Mục lục
Thần Lệnh chí tôn - Tần Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cô nói cái gì?” Alice khoa trương nói: “Cũng thật là tranh thủ cơ hội, mặt dày mày dạn.”

“Vừa biết người tôi sẽ gặp là Carl thì cô nói Carl là bạn của cô?”

“Cô cũng không soi gương thử xem, mình xứng sao?”

“Carl là bậc thầy của giới thời trang quốc tế, làm sao sẽ có người bạn quê mùa như cô.”

“Các người không nghe thấy sao? Còn không mau đuổi cô ta ra ngoài!”

“Nếu không tôi sẽ khiếu nại các người đấy!”

Bảo vệ khó xử nói: “Ngại quá. Tiểu thư, mời cô rời khỏi đây.”

Tô Tô vừa tức vừa sốt ruột, đang không biết phải làm sao.

Thì lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói lạnh nhạt: “Ai muốn đuổi vợ tôi đi, không muốn lăn lộn nữa sao?”

“Tần Thiên!”

Tô Tô vội vàng đi lên đón, nói: “Mang đồ đến rồi sao?”

Tần Thiên đưa cho Tô Tô một chiếc hộp, cười nói: “Chuyện em dặn dò, làm sao anh dám chậm trễ.”

Tô Tô cầm sản phẩm mẫu, vô cùng vui mừng.

“Anh chính là tên shipper kết hôn với hoa khôi Tô?”

Nhìn thấy ngoại hình của Tần Thiên, Ngưu Ái Lệ ngược lại sững sờ.

Nhưng, rất nhanh cô ta nở nụ cười lạnh lùng nói: “Anh em, người đàn ông trung thực nhỉ?”

“Có lẽ anh còn không biết, người mà anh tiếp quản là món hàng gì. Còn cho rằng mình cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, thật sự cưới một tiên nữ về nhà cơ đấy.”

Tô Tô tức giận nói: “Ngưu Ái Lệ, tôi không muốn nói nhiều với cô!”

“Mong cô tự trọng!”

Ngưu Ái Lệ sợ Tô Tô vạch trần quá khứ xấu xa của mình nên vội vàng tố cáo trước.

“Cũng không biết là ai không biết tự trọng.”

“Lúc đó cả học viện Y ai mà không biết, hoa khôi Tô cô không rõ ràng với những lão già kia.”

“Bây giờ lại giả vờ ngây thơ.”

“Bảo vệ, còn không mau đuổi bọn họ ra ngoài!”

“Khách quý tôi hẹn sắp đến rồi. Nếu đụng đến khách quý, cả khách sạn các người cũng đền không nổi đâu!”

Một người bảo vệ tiến tới một bước, trầm giọng nói: “Tiên sinh, mời hai người rời khỏi đây. Đừng quấy rầy khách của chúng tôi.”

Tần Thiên nhíu mày, nói: “Gọi ông chủ của các người ra gặp tôi.”

Bảo vệ nở nụ cười.

“Người anh em, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt phải không? Còn muốn gặp ông chủ của chúng tôi, anh có biết ông chủ của chúng tôi là ai không?”

“Đó là người anh muốn gặp thì có thể gặp ư?”

Một người bảo vệ khác cũng trầm giọng nói: “Tiên sinh. Đây là sản nghiệp của nhà họ Thiết. Không phải là nơi anh có thể gây chuyện.”

“Biết điều thì mau rời khỏi đây đi!”

Nhà họ Thiết?

Tần Thiên nở nụ cười lạnh lùng, gọi một cuộc điện thoại, “Chủ tịch Thiết, một khách sạn Kim Long, ngay cả tôi cũng không có tư cách để đến.”

“Ông có tin một câu nói của tôi là có thể phá hủy nó không?

Đầu bên kia điện thoại, đột nhiên nghe thấy lời này của Tần Thiên, da đầu Thiết Lâm Phong cũng sắp nổ tung!

“Tần tiên sinh, ngài đang ở khách sạn Kim Long sao? Ngài nguôi giận, tôi sẽ lập tức điều tra và xử lý!”

Cúp điện thoại, Tần Thiên muốn nói gì đó thì Ngưu Ái Lệ lại bật cười ha ha.

“Hoa khôi Tô này, chồng cô ngầu thật nhỉ!”

“Còn phá hủy khách sạn Kim Long, cũng không sợ khoác lác bị vả mặt, lừa gạt giữa ban ngày!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK