Mục lục
[Dịch] Cầu Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Minh có chút khẩn trương, loại cảm giác căng thẳng này trừ bởi vì đối phương là Man Công Ô Long bộ lạc ra, còn bởi người này là trưởng bối của Bạch Linh. Đồng thời bao gồm cả trên đường đến Phong Quyến bộ lạc, A Công đã nói cho hắn những suy đoán và phân tích.

“Vãn bối Tô Minh, bái kiến Man Công Ô Long bộ lạc.” Tô Minh hít sâu, cung kính khom người cúi đầu hướng bà lão.

Bà lão sắc mặt âm nhìn chằm chằm Tô Minh, không biết đang nghĩ cái gì. Mọi người xung quanh vì vậy mà yên lặng, ngay cả tộc nhân Phong Quyến bộ lạc dẫn khách nhìn hướng Tô Minh. Thậm chí là Thạch Hải vốn muốn rời đi cũng dừng bước, thầm kinh ngạc xem.

Theo ông thấy thì Tô Minh chỉ là đứa trẻ bình thường mà thôi, thân thể không tồn tại chút khí huyết nào. Liếc mắt một cái ông liền thu lại, không để ý việc giữa hai bộ lạc nhỏ này. Trong lòng ông thầm lo lắng, đã đi tìm Tà Man luyện chế dược vật kia lâu lắm rồi nhưng không chút manh mối. Mấy ngày trước A Công hỏi việc này khiến Thạch Hải không biết đi đâu tìm.

‘Chẳng lẽ Tà Man này đã rời khỏi đây…Ai, thế này thì mình đi đâu tìm cho được!’

Lôi Thần đứng bên cạnh Tô Minh, trừng mắt nhìn bà lão. Tuy nói gã sợ Man Công Phong Quyến nhưng đối với bà già thì không chút ý tôn trọng.

Bắc Lăng cau mày tầm mắt rơi trên người Tô Minh, xẹt qua tia không vui. Y không nghĩ ra đến tột cùng Tô Minh đã làm gì đắc tội với Ô Long bộ lạc.

“Chớp mắt qua nhiều năm như vậy, ngươi đã lớn thế này…” Bà lão nhìn Tô Minh thật lâu, từ từ mở miệng, lời nói nghe không ra vui buồn.

Tô Minh càng khẩn trương, hắn đứng đó không biết nói cái gì. Giờ phút này hắn rõ ràng cảm nhận được gần như tất cả ánh mắt đều tập trung trên người mình, loại cảm giác này hắn rất ít trải qua, không thích ứng.

Bạch Linh ở sau lưng bà lão sắc mặt tái nhợt, tay bản năng vò nhàu vạt áo. Tư Không đứng bên cạnh ánh mắt đắc ý, hung dữ trừng Tô Minh.

“Đáng tiếc…” Bà lão nhìn Tô Minh, tiếp tục chậm rãi nói. “A Công ngươi chỉ nuôi ngươi lớn nhưng không dạy dỗ ngươi, khiến ngươi biến không có chừng mực. Sao không nghĩ xem ngươi là thân phận gì!” Bà lão nói không nhiều nhưng bày ra sự châm chọc, hơi không giống với thân phận Man Công.

Tô Minh khuôn mặt lập tức trắng bệch, chỗ yếu nhất trong lòng hắn chính là đây. Đặc biệt ở trước mặt nhiều người như vậy bị nói ra, khiến Tô Minh cắn môi, không lên tiếng.

“A Công!” Bạch Linh nhìn Tô Minh mặt trắng bệch, ngực lập tức đau nhói, buột miệng, ánh mắt nhìn bà lão ẩn chứa phẫn nộ.

Lôi Thần đứng bên cạnh Tô Minh lập tức trợn trừng mắt. Gã không thèm biết đối phương là ai, giờ đây trông thấy Tô Minh bị làm nhục, thoáng chốc nổi giận muốn tiến lên.

Nhưng khoảnh khắc gã vừa nhấc chân thì ánh mắt bà lão kỳ dị xẹt qua. Lôi Thần thoáng chốc toàn thân chấn động. Ngay lúc này, Tiễn Thủ Ô Sơn bộ lạc luôn đứng một bên không nói lời nào nhấc chân mạnh đạp lên trước một bước.

Một bước này đạp xuống, cả người Tiễn Thủ như biến khác hẳn. Từ người gã bỗng phát ra khí thế sắc bén, vòng xung quanh. Chỉ nghe bên ngoài người Lôi Thần có tiếng trầm đục quanh quẩn. Lôi Thần sắc mặt tái nhợt lùi ra sau vài bước.

“Man Công đại nhân, đối phó bọn trẻ Ô Sơn bộ lạc chúng tôi cũng không cần như thế chứ.” Tiễn Thủ trầm mặt, chậm rãi mở miệng.

Gần như ở khoảnh khắc gã tiến lên, người đàn ông đứng sau lưng bà lão chợt ngẩng đầu, cũng tiến lên một bước. Khí thế còn mạnh hơn Tiễn Thủ đôi chút bùng phát ra.

Ngay sau đó, Sơn Ngân luôn im lặng nheo mắt lại, bên trong chuyển động tia sáng lạnh, tựa như hóa thành rắn độc lạnh lùng nhìn người đàn ông Ô Long bộ lạc.

Giương cung bạt kiếm!

Thạch Hải đứng không xa nhìn tình hình như vậy, khóe miệng lộ tia trào phúng. Theo ông thấy thì hai bộ lạc nhỏ này mấy trăm năm trước vốn là một nhà, nhưng hôm nay lại ra thế này. Ông hơi trầm ngâm, không ngăn cản mà chỉ đứng đó nhìn kịch vui.

Tô Minh cúi đầu, trầm mặc. Lôi Thần đứng bên cạnh không tiêu tan cơn giận, mặc dù sợ nhưng gã đang muốn mở miệng, chỉ thấy Tô Minh nâng tay phải lên túm lấy cánh tay Lôi Thần.

Lôi Thần ngẩng ra, Tô Minh chậm rãi ngẩng đầu lên. Sắc mặt hắn vẫn trắng bệch, thân thể gầy yếu tựa như Lạp Tô vĩnh viễn không lớn lên được. Khuôn mặt vẫn còn đó chút non nớt, không có tang thương năm tháng lưu dấu, không có thê lương trải qua gió mưa. Hắn, vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Đôi mắt hắn trong vắt, rất trong, thanh tĩnh, không có nhiều tạp chất. Cắn môi dưới, hắn nhìn bà lão Ô Long bộ lạc, buông ra tay Lôi Thần, tiến lên trước.

Giờ phút này, hắn vẫn đang bị mọi người nhìn chằm chằm, nhưng không thèm để ý mà là từng bước một, đi qua Lôi Thần, đi qua Tiễn Thủ, đi tới cách bà lão một trượng.

Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm bà lão đối diện mình.

“Tôi không biết chừng mực, không có a ba và mẹ, trong mắt mọi người thì không có tư cách gì hoặc thân phận…Nhưng, A Công tôi từng nói với tôi rằng, trời giáng mưa, ngươi xem đến vĩnh viễn chỉ là một phần. Ngươi sẽ không biết khi nào mưa dừng lại sẽ có nhiều ít. Nước bùn dưới đất, ngươi chỉ có thể thấy mặt trên, không nhìn tới đáy. Năm nay, tôi mười sáu tuổi…” Tô Minh cúi đầu, khẽ nói, nói xong, hắn xoay người, chậm rãi trở về.

Lôi Thần đi sau lưng Tô Minh, ngoái đầu hung tợn trừng mắt bà lão, hừ một tiếng.

Tiễn Thủ và Sơn Ngân thấy bà lão không nói gì nữa, chậm rãi lùi lại, mang theo Bắc Lăng và Ô Lạp, có tộc nhân Phong Quyến dẫn dắt, dần đi xa.

Bà lão nhìn bóng lưng Tô Minh dần khuất, nhíu mày, trong mắt lóe tia sáng người ngoài không hiểu, xoay người đi hướng phía sau.

“Bạch Linh, theo ta trở về.”

Bạch Linh đứng đó, nhìn Tô Minh khuất xa, lòng rất loạn, bên tai truyền đến lời bà nội, cô yên lặng theo sau bà.

Mỗi một bộ lạc bái lạy đều bị mời vào thành đá, bị xếp đặt ngụ ở địa điểm chỉ định, đợi đến khi kết thúc thăm viếng. Ô Sơn bộ lạc, được sắp xếp ở phía nam thành đá, một phòng ốc lớn có chín gian nhà liên tiếp cùng một chỗ, xung quanh còn có một ít hàng rào, khiến nơi này như bị đơn độc phân cách.

Giờ phút này, trong một gian nhà, tất cả tộc nhân Ô Sơn bộ lạc đều tụ tập tại đây, khoanh chân ngồi, nghe Tiễn Thủ ngồi ghế trên nói.

“Số lượng tộc nhân Phong Quyến bộ lạc vượt qua Ô Sơn bộ lạc rất nhiều, cứ thế tính ra thì họ có được Man Sĩ cũng vượt xa chúng ta. Lại thêm Phong Quyến bộ lạc là bá chủ tám phương xung quanh, mấy năm một lần bái lạy cung phụng khiến Phong Quyến bộ lạc gần như nắm giữ tất cả thảo dược nơi đây. Thậm chí Man tượng cũng có đến vài cái!” Ánh mắt Tiễn Thủ quét qua mỗi người, trầm giọng mở miệng.

“Một bộ lạc cỡ trung, không phải Ô Sơn bộ lạc chúng ta có thể so sánh. Phong Quyến bộ lạc có được Man Sĩ, ta không biết số lượng cụ thể nhưng chắc cũng hơn trăm!”

“Trong đám Man Sĩ này có đầy đủ thảo dược, có Man tượng khác nhau truyền thừa, bộ lạc nhỏ không thể sánh bằng. Tốc độ tu hành của họ nhanh hơn chúng ta, điều kiện bên ngoài của họ tốt hơn chúng ta, thậm chí trong bọn họ xuất hiện xác suất thiên tài cũng vượt xa xa Ô Sơn bộ lạc chúng ta.”

“Trong khoảng thời gian này, ta và Sơn Ngân sẽ không hạn chế dấu chân của các ngươi. Mang các ngươi tới đây, vốn là để nhìn thấy sự cường đại của bộ lạc cỡ trung, học hỏi cường giả cùng thế hệ của Phong Quyến bộ lạc!”

“Ta hy vọng các ngươi có thể tại đây kết bạn với vài người. Mặc kệ là Phong Quyến bộ lạc hay bộ lạc khác, trừ Hắc Sơn bộ lạc là kẻ địch vốn có từ xưa, còn lại các bộ lạc, các người đều có thể quen biết!” Tiễn Thủ nói đến đây, ánh mắt lướt qua Tô Minh từ khi trở về luôn giữ im lặng.

“Đồng thời, ta cũng hy vọng các ngươi xem bạn cùng đẳng cấp của bộ lạc khác, tìm thấy sự chênh lệch và mục tiêu… nhưng các ngươi nhớ kỹ một điểm, trong Phong Quyến bộ lạc, tuyệt không cho phép đấu đá! Các ngươi có thể yên tâm, điều này không chỉ mình chúng ta, bộ lạc khác cũng như thế. Ngoài ra, thời gian các ngươi ở Phong Quyến bộ lạc sẽ dài một ít, mỗi vài năm một lần bái lễ cung phụng, cũng là Phong Quyến bộ lạc cử hành Đại Thử. Nếu có thể được đến thứ hạng tốt, sẽ có lợi rất lớn cho cá nhân các ngươi.”

“Bắc Lăng, ngươi ở Phong Quyến bộ lạc mấy năm nay, rất hiểu biết nơi này, ngươi giới thiệu một chút về cường giả Phong Quyến bộ lạc cùng thế hệ với các ngươi.”

Bắc Lăng ngồi một bên nghe vậy thì gật đầu.

“Trong Phong Quyến bộ lạc có rất nhiều cường giả, đặc biệt là cùng thế hệ chúng ta, có bảy người cần đặc biệt chú ý…Trong đó người thứ nhất tên là Diệp Vọng, người này…”

Trong lúc Bắc Lăng giới thiệu, Tô Minh ngồi trong góc, không nói một lời. Bà lão Ô Long bộ lạc nói khiến hắn rất khó chịu, dù giờ trở lại đây thì đầu óc vẫn quanh quẩn câu nói kia, khiến Tô Minh nhắm chặt hai mắt, siết chặt tay.

“Tô Minh!” Một thanh âm lạnh băng lọt vào tai Tô Minh.

Tô Minh ngước nhìn, chỉ thấy Sơn Ngân khôi thủ đội săn trong bộ lạc đang ngồi xếp bằng phía sau mình.

“Man Công Ô Long bộ lạc vì sao nói mấy lời đó với ngươi?” Sơn Ngân bình tĩnh nhìn Tô Minh, trầm giọng mở miệng.

“Không có gì.” Tô Minh im lặng giây lát, lắc đầu nói.

Sơn Ngân nhíu chặt mày, mắt xẹt qua tia kỳ dị, đang định mở miệng thì bỗng ngẩng đầu nhìn bên ngoài gian nhà. Cùng lúc đó, Tiễn Thủ cũng tập trung nhìn lại.

Chỉ thấy một tộc nhân Phong Quyến bộ lạc phụ trách tiếp khách tuổi khoảng chừng ba mươi đang chạy vội đến.

“Ai là Tô Minh, Man Công cho gọi, xin cùng ta đi qua!”

Tô Minh ngẩn ra, đứng dậy nhìn Tiễn Thủ ngồi phía trên, thấy gã nhẹ gật đầu mới đi ra gian nhà, đứng trước mặt tộc nhân Phong Quyến bộ lạc.

“Tôi là Tô Minh.” Tô Minh bình tĩnh nói.

Tộc nhân Phong Quyến bộ lạc nhìn Tô Minh một lúc rồi xoay người đi. Tô Minh hơi do dự, theo sát đi ra khỏi gian nhà, cùng lúc đó truyền đến lời Bắc Lăng ở đằng sau.

“Đại Thử năm trước khoảng trăm người tham gia, nhưng thứ hạng năm mươi đứng đầu cuối cùng gần như đều là tộc nhân Phong Quyến bộ lạc. Đặc biệt là mười hạng đầu, theo tôi biết thì năm mươi năm nay chưa từng xuất hiện người ngoài, dù chỉ một lần. Đại Thử năm nay chắc cũng sẽ thế. Các người nhớ kỹ, lần này phải phối hợp tôi tiến vào năm mươi hạng đầu! Chỉ cần tôi được năm mươi hàng đầu, dù chỉ chót nhất cũng là công lớn cho Ô Sơn bộ lạc chúng ta!”

---o0o---

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
03 Tháng tư, 2023 20:24
Có nhiều đoạn Sai chính tả quá..khá khó chịu
loccr123
07 Tháng chín, 2022 12:44
ccc
Hoàng Minh
14 Tháng mười hai, 2021 11:55
con phò bạch tố ngu nhỉ :))
Hieu Le
20 Tháng mười một, 2021 15:21
đọc tới chương 5 cười ỉa-_- cặp mắt thôi nhìn ra nhiều thứ v
qiye1997
17 Tháng tám, 2021 15:41
Tiền thần = tham lang
lequangtam10a2
25 Tháng năm, 2021 20:28
Truyện này với Chấp ma như nào nhỉ
vuongdaitru
30 Tháng tư, 2021 23:36
đạo nhai, đạo nhai, chả hiểu sao đọc 1 hồi trại âm thành đạo nhái luôn
vuongdaitru
30 Tháng tư, 2021 23:35
sau khi Tô Minh học được cách đan búp bê cỏ, tiến vào trong 1 tà phái thì gặp
Hoàng Thái
01 Tháng tư, 2021 00:41
Tóm lại là nó toi luôn à
dquy15
08 Tháng hai, 2021 16:44
Chap 1265 - Tiền Thần là ai vậy mn?
Thịnh
08 Tháng mười hai, 2020 10:28
go 8it h người h ưu n bự 7 by mà ưu u k lộ
batanhbinhdan
30 Tháng tám, 2020 19:07
má câu chương ***, có nụ hôm ma nó nói 2trương
Phương Thảo
06 Tháng bảy, 2020 16:56
đọc hơn 500t rồi mà nu9 phế vật tu luyện suốt ngày mà kẻ địch quá mạnh luôn phải chiến đấu hết mk rồi bị địch đánh cho chạy chối chết, đọc ức chế :)))) mị đi đây hố này mị không nhảy được
youjun
15 Tháng năm, 2020 01:56
kết hơi buồn nhưng sang ngã dục phong thiên ,đoạn mạnh hạo nó thấy ký ức ở ngón của la thiên thì tô minh cũng tu luyện trong thế giới của mình huyễn hóa ra,và về sau cũng mang bi thương đi vào vị ương đạo vực
youjun
15 Tháng năm, 2020 01:54
đây chỉ là kết của cầu ma thôi. sang ngã dục phong thiên tô minh vẫn sông nhé
why03you
03 Tháng năm, 2020 20:20
Chương mới nhất 11618, đi ngang qua :v
Van Anh Nguyen
30 Tháng tư, 2020 23:36
má :)))) truyện từ đợt vài năm trước đến nay vẫn ra luoonnnn. Quá khủng
Sơn Ca
20 Tháng mười một, 2019 17:29
sơ lược cầu ma https://vidian.me/chi-tiet/so-luoc-cau-ma
Sơn Ca
19 Tháng mười, 2019 21:52
thiếu thì mọi người bổ sung nào.... Trích Dẫn Kinh Điển trong Cầu Ma https://vidian.me/chi-tiet/trich-dan-kinh-dien-trong-cau-ma
Hieu Le
09 Tháng tám, 2019 12:35
hay
Triệu Tú
18 Tháng sáu, 2019 16:06
Mk chưa đọc hết..Bạn nói thắc mắc quá..Bạch linh với lôi thần cn làm s hả bạn
TienOho
29 Tháng ba, 2019 09:43
phải xưng già :v
nguyenbon52
21 Tháng ba, 2019 23:41
b
nguyenbon52
21 Tháng ba, 2019 23:40
truyện của nhĩ căn là rất có triết lý nên nhiều người đọc ko hiểu nó nói gì cảm giác như mớ hỗn độn nhưng thực tế nó là nhân sinh của một người hãy muôn loài vậy. nên đáng suy ngẫm
chenkute113
14 Tháng mười, 2018 19:14
Dù biết là đạo của Tô Minh là hi sinh bản thân giữ gìn quá khứ nhưng thấy nó hồi sinh cho mấy đứa bạn đểu thì ngứa gan vl. Ô Sơn trừ A công ra thì còn lại đáng vứt vào súc sinh đạo hết, nhất là Bạch Linh với Lôi Thần.
BÌNH LUẬN FACEBOOK