Mục lục
[Dịch] Cầu Ma
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" A Công, không phải con muốn như vậy, mà là bọn chúng khinh người quá đáng, bọn chúng đã đoạt đi Tiểu Hồng." Tô Minh nói thầm.

"Bọn chúng? " A Công ngẩn ra.

"Một tên có tu vi Ngưng huyết cảnh tầng thứ hai, tên còn lại có tu vi Ngưng huyết cảnh tầng thứ ba." Tô Minh đem nắp bình nhỏ đậy lại, đặt trên bàn bên cạnh.

"Hắc Sơn bộ? Ngươi làm sao chạy thoát được ?" Hai mắt A Công chợt lóe, trong đồng tử ẩn chứa hàn quang.

"Con không có trốn, bọn chúng chết cả rồi!" Tô Minh ngẩng đầu nhìn A Công.

A Công sửng sốt, theo đó động dung, sau khi trầm ngâm một lát, ông không hỏi kĩ quá trình xảy ra, đối với ông mà nói, Tô Minh giống như con cháu trong nhà, ông đã nhìn hắn lớn lên nên hiểu rõ tính cách của hắn.

"Gặp bọn chúng ở Hắc Viêm phong phải không, tin tức lần trước ngươi truyền về, có tác dụng trọng yếu với bộ lạc, việc này cần phải thưởng, bất quá vì ngươi che dấu việc trở thành Man sĩ, nên hủy bỏ phần thưởng. Ngươi cũng đã trở thành Man sĩ, như vậy nên ở lại đây, ta sẽ nói cho ngươi biết một ít kinh nghiệm tu Man của ta, đồng thời A Công còn muốn giúp ngươi chỉnh lý lại huyết mạch trong cơ thể." A công liếc mắt nhìn Tô Minh một cái, trên mặt lộ ra vẻ mỉm cười.

" A Công .... " Tô Minh gãi gãi đầu, do dự một chút sau đó mở miệng nhẹ giọng nói : " Con biết sai rồi, sao người không hỏi con làm thế nào trở thành Man sĩ ?"

" Hỏi nhiều như vậy làm gì, mỗi người đều có bí mật của mình, A Công chỉ cần biết Tô Minh nhà ta rốt cục đã trở thành Man sĩ, như vậy đã đủ rồi !" A Công cười nói, bộ dáng rất thoải mái.

Trong mắt Tô Minh có một chút ướt át, hắn nhìn A Công, thầm gật đầu, hắn sẽ không quên ân tình của A Công đối với mình, sẽ không quên giọt Ô Long Tiên chảy trong cơ thể mình, sẽ không quên tất cả những tình cảm này, những điều này sẽ mãi khắc sâu trong trí nhớ, trong tâm hồn hắn.

" A Công , chỗ này của ta có một ít .... Dược Thạch (thuốc và kim châm cứu) .... ." Tô Minh nhìn A Công, nhẹ giọng mở miệng.

" Dược thạch?" A Công ngẩn ra sau đó lắc đầu nở nụ cười.

" Ngươi nói là thảo dược hả, A Công biết đúng là ngươi có một vài loại thảo dược khác thường, bất quá A Công thân là Man Công của Ô Sơn bộ, trừ một ít loại cực kỳ hiếm thấy, còn có loại thảo dược nào mà chưa từng ... Di !"

Không đợi A Công nói xong, Tô Minh đã lấy ra hai cái bình nhỏ, sau khi mở nắp liền đặt ở trước mặt A Công.

Trong hai cái bình nhỏ kia đều chứa cùng một loại dược thạnh màu xanh, từng trận dược hương lượn lờ bốc lên, bên trong có hơn mười hạt.

Hai mắt của A Công lộ ra tia sáng, thần sắc thoáng cái ngưng trọng hẳn lên, cầm lấy bình nhỏ chứa dược thạch, nhìn kỹ đồ vật khác với trong nhận thức của ông, sau đó đem ngửi thử, thần sắc lập tức thay đổi.

"Dược tính(tính chất của thuốc) rất kỳ lạ, chỉ mới ngửi một hơi liền làm cho máu huyết trong cơ thể dường như vận chuyển nhanh hơn."

A Công thì thào, ngưng thần (tập trung) nhìn kĩ, một lát sau, ông nhắm mắt lại lâm (rơi) vào trầm tư, hồi lâu khi ông lần nữa mở mắt, hai mắt liền nhìn về phía Tô Minh.

" Cái này là dược thạch?"

Tô Minh gật gật đầu, chỉ vào một bình dược thạch nhỏ, bắt đầu giới thiệu phương pháp sử dụng cùng hiệu quả, A Công hít vào một hơi, khi ông nghe được một nửa, thần sắc lập tức đại biến (thay đổi lớn).

Không chút chần chờ, A Công bỗng nhiên nâng tay phải vung về phía trước, lập tức ở trước người Tô Minh một man tượng hư ảo bất ngờ huyễn hóa ra, hình dáng của Man Tượng đúng là giống như bức tượng nửa người nửa thú của Ô Sơn bộ!

Man Tượng vừa xuất hiện, lập tức có một cỗ lực lượng nhu hòa tràn ngập bốn phía, lượn lờ toàn bộ gian nhà.

" Nói tiếp đi ." Tô Minh nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của A Công, trái tim đập mạnh một cái , chậm rãi nói ta toàn bộ hiệu quả của Thanh Trần tán.

A Công dĩ nhiên từ trong khoanh chân đứng lên, nghe Tô Minh nói xong, liền đổ ra một hạt thanh trần tán, tập trung quan sát một hồi, bỗng nhiên một hơi nuốt vào, ông tin tưởng Tô Minh, lại càng không có nhiều do dự , theo sau đó lấy ra một bình nhỏ màu tím hình gốc cây, uống hết những giọt nước thuốc còn lại không nhiều lắm bên trong.

Sau đó ông lại khoanh chân, rất nhanh trong cơ thể có lượng lớn huyết quang lóe ra, huyết quang này cực kỳ chói mắt, bao phủ cả gian phòng, Tô Minh lui về sau mấy bước, thần sắc lộ ra vẻ sùng kính.

Trên thân thể của A Công, huyết tuyết chằng chịt, nhất thời không thể nhìn ra có bao nhiêu tia, một cỗ huyết khí cảm giác dường như còn cường đại hơn cả tộc trưởng của Ô Sơn bộ tràn ngập khắp gian phòng.

Tô Minh hít vào một hơi, hắn nhìn Man Tượng đang tỏa ra ánh sáng ở giữa không trung của căn phòng, mơ hồ đoán được nếu không phải là hư ảnh của Man Tượng ở đây, chỉ sợ là quang mang ( ở đây dùng quang mang cho bớt lặp từ a, hihi) do A Công tu luyện phát ra, sẽ khuếch tán ra khắp bộ lạc, cho dù ở khoảng cách xa cũng có thể nhìn thấy.

Tia sáng này đến nhanh mà biến mất cũng rất nhanh, một lát sau, A Công mở ra hai mắt, hồng mang toàn thân liền biến mất vô tung vô ảnh, hai mắt của ông ẩn chứa sự kích động, nhìn Thanh Trần tán, thở ra một hơi thật sâu.

" Tô Minh, ngươi phải nhớ kỹ một việc !" A Công ngẩng đầu nhìn Tô Minh.

Thần sắc Tô Minh nghiêm túc, cung kính lắng nghe.

"Những chuyện liên quan đến dược thạch này, từ hôm nay trở đi, ngươi không được nói với bất luận kẻ nào, cho dù là ta có hỏi lại ngươi, ngươi cũng tuyệt không được nói! Từ nay về sau, ta cũng sẽ không hỏi lại ngươi bất cứ vấn đề gì có quan hệ đến sự việc này nữa!

Mặc dù là trong bộ lạc, ngươi cũng phải nhớ lấy điểm này, dù là ai cũng không được nói ra ! Kể cả Lôi Thần cũng thế!" A Công nhìn Tô Minh đầy thâm ý, ngưng trọng mở miệng.

Tô Minh có chút do dự.

A Công than nhẹ, ông hiểu Tô Minh, cũng biết tính cách của hắn thuần phác, liền lần nữa mở miệng nói một cách nghiêm túc :

"Tô Minh, phải nghe lời A Công, dù là ai cũng không được nói!"

Tô Minh yên lặng gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ kiên định.

" Trong bộ lạc .... không an toàn .... " A công thì thào, nhưng lời này của ông lại làm cho Tô Minh sửng sốt, nhất là nghĩ tới việc A Công che giấu huyết khí của mình trước mặt ba người tộc trưởng.

" Trong bộ lạc của chúng ta, có phản đồ ! Việc này đến giờ chỉ có ta, ngươi và tộc trưởng biết được, không có người thứ tư, tên phản đồ này ẩn dấu quá sâu, chúng ta cũng không biết là ai ... "

" Hơn nữa từ những tin tức ngươi mang về, lão đối thủ Hắc Sơn bộ của ta có lẽ thật có sự đột phá. ....Mấy ngày gần đây ta cảm giác không khí trời đất bốn phía có cái gì đó khác thường ... cảm giác giống như sắp có đại họa giáng xuống.Tô Minh, dược thạch này của ngươi rất tốt, A Công giữ lại, không cần cho ta thêm nữa, nếu ta thật sự có thể đột phá, bao nhiêu đây đã đủ, còn nếu không đột phá được, thì có nhiều hơn nữa cũng không có tác dụng ...A Công không thiếu thảo dược, chỉ là đạt tới bình cảnh rồi, cái cần là cơ duyên ... "A Công than nhẹ, lại nói với Tô Minh mấy lời, rồi đem kinh nghiệm tu Man cả đời dốc túi truyền thụ , sau đó lấy ra một vật kỳ quái do một số dây gỗ kết thành, nhìn vật ấy, thần sắc A Công mang theo hồi ức (nhớ lại đó bạn để hồi ức cho nó hay, hihi).

Hồi lâu, ông trịnh trọng đem vật ấy đưa cho Tô Minh.

" Đây là vật khi A Công còn trẻ đi ra ngoài du lịch thu được, vật ấy gọi là mộc giản, chỉ trong bộ lạc lớn mới có thể nhìn thấy, mặt trên là bản ghi chép rất nhiều loại thảo dược cùng với tập tính, bộ dáng của chúng, ngươi cầm đi đi ."

Tô Minh tiếp nhận vật ấy, nhìn thoáng qua có chút mới lạ, sau đó đem vật đó thu vào trong lòng, đang muốn chào A Công trở lại nơi ở của mình.

Đúng lúc này, đã thấy A Công nhìn Tô Minh, trong mắt lộ ra tia sáng, thần sắc cực kỳ nghiêm túc.

" Tô Minh, ngươi có thể trở thành Man sĩ, A Công rất vui, nhưng ngươi phải biết rằng, sau khi bước vào cảnh giới Man sĩ, ngươi cùng với những tộc nhân bình thường sẽ có khác biệt, con đường tu Man đầy khó khăn, thử thách, động một chút là sinh tử, điểm này trước kia ngươi ở Hắc Viêm phong chắc hẳn đã cảm thụ qua. Nhưng Man tộc chúng ta há lại sợ hãi sinh tử, vì con đường phía trước khó đi liền từ bỏ sao ? A Công biết mộng tưởng của ngươi, ngươi muốn ra khỏi đây, muốn nhìn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia. Điểm này, A Công ủng hộ ngươi !"

Tô Minh yên lặng lắng nghe, gật gật đầu.

" Ngươi là đứa trẻ hiếu thảo, A Công nhìn ngươi nhiều năm như vậy, trong lòng hiểu rõ, chỉ là tu vi của A Công có hạn, không thể giúp được ngươi nhiều ... Nhưng Tô Minh nhà chúng ta, nếu không thành Man sĩ thì thôi, một khi bước chân lên con đường tu Man, A Công sẽ dùng hết sức của mình để cho con đường của ngươi đi được bằng phẳng hơn ... "Trên vẻ mặt nghiêm túc của A Công dần dần lộ ra ý cười , hướng Tô Minh vẫy tay.

" Đến đây, khoanh chân ngồi xuống trước mặt A Công , dưa theo cách tu luyện bình thường của ngươi, vận chuyển huyết mạch lực nào ."

Tô Minh nhìn A Công, nhìn mái tóc lấm tấm điểm bạc, nhìn gương mặt mang nhiều nếp nhăn, đang hiền lành nhìn mình, mặc dù hắn biết mình cùng với A Công không có bất cứ quan hệ huyết thống gì, nhưng loại thân tình này lại vượt qua hết thảy.

" A Công .... " Tô Minh thì thào.

" Còn không mau lại đây ." A Công ha ha cười.

Tô Minh vâng theo đi tới trước mặt A Công, khoanh chân ngồi xuống hít một hơi sâu, chậm rãi vận chuyển khí huyết trong cơ thể, dần dần trên thân thể của hắn xuất hiện sáu đạo huyết tuyến, sáu đạo huyết tuyến này đồng thời tản mát ra hồng mang (tia sáng hồng), có thể mơ hồ thấy được hư ảnh của đạo huyết tuyến thứ bảy, dần dần ngưng tụ ra.

Sợi huyết tuyến thứ bảy này, trong vòng một tháng qua Tô Minh không thể nào ngưng tụ ra được, thậm chí ngay cả hư ảnh cũng không thấy xuất hiện, việc này có quan hệ cực lớn với tổn thương ngầm trong cơ thể của hắn, nhưng giờ phút này tổn thương ngầm của hắn đã được A Công chữa khỏi, vận chuyết khí huyết hết sức tự nhiên, vì vậy mà thành công ngưng tụ ra sợi huyết tuyến thứ bảy này.

" Ngươi đã đạt được truyền thừa từ Man tượng, biết được Sĩ của Man tộc ta (mình nghĩ câu này ý chỉ Man sĩ đây mà >_

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
03 Tháng tư, 2023 20:24
Có nhiều đoạn Sai chính tả quá..khá khó chịu
loccr123
07 Tháng chín, 2022 12:44
ccc
Hoàng Minh
14 Tháng mười hai, 2021 11:55
con phò bạch tố ngu nhỉ :))
Hieu Le
20 Tháng mười một, 2021 15:21
đọc tới chương 5 cười ỉa-_- cặp mắt thôi nhìn ra nhiều thứ v
qiye1997
17 Tháng tám, 2021 15:41
Tiền thần = tham lang
lequangtam10a2
25 Tháng năm, 2021 20:28
Truyện này với Chấp ma như nào nhỉ
vuongdaitru
30 Tháng tư, 2021 23:36
đạo nhai, đạo nhai, chả hiểu sao đọc 1 hồi trại âm thành đạo nhái luôn
vuongdaitru
30 Tháng tư, 2021 23:35
sau khi Tô Minh học được cách đan búp bê cỏ, tiến vào trong 1 tà phái thì gặp
Hoàng Thái
01 Tháng tư, 2021 00:41
Tóm lại là nó toi luôn à
dquy15
08 Tháng hai, 2021 16:44
Chap 1265 - Tiền Thần là ai vậy mn?
Thịnh
08 Tháng mười hai, 2020 10:28
go 8it h người h ưu n bự 7 by mà ưu u k lộ
batanhbinhdan
30 Tháng tám, 2020 19:07
má câu chương ***, có nụ hôm ma nó nói 2trương
Phương Thảo
06 Tháng bảy, 2020 16:56
đọc hơn 500t rồi mà nu9 phế vật tu luyện suốt ngày mà kẻ địch quá mạnh luôn phải chiến đấu hết mk rồi bị địch đánh cho chạy chối chết, đọc ức chế :)))) mị đi đây hố này mị không nhảy được
youjun
15 Tháng năm, 2020 01:56
kết hơi buồn nhưng sang ngã dục phong thiên ,đoạn mạnh hạo nó thấy ký ức ở ngón của la thiên thì tô minh cũng tu luyện trong thế giới của mình huyễn hóa ra,và về sau cũng mang bi thương đi vào vị ương đạo vực
youjun
15 Tháng năm, 2020 01:54
đây chỉ là kết của cầu ma thôi. sang ngã dục phong thiên tô minh vẫn sông nhé
why03you
03 Tháng năm, 2020 20:20
Chương mới nhất 11618, đi ngang qua :v
Van Anh Nguyen
30 Tháng tư, 2020 23:36
má :)))) truyện từ đợt vài năm trước đến nay vẫn ra luoonnnn. Quá khủng
Sơn Ca
20 Tháng mười một, 2019 17:29
sơ lược cầu ma https://vidian.me/chi-tiet/so-luoc-cau-ma
Sơn Ca
19 Tháng mười, 2019 21:52
thiếu thì mọi người bổ sung nào.... Trích Dẫn Kinh Điển trong Cầu Ma https://vidian.me/chi-tiet/trich-dan-kinh-dien-trong-cau-ma
Hieu Le
09 Tháng tám, 2019 12:35
hay
Triệu Tú
18 Tháng sáu, 2019 16:06
Mk chưa đọc hết..Bạn nói thắc mắc quá..Bạch linh với lôi thần cn làm s hả bạn
TienOho
29 Tháng ba, 2019 09:43
phải xưng già :v
nguyenbon52
21 Tháng ba, 2019 23:41
b
nguyenbon52
21 Tháng ba, 2019 23:40
truyện của nhĩ căn là rất có triết lý nên nhiều người đọc ko hiểu nó nói gì cảm giác như mớ hỗn độn nhưng thực tế nó là nhân sinh của một người hãy muôn loài vậy. nên đáng suy ngẫm
chenkute113
14 Tháng mười, 2018 19:14
Dù biết là đạo của Tô Minh là hi sinh bản thân giữ gìn quá khứ nhưng thấy nó hồi sinh cho mấy đứa bạn đểu thì ngứa gan vl. Ô Sơn trừ A công ra thì còn lại đáng vứt vào súc sinh đạo hết, nhất là Bạch Linh với Lôi Thần.
BÌNH LUẬN FACEBOOK