu Đống tràn đầy can đảm, vội vàng thúc giục Thế tràng của bản thân, tăng thêm ngăn cản.

Đây là quá trình và thủ đoạn chắc chắn sẽ phải có của quyết đấu giữa cường giả Phản Hư Cảnh, thường thường mạnh yếu giữa Thế tràng có thể quyết định thắng bại cuối cùng.

Nhưng sự thật lại khiến hắn thất vọng tột cùng, Thế tràng của hắn vừa tràn ra bên ngoài cơ thể, tựa như bông tuyết gặp mặt trời gay gắt, trong nháy mắt tan ra, căn bản không thể thành hình!

Trong nháy mắt, nơi cổ phát lạnh, sau đó tầm mắt của hắn trở nên điên đảo, xuyên qua mắt mình, hắn thấy được một khối thi thể không đầu đứng trong hư không, máu đỏ sẫm phun tung tóe như suối phun từ nơi cổ kia, cảnh tượng kinh khủng.

Y phục trên người, vóc người, lại còn nhẫn trên taydường như giống mình.

Chẳng lẽ ta bị giết?

Sau gáy Lưu Đống phát lạnh, mơ hồ ý thức được điều gì, nhưng rất nhanh hắn liền bình tĩnh lại, cắn nuốt tất cả ý thức cùng sinh cơ.

- Bây giờ có thể nói được chưa? Khi Dương Khai lại xuất hiện lần nữa, đã đứng ở trước mặt Trương Phúc ba trượng, sắc mặt đỏ hồng, đâu còn dáng vẻ bị thương trước đó, tốt đến mức không thể tốt hơn.

Hắn lạnh lùng nhìn Trương Phúc chằm chằm, trên ngón tay, một đạo Kim Huyết Ti như có linh tính bay vòng quanh, như lưỡi rắn của linh xà đang phun ra nuốt vào muốn cắn người.

Cả người Trương Phúc sợ run, một cỗ lạnh lẽo chạy từ đầu đến chân, suýt nữa khiến bàn chân hắn không còn chút lực!

Thực lực của Lưu Đống tương đương với mình, vừa đối mặt với đối phương, liền đầu một nơi mình một nẻo.


Trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn chỉ thấy một tia sáng lóe lên chỗ cổ Lưu Đống, đều không thấy rõ căn bản Dương Khai đã động thủ như thế nào.


Trên đời này lại còn có Phản Hư Cảnh cường đại như vậy sao?


Cho dù là Lệ đại nhân ra tay giết nhóm mình, cũng không thể dễ dàng như vậy chứ?


Trương Phúc sắc mặt tái nhợt đứng tại chỗ, trên trán rịn ra mồ hôi lớn bằng hạt đậu, theo gò má chảy xuống dưới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK