Mục lục
[Dịch] Hình Đồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Cai Hạ?

Khi Lưu Khám vừa nhận được chiến báo, cũng không khỏi cảm thán tạo hóa thần kỳ.

Trong lịch sử, rõ ràng đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, thật không ngờ, vô tình lại trở về quỹ tích ban đầu.

Cai Hạ, thập diện mai phục, bốn đề thụ địch. . .

Bốn năm trước, Lưu Khám ở Lâu Thương cách Cai Hạ khoảng hơn trăm dặm chính diện giao phong với Hạng Võ. Bốn năm sau, bọn họ lại giao phong lần nữa, nhưng tình hình tựa hồ hoàn toàn điên đảo!

Lý Tả Xa, Trương Lương không rõ Lưu Khám vì sao coi trọng đối với vùng Cai Hạ này, vì thế hai người không hẹn cùng nhìn Lưu Khám, trong lòng không khỏi thấp thỏm không yên.

Hôm nay Lưu Khám càng thêm oai nghiêm, cho dù nhếch miệng cười nhạt, cũng khiến người ta cảm thấy áp bức.

- Bệ hạ, có phải có vấn đề hay không?

Lý Tả Xa thận trọng hỏi.

Trong đại trướng, huynh đệ Quý Bố, Quý Tâm, Sài Vũ và Phàn Khoái đều khẩn trương nhìn về phái hắn. Lưu Khám không trả lời mà nhìn Lý Tả Xa, trong lòng không khỏi cảm khái một phen. Nhớ lại năm đó, chỉ vì Lý Tả Xa là cháu trai của danh tướng Lý Mục mà coi trọng y. Lúc ấy vừa vặn gặp Hàn Tín bỏ trốn, Lưu Khám cũng hy vọng có người có thể bắt y.

Có thể hắn không ngờ, Lý Tả Xa làm xuất sắc như vậy. Chẳng những giết chết Hàn Tín, mà về phương diện dùng binh, mấy chục vạn binh mã, gần mười lộ binh tướng, dưới sự chỉ huy của y, chỉ hơn một tháng ngắn ngủi đã bức Hạng Võ rơi vào tình trạng này. Đồng thời, tính cách của Lý Tả Xa tựa hồ càng ngày càng được hoàn thiện hơn. Y không có dã tâm gì, rất hiểu những người cùng chung sống. Phàm là người từng hợp tác với y, đều tán thưởng y là một nhà binh pháp xuất chúng, mưu lược hơn người.

Theo mức độ nào đó, Lý Tả Xa đã vượt qua Hàn Tín!

- Hôm nay các lộ binh mã ở nơi nào?

- Binh mã của Mông Khắc tướng quân đã đến bờ Tuy Thủy, hai vị tướng quân Lý Tất, Lạc Giáp chia binh làm hai đường, một đường đến xã Đại Trạch, một đường vòng qua xã Đại Trạch xuôi về phía nam, dự tính giờ mão ngày mai có thể chiếm lĩnh đại trạch Ngũ Hà, chặt đứt đường lui của quân Sở; quân đội sở thuộc của Quán Anh đóng tại huyện Đồng; Lữ Thích Chi tướng quân lúc này e là đã đến Lâu Thương, dựa theo theo kế hoạch, giờ dần y sẽ chiếm lĩnh huyện Từ.

Một cái võng lớn lặng lẽ đã mở ra.

Tổng cộng thêm dưới trướng Lưu Khám có năm lộ đại quân, tất thảy mười lộ binh mã, bao vây Hạng Võ.

Trời cao muốn ta diễn lại cuộc chiến Cai Hạ, xem như đưa tiễn Tây Sở Bá Vương rồi!

Lưu Khám ngẩng đầu:

- Thiếu Quân, Trẫm có yêu cầu hơi quá, kính mong Thiếu quân giúp đỡ.

Trên đầu Lý Tả Xa toát mồ hôi lạnh. Hôm nay Lưu Khám không còn là Lưu Khám ở Lâu Thương năm đó. Mà đã là Quân Vương một nước, có trong tay hơn nửa giang sơn nước Đường. Hắn nói khách khí như vậy, đừng nói Lý Tả Xa, ngay cả Trương Lương đều cảm thấy có chút sợ hãi.

Hai người nhìn nhau, vội vàng tiến lên phủ phục trên mặt đất.

- Bổn phận của thần tử chính là san sẻ thay Bệ hạ, tại sao Bệ hạ nói đến hai chữ “ Giúp đỡ “ ?

Xin Bệ hạ phát lệnh, chúng thần xông pha khối lửa cũng không ngại. . .

Lưu Khám nói:

- Trẫm mệnh ngươi làm Tư Lệnh Tam Quân, vốn không nên nhúng tay vào chiến cuộc, tránh ảnh hưởng tới kế hoạch của các khanh. Chỉ là hôm nay. . .Thiếu Quân, Trẫm muốn vây Hạng Tịch tại Cai Hạ, mặc kệ tất cả nhân mã mệt mỏi thế nào đi nữa, Trẫm cũng phải vây khốn Hạng Tịch tại Cai Hạ.

Dựa theo kế hoạch của Lý Tả Xa, là phải không ngừng bức bách làm tiêu hao sĩ khí quân Sở, khiến cho quân Sở trong lúc chạy trốn, dần dần ly tán. Nhưng Lưu Khám nói lời này, Lý Tả Xa và Trương Lương đều không thể cự tuyệt. Hai người tuy không hiểu vì sao Lưu Khám muốn vây khốn Hạng Võ tại Cai Hạ, nhưng Lưu Khám nói ra, đó chính là mệnh lệnh không thể thay đổi.

- Thần quyết không phụ sự ủy thác của Bệ Hạ, khẳng định sẽ vây Hạng Tịch tại Cai Hạ!

- Tử Phòng, khanh tiến lên một bước.

Lưu Khám đứng dậy, ra hiệu cho Trương Lương tiến lên. Hắn nhẹ giọng nói:

- Hạng Tịch chạy nạn, nhưng uy danh vẫn cao. Nếu như vây khốn quân Sở tại Cai Hạ, khó tránh khỏi cục diện ngoan cố chống cự. Nếu như chiến cuộc bất lợi, Trẫm có một kế cung cấp cho Tử Phòng tham khảo. Hôm nay tùy tùng đi theo Hạng Tịch đa phần đều là người Sở ở Giang Nam, Hoài Nam. Vào thời điểm tuyệt vọng khó tránh tâm tình nhớ nhà, khanh có thể hát lớn bài ca đất Sở, làm loạn quân tâm.

Trương Lương khẽ giật mình, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Khám.

Lưu Khám ung dung cười cười, mang theo hai người Lưu Cự và Lưu Tín rời đi.

- Đại Tướng Quân, Bệ hạ vừa nói gì cùng ngài vậy?

Trương Lương cười khổ nói:

- Ta lúc đầu cho rằng, Bệ hạ đánh bại Võ An Hầu, chẳng qua dựa vào vận khí. Ngày nay nghĩ lại, e là hoàn toàn sai. Bệ Hạ ý chí cẩm tú, mưu lược hơn người. Nếu ta đoán không nhầm, trận chiến Cai Hạ lần này, nói không chừng sẽ lưu truyền thiên cổ. . .

Lý Tả Xa cảm thấy mung lung khó hiểu.

Hạng Tịch ngủ không ngon giấc, đến nửa đêm bỗng dưng tỉnh dậ cảm giác tinh thần có chút không được tập trung, vì vậy khoác áo rời khỏi quân trướng. Trong doanh đại quân Sở tuy có đống lửa thiêu đốt, nhưng lại toát lên vẻ uể oải mệt mỏi không thể nào che giấu. Hạng Võ đến lúc này vẫn không thể nào hiểu nổi, đang yên đang lành, thế cục thoáng chốc đã trở thành thế này?

Qua giờ dần, mưa rơi tầm tã.

Hạng Tịch đầu tiên nhìn ngựa Ô Truy của mình một chút, sau đó đưa tay vịn kiếm trên hông đi ra cửa doanh.

Ô ô ô . . .

Tiếng kèn lệnh từ phía xa xa nghẹn ngào vang lên, nhưng không quá rõ ràng. Hạng Võ giật mình, đưa mắt nhìn lên bầu trời đen kịt phía xa xa.

Ánh lửa lốm đốm giống như có vô số ngọn đèn dầu đang nhấp nháy.

- Quân Đường, là quân Đường đuổi theo!

Hạng Võ vô cùng hoảng sợ, y tuyệt đối không ngờ, quân Đường lại ngày đêm truy kích, xuất hiện ở Cai Hạ.

Quân Sở mệt mỏi, nhưng quân Đường truy kích, cũng không biết không phải đánh quá dễ dàng. Cộng thêm khu Hoài Hán liên tục mưa dầm, quá trình hành quân cũng không quá thuận lợi. Vốn tưởng quân Đường sẽ xuất hiện vào giờ ngọ, nhưng hiện tại. . .

- Toàn quân đề phòng, chuẩn bị nghênh chiến.

Hạng Võ vội vàng đưa ra mệnh lệnh, thoáng chốc đại doanh quân Sở trở nên hỗn loạn.

Quân Đường hiển nhiên cảm giác được động thái của quân Sở, dứt khoát không che giấu nữa, liền đốt đèn giương cờ hiệu, nhanh chóng áp sát quân Sở.

Hạng Võ cảm giác, quân Đường cho dù đuổi tới, cũng không thể dẫn theo đại đội nhân mã. Có lẽ là tướng lãnh nào đó tham công truy kích tới. Nhưng khi y nhìn thấy những đốm lửa kia dần dần phát sáng như biển lửa, lập tức tâm tư cảm thấy rối bời.

- Đại Vương, phía nam phát hiện quân Đường tiến đến.

- Khởi bẩm đại vương, chuyện lớn không ổn, phía đông có hai đạo quân Đường, đang cấp tốc tới gần, xin Đại Vương nhanh chóng đưa ra quyết sách.

- Đại Vương, Đại Vương, chuyện lớn không ổn. . .Thám mã ở phía sau phát hiện dấu vết của một đội nhân mã nước Đường, ước chừng có bốn năm lộ binh mã đang tiến tới gần.

Hạng Võ sau hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần. Nếu như chỉ có một đội binh mã nhỏ quân Đường, y dốc toàn lực còn có thể liều mạng một phen. Dù sao, từ thiên quân vạn mã chém giết một đường xông ra, tuy tổn thất nặng nề. Nhưng tàn binh quân Sở còn lưu lại, nào có ai không phải sĩ tốt trải qua trăm trận?

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, quân Đường đã dốc hết toàn lực, muốn vây y tại Cai Hạ rồi.

Không cần phải nói, vùng Cai Hạ này là khu vực bằng phẳng, rất thích hợp để đại đội nhân mã chém giết. Quân Đường không quản mệt nhọc truy kích tới đây, e là đã có tâm tư quyết một trận thành công. Đối mặt với tình huống hiện tại, Hạng Võ cũng biết khó có thể liều mạng. Sĩ tốt quân Sở đã hoảng loạn không đỡ nổi, một khi giao phong, sẽ dữ nhiều lành ít. Việc cấp bách, chính là phải ổn định quân tâm, sau đó tìm cơ hội đột phá vòng vây.

Hạng Võ lập tức hạ lệnh, mệnh toàn bộ quân Sở đề cao cảnh giác, đóng chặt cửa doanh. Y bước nhanh trở lại quân trướng, chỉ thấy Ngu Cơ đã mặc giáp trụ chỉnh tề, cầm song kiếm trên tay, nghi hoặc nhìn Hạng Võ.

- Đại Vương, chúng ta phải chém giết xông ra?

Hạng Võ nhẹ nhàng lắc đầu:

- Lúc này liều chết xông ra, e là dữ nhiều lành ít. Lưu man tử hình như đã chuẩn bị quyết một trận tử chiến với Cô Vương ở nơi này, mấy lộ đại quân chém giết xông tới, các huynh đệ đã có chút bối rối. Cô Vương quyết ít dựa vào núi mà trấn thủ, trước ổn định quân tâm, sau tùy thời đột phá vòng vây. Ái Cơ đừng lo lắng, Cô Vương cưỡi ngựa, tay cầm Bàn Long Kích nhất định có thể trùng kích phá vòng vây.

Hạng Võ luôn rất tự tin về võ lực của chính mình, nhưng lần nà có chút bất an. . .Bởi vì y hiểu rất rõ, mình rất khó đối phó với Tam hùng Lâu Thương. Y chưa từng giao thủ với gã tiểu hùng Lưu Tín, vì thế không rõ nông sâu, nhưng y đã từng giao phong với Lưu Khám, Lưu Cự. Mà lúc này, Tam hùng cùng lúc xuất hiện. . .

Hạng Võ không khỏi có chút khổ tâm.

Lúc rạng sáng, hai mươi vạn quân Đường, mười lộ binh mã, ầm ầm kéo đến Cai Hạ.

Đứng trên cao nhìn lại, chỉ thấy cờ hiệu quân Đường nhằng nhịt tung bay khắp trời. . .

- Hạng Viên, ngươi sợ sao?

Thấy sắc mặt quân tốt sau lưng ai lấy đều trắng bệch, Hạng Võ sao có thể không biết sĩ khí quân Sở đã rất sa sút. Võ nghệ của Hạng Viên tuy không quá giỏi, nhưng tâm tư rất linh hoạt. Y liền hiểu ra ngụ ý của Hạng Võ:

- Đại Vương, loại tình cảnh này, thần cảm thấy chỉ giống như tại Cự Lộc trước kia.

- Ha ha, đúng vậy!

Hạng Võ cười lớn, hào phóng quát:

- Cuộc chiến tại Cự Lộc, 30 vạn quân Tần còn bị Cô Vương đánh cho chạy toạn loạn, quân Đường hôm nay càng không đáng nói?

Quân Sở nghe lời này, trong lòng không khỏi phấn chấn.

Đúng vậy, 30 mươi vạn quân Tần không phải nói chơi, quân Đường kia chưa chắc đã có đến 30 vạn!

- Truyền mệnh lệnh của Cô Vương, toàn quân đề cao cảnh giác, ngăn cản đường công kích của quân Đường. Đợi thời cơ chín muồi, Cô Vương sẽ dẫn mọi người trùng kích phá vòng vây.

Dựa theo lời phát biểu hùng hồn của Hạng Võ, lòng người quân Sở vốn dao động, dần dần bình tĩnh trở lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK