Mục lục
Thần Lệnh chí tôn - Tần Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai nữ trợ lý kia lập tức lớn tiếng quát: "Phàm phu tục tử, còn không mau quỳ xuống xin lỗi đại sư!"

“Đại sư tinh thông âm dương, cẩn thận quỷ bắt cậu đi đấy!”

“Không tin đại sư, cậu muốn xuống địa ngục đúng không!”

Tần Thiên thiếu chút nữa tức đến lệch mũi.

Đã là thời đại nào rồi, sao loại thần côn này còn tung hoành cơ chứ?

Đáng buồn hơn chính là, hắn đã nghe qua về cái tên Vương Sâm này. Quả thật có rất nhiều nhân vật lớn trong công chúng lui tới biệt thự của ông ta.

Ảnh hưởng trực tiếp mà những nhân vật lớn của công chúng này mang đến chính là truyền tải một thông tin tới mọi người, rằng Vương đại sư là người đáng tin cậy.

Ngay cả các nhân vật lớn cũng phải tìm đến Vương đại sư để chữa bệnh, xem phong thủy, còn những người dân bình thường thì tự nhiên “nghe theo dăm dắp.”

Cái khác không nói, hai nữ trợ lý trẻ tuổi xinh đẹp này nhìn qua đã biết là hai sinh viên đại học.

Tinh anh được đào tạo trong các cơ sở giáo dục đại học, lại bị người ta che mắt đến tận đây, thật không biết là chuyện đáng buồn của ai.

“Ngu ngốc!" Tần Thiên rất hiếm khi tức đến mức chửi thề như vậy.

Hắn thật sự không còn chút kiên nhẫn để ở lại chỗ này. Nói xong, hắn lập tức đi về phía cửa.

“Cậu nói cái gì?”

“Cậu dám nói lời tục tĩu sỉ nhục ngay trước mặt tôi!”

“Cậu sẽ phải gặp báo ứng thôi!”

“Kế công tử, cậu tính sao đây?” "Vương Sâm chửi ầm lên.

Kế Phong cũng ngây người.

Trước đó anh ta căn bản không có chú ý tới Tần Thiên, còn tưởng rằng là bảo vệ mới tới.

Lúc này anh ta nghi hoặc hỏi: "Ba, cậu ta là ai vậy?"

Kế Chân cười khổ nói: "Là thầy châm cứu Như Ngọc tiểu thư mời tới khám bệnh cho lão gia tử.”

Cái gì?

Một thầy châm cứu nhỏ bé mà lại dám so sánh với Vương sư phụ mà anh ta mời tới. Kế Phong ngay lập tức nổi giận.

“Người đâu, lôi tên tiểu tử này ra ngoài cho chó ăn đi!”

Hai người mặc đồ đen ở bên cạnh lập tức lao tới chỗ Tần Thiên.

“Để tôi xem ai dám!”

Liễu Như Ngọc hét lớn một tiếng, vội vàng tiến tới đứng bên cạnh Tần Thiên.

Cô ta trầm giọng nói: "Tần tiên sinh là khách quý tôi mời tới!”

“Bệnh của ông nội tôi có thể chữa khỏi hay không, hôm nay phải nhờ cả vào Tần tiên sinh.”

“Còn không mau lui ra cho tôi!”

“Vâng, thưa đại tiểu thư." Hai tên bảo vệ sợ hãi lui xuống.

“Ngọc Nhi, em nghe anh nói, em bị lừa rồi.”

"Em đã bao giờ gặp một thầy châm cứu nào trẻ như vậy bao giờ chưa, anh ta là một tên gạt người đấy."

“Ngoan, nghe lời, để anh đuổi anh ta ra ngoài." Kế Phong không nghĩ nhiều, anh ta nhếch miệng cười nói.

Giọng điệu này, hoàn toàn chính là giọng điệu khi nói chuyện với vợ.

Liễu Như Ngọc do dự một chút, sau đó bình tĩnh nói: "Kế Phong, để tránh hiểu lầm không cần thiết, sau này mong anh hãy gọi họ tên đầy đủ của tôi.”

“Còn nữa, tôi tin Tần tiên sinh, anh ấy nhất định có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK