Mục lục
Thần Lệnh chí tôn - Tần Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tô tuy rằng thái độ ngang ngược như cũ, nhưng Tần Thiên có thể cảm nhận được, cô ít nhất là đang bắt đầu đối mặt với chính mình, tiếp xúc với chính mình.

Đây chính là một bước khởi đầu rất tốt.

Sau khi Tô Tô rời đi, hắn bấm một cú điện thoại.

“Lão Trư, cho cậu một cơ hội, chuyện hội đầu tư Long Giang...... "

Sau khi nói xong, Tần Thiên đi ra.

Nhìn thấy trong phòng khách, vẻ mặt Tô Tô và Dương Ngọc Lan đều thất thần, tựa hồ đang suy nghĩ đại sự gì đó.

Tần Thiên vội vàng nói: "Tô Tô, mẹ, mọi người yên tâm.”

“Con vừa mới gọi điện thoại cho bạn, cậu ấy đồng ý ở hội nghị đầu tư, giúp chúng ta lôi kéo đến một khoản đầu tư.”

“Cái khác không nói, mở một công ty mới, vẫn là dư dả.”

Tô Tô liếc Tần Thiên một cái, tức giận nói: "Anh nói mình không phải lừa gạt là thứ gì, anh biết điều kiện tiên quyết để lôi kéo đầu tư là gì không?"

“Ít nhất chúng ta phải có công ty, có dự án mới có cơ hội để người ta đầu tư.”

“Nếu không dựa vào cái gì lấy được lòng tin của người khác.”

Tần Thiên nói: "Vậy chúng ta thành lập một công ty trước đi.”

"Thật không giấu diếm, những năm du tẩu giang hồ, anh cũng tiết kiệm một ít tiền --"

Lời còn chưa dứt, Tô Tô quát lớn: "Anh câm miệng lại cho tôi đi!”

“Anh có biết mở công ty cần bao nhiêu tiền không? Chỉ bằng anh, hừ, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ nữa.” (Như con khùng ấy, bực hết cả người)

Cô thở dài, nói: "Mẹ, mẹ đã suy nghĩ kỹ chưa? Đồng ý để con lấy biệt thự ra thế chấp?”

Dương Ngọc Lan gật gật đầu, kiên định nói: "Tô Tô, mẹ tin tưởng con!"

“Được!”

“Họ Tần kia, lấy sổ đỏ, bây giờ chúng ta đi ngân hàng!”

Tô Tô tuy rằng ngồi ở trên xe lăn, nhưng từ lúc đoạn tuyệt với người Tô gia, cô càng thêm mạnh mẽ tự tin.

Cô nhất định phải dùng năng lực của mình để chứng minh cho người Tô gia xem. Cô không phải phế vật!

"Vợ à, anh tin tưởng em nhất định sẽ thành công!" Tần Thiên nhịn không được nói.

“Ai là vợ anh?”

“Đừng làm quen lung tung!”

Tần Thiên cười cười, tiếp nhận tài liệu từ tay Dương Ngọc Lan đưa tới, đẩy Tô Tô ra cửa.

Cùng lúc đó ở Tô gia.

Sau khi bị Dương Ngọc Lan cho đồng quy vu tận, đám người Tô Văn Thành, Tô Bắc Sơn, tức giận vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Lúc này, lại nhận được điện thoại của các công xưởng yêu cầu bọn họ thanh toán tiền hàng.

Tô Bắc Sơn không chịu nổi phiền phức, tùy tiện nói qua loa vài câu rồi cúp điện thoại.

Giờ khắc này, ông ta nhìn qua đã già đi rất nhiều.

Tô Ngọc Khôn lo lắng nói: "Cha, cha mau nghĩ cách đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK