Mục lục
Vũ Luyện Điên Phong - Dương Khai (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ở trong Lưu Viêm Sa Địa không thể bay, chớp mắt chạy ra xa mấy dặm, loại bí thuật này cực cao, nhưng còn chưa xong, khí tức Lục Diệp lóe lên biến mất, lại chạy ra xa hơn 3 dặm.

Dương Khai sắc mặt hung ác, vừa khiếp sợ vì đối phương có thủ đoạn quỷ dị ùn ùn, trong lòng cũng rất kiêng kỵ.

Mình đã đánh ra Không Gian Nhận, nhưng lại không thể chém đối phương làm hai khúc, để hắn trốn thoát. Hơn nữa cây thước đen kia không biết là bí bảo gì, chỉ tùy ý vung lên là mình phải mất 2 giọt Kim huyết mới chống đỡ được.

Bí bảo Hư cấp không có uy năng mạnh mẽ như thế, giải thích duy nhất là cây thước đen trên tay đối phương chính là bí bảo cấp Hư Vương!

Lưu Vân Cốc lại có bí bảo cấp Hư Vương? Còn ở trên người Lục Diệp?

Tuy rằng không rõ vì sao Lưu Vân Cốc lại làm như thế, nhưng hắn đã quyết tâm, nhất định phải thừa lúc Lục Diệp trọng thương mà giết chết, bằng không chờ hắn khôi phục lại, sẽ không dễ dàng như vậy nữa.

Vừa nghĩ vậy, Dương Khai đang chuẩn bị thi triển Phong Lôi Vũ Dực đuổi theo, bên tai bỗng nghe tiếng nhiều người hô to gọi nhỏ, giọng diệu có chút hoảng sợ thất thố.

Chính là đám tinh anh đang tranh giành Hồng Chúc Quả phát ra.


Khúc Trường Phong gầm lên, Phương Thiên Trọng ngăn cản, Ngụy Cổ Xương kinh hô, còn có Doãn Tố Điệp yêu kiều hô to... Gần như nháy mắt cùng vang lên, rõ ràng bên kia đã xảy ra điều biến cố.

Ngay sau đó Dương Khai bỗng nghe tiếng động nhỏ, như là thứ gì vỡ vụn, sau đó một đoàn ánh sáng đỏ từ bên chỗ chiến đấu bay thẳng sang bên này, hơn nữa hướng bay nhắm vào mình.

Dương Khai không nghĩ nhiều, trực tiếp đưa tay chộp lấy, bởi vì hắn cảm giác được đoàn ánh sáng đỏ kia có năng lượng kinh người, nhưng không phải công kích gì.

Tay cầm ấm áp, trong mũi tràn đầy mùi trái cây nồng nàn.

Dương Khai nhướng mày, xem kỹ vật mình nắm được, kinh hô: - Hồng Chúc Quả?

Hắn căn bản không ngờ, mình không có chú ý Hồng Chúc Quả, nhưng trong lúc mọi người tranh giành, linh quả nghịch thiên này lại bị đánh bay tới tay hắn.

Chỉ là hiện tại Hồng Chúc Quả đã không còn nguyên vẹn, dường như bị thứ gì cắt qua. Trên tay Dương Khai cũng chỉ là 1/6 của nguyên trái Hồng Chúc Quả.

Phần thịt quả tươi mới lộ ra ngoài, mùi thơm tràn ra, Dương Khai nhất thời sững sờ.

Ngay sau đó, hắn cả kinh biến sắc, vội thả ra thần niệm cảm giác động tĩnh của những người khác, liền nhanh chóng thả lỏng. Hắn phát hiện các tinh anh tranh giành Hồng Chúc Quả vẫn còn đang trong tranh giành, chẳng qua bọn họ không thể lấy được một trái linh quả nguyên vẹn, mà là mười mấy người một tổ, nhìn chằm chằm một phần trái cây.

- Ngươi dám... Khúc Trường Phong gầm lên, chưa dứt lời liền bị một đạo công kích đánh cho im tiếng, sau đó nam nhân lạnh lùng từ Tinh Đế Môn đánh một chiêu ảo, rút ra đằng sau, trước ánh mắt kinh ngạc giận dữ của mọi người, thản nhiên rời đi, nhanh chóng biến mất.

Nhưng không có một ai muốn giữ hắn lại, đầu tiên là còn mấy phần trái cây chưa quyết định sở hữu, một hai người không thể cầm chân hắn được. Vào lúc này, ai lại đi làm chuyện tốn sức không được lợi? Ánh mắt đều tập trung vào mấy phần trái cây bị cắt ra.

Lại một phen tranh giành hỗn loạn.

Thấy tình cảnh này, Dương Khai yên tâm, vừa đau lòng vì dược hiệu của Hồng Chúc Quả trôi mất, cũng vội lục lọi nhẫn không gian.

Loại linh quả nghịch thiên này không thể chứa đựng trong hộp ngọc bình thường, muốn bảo trì dược hiệu của nó, nhất định phải sử dụng hộp thuộc tính mộc.

Cũng may trong nhẫn không gian của Dương Khai có nguyên liệu thuộc tính mộc, chỉ một lát sau, hắn lấy ra mấy khúc Thanh Linh Mộc, sau đó vận dụng thánh nguyên, hai ba cái liền chế tạo thành chiếc hộp gỗ thô sơ, sau đó bỏ mảnh Hồng Chúc Quả vào đó, đậy nắp lại, cuối cùng thở phào.

Nếu như sớm biết sẽ xuất hiện tình huống này, hắn đã sớm chuẩn bị sẵn hộp gỗ, không tới mức chuyện tới nơi mới bối rối vội vàng.

Thanh Linh Mộc chế thành hộp gỗ dù không tệ, nhưng nếu để thời gian dài, vậy dược hiệu của một chút Hồng Chúc Quả cũng sẽ trôi hết, chờ sau này Dương Khai xử lý đơn giản một chút, mới tránh xảy ra chuyện đó.

Nhưng trước mắt hắn không có thời gian mà làm, đành tạm chấp nhận thế này, đợi rảnh tay rồi tính.

Hơn nữa, bị chậm trễ một chút, hắn cũng đành bỏ qua kế hoạch truy sát Lục Diệp, đối phương đã sớm chạy khỏi phạm vi thần niệm, không biết trốn chỗ nào.

Ở bên ngoài khe núi, mấy mảnh Hồng Chúc Quả trải qua trận tranh giành hỗn loạn, cuối cùng rơi vào mấy nhà.

Những tinh anh cướp được mảnh Hồng Chúc Quả đều mừng ra mặt, những người không cướp được thì đấm ngực giậm chân, thở dài không thôi, trong mắt bắt đầu lấp lóe hung dữ. Còn trên chiến trường ban đầu, nằm lại 7-8 thi thể, đều chết rất thảm, không biết bị ai đánh chết trong quá trình tranh giành.

Vừa rồi tràng cảnh hỗn loạn, các loại bí bảo võ kỹ đều bùng lên, mỗi người dốc hết sức, căn bản không còn lòng dạ chú ý những người khác, cho nên thế lực có người chết biết rõ kẻ thù trước mắt, lại bất hạnh không xác định được mục tiêu, lại không dám hành động tùy tiện, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Mấy mảnh Hồng Chúc Quả bị người giành được thu vào trong nhẫn không gian, mọi người lại không hẹn mà cùng chạy tới khe núi.

Bọn họ đều thấy rõ có một mảnh Hồng Chúc Quả bắn vào trong này, thẳng đến lúc này mới rút tay ra tiếp tục tranh giành.

Nhưng bên trong khe núi tràn ngập sương mù đỏ, ở bên trong không thể thấy được thứ gì bằng mắt thường, thần niệm thả ra, đủ loại thần thức giao nhau, thỉnh thoảng truyền ra mấy tiếng hừ nặng bị kẻ khác đánh lén, dẫn tới mọi người không dám thả thần thức ra quá xa.

Tìm cả buổi, thẳng đến khi sương mù đỏ trong khe núi dần tan, cũng không ai tìm được mảnh Hồng Chúc Quả bay vào, chỉ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn những người khác, âm thầm cảm thấy ngoài mình ra, những thế lực khác đều có thể chiếm được mảnh Hồng Chúc Quả cuối cùng, nhưng không có lộ ra.

Dương Khai thầm sảng khoái, vốn hắn đang nghĩ lấy được mảnh Hồng Chúc Quả thì làm sao thoát thân, không ngờ sương mù che phủ khe núi lại giúp đỡ cho hắn. Hiện tại mọi người còn sống đều tụ tập ở đây, hắn tự nhiên có thể thoải mái đục nước béo cò.

Đại Diên lại lén liếc Dương Khai, thầm cau mày.

Nàng nhớ lúc tranh giành Hồng Chúc Quả, Dương Khai còn đang trong cảm ngộ, nếu Hồng Chúc Quả bay về phía bên này, vậy có khả năng lấy được nhất chính là Dương Khai.

Tuy nhiên nàng không có chứng cớ, càng không thể bán đứng Dương Khai, cho nên chỉ liếc một cái liền thu hồi ánh mắt, thần sắc bình thường đứng đó.

Không chỉ mỗi mình Đại Diên có hoài nghi này, tuy nhiên bọn họ cũng giống Đại Diên, không thể nào xác định chân tướng. Dù có lòng muốn hỏi Dương Khai, nhưng dù sao Dương Khai ở cùng với Ngụy Cổ Xương, những người hoài nghi đều không dám làm bừa.

- Các vị, các vị... Lý Ấu Nam Dược Đan Môn vẻ mặt chua xót, bỗng nhiên đứng ra, chắp tay xung quanh nói: - Các vị xin nghe một lời của Lý mỗ.

Mọi người đều lạnh lùng nhìn hắn, các thế lực lấy được mảnh Hồng Chúc Quả đều cảnh giác, những thế lực không lấy được thì lạnh nhạt, tuy nhiên đều muốn biết Lý Ấu Nam bây giờ muốn làm gì, cho nên tràng cảnh rất yên lặng.

- Các vị, Hồng Chúc Quả không giống những linh quả khác, không thể để trong hộp ngọc. Hơn nữa hiện tại Hồng Chúc Quả bị tên khốn kia cắt thành nhiều mảnh, càng không thể để trong hộp ngọc. Một khi làm thế, dược hiệu sẽ nhanh chóng trôi mất, chỉ sợ không chờ các người rời Lưu Viêm Sa Địa, loại linh quả nghịch thiên này sẽ mất tác dụng, biến thành một đống phế vật.

- Không được để trong hộp ngọc? Khúc Trường Phong biến sắc, vội mở nhẫn không gian lấy ra một hộp ngọc.

Vừa lấy ra hộp ngọc, không ít người toát ra ánh mắt tham lam, nhìn chằm chằm Khúc Trường Phong.

Xem ra, các thiên kiều Chiến Thiên Minh quả nhiên có thủ đoạn, ở trong tình huống nhiều người tranh giành, vẫn có thể cướp được một phần.

Phương Thiên Trọng, Doãn Tố Điệp, cùng một nam nhân tướng mạo thô lỗ nhưng khí thế kinh người, nghe lời này cũng đều nghiêm mặt, tập trung nhìn Lý Ấu Nam.

- Không thể cất trong hộp ngọc, vậy phải dùng cái gì, ngươi nên biết chứ?

Khúc Trường Phong không khách khí hỏi.

Lý Ấu Nam toát ra vẻ đắc ý, khẽ vuốt cằm nói: - Tự nhiên Lý mỗ biết.

- Vậy xin Lý huynh chỉ giáo! Phương Thiên Trọng chắp tay.

Lý Ấu Nam cười hắc hắc, đáp lễ: - Không dám không dám, chỉ là Lý mỗ từ nhỏ khổ học thuật luyện đan, hiểu biết dược lý hơn các vị một chút. Dù là có thể nói cho mọi người biết cách cất giữ, nhưng trong chiến đấu vừa rồi, một vị sư đệ của Lý mỗ trọng thương, suýt nữa mất mạng, rốt cuộc là ai xuống tay, Lý mỗ tự hiểu, không chỉ ra ở đây...

Hắn nói vậy, ánh mắt quét xung quanh, ý muốn gây khó dễ rõ ràng.

Mọi người thế mới biết hắn có chủ ý gì.

Các tinh anh Dược Đan Môn trong lần tranh giành này không lấy được gì, Lý Ấu Nam rõ ràng là muốn thừa cơ hội này kiếm lợi lộc, bằng không hắn đã không lấy ra chuyện sư đệ bị thương làm to chuyện.


Nếu là bình thường, quả thật không ai lại vô duyên vô cớ đi đả thương đệ tử tinh anh Dược Đan Môn, nhưng trước khác nay khác. Trong lúc tranh giành Hồng Chúc Quả, ai lại để ý ngươi có phải đệ tử Dược Đan Môn hay không, không nặng tay đã là nương tình rồi, chỉ là trọng thương mà thôi, không phải mất mạng.


Huống chi, còn có 7-8 tinh anh khác chết trong tranh giành, so sánh lại, võ giả Dược Đan Môn đã rất may mắn.


Tuy rằng thầm bĩu môi xem thường, nhưng không ai nói gì.


Phương Thiên Trọng khẽ nhíu mày, trong lòng lại hiểu rõ, trầm giọng nói: - Nếu như Lý huynh chịu nói cho Phương mỗ cách bảo quản, đợi sau khi ra khỏi Lưu Viêm Sa Địa, Lôi Đài Tông sẵn sàng trả 1 triệu thánh tinh cám ơn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PME
04 Tháng mười hai, 2023 09:18
mình là dịch giả bộ này ạ,bạn nào cần đọc dịch full thì liên hệ zalo: 0704730588,hoặc fb(.)com/Damphuocmanh.Tất cả đều chính chủ ạ . Mình gửi full file đọc off cho ạ , tổng 6009 chương ạ,hãy ủng hộ dịch giả chân chính ạ,mọi nơi khác đều là lừa đảo ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK