Mục lục
Thần Y Cuồng Thê -Phong Như Khuynh Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: MAC

Beta: Hà

Sau khi phân công hết nhiệm vụ, Phong Như Khuynh cũng rời khỏi hoàng cung.

Chờ lúc nàng trở về phủ công chúa, Tuyết Lang giống như một tia chớp lập tức chạy đến, đuôi sói của nó ngoe nguẩy, toàn thân bổ nhào vào người Phong Như Khuynh.

Sắc mặt Phong Như Khuynh đen xì, không khách khí nhấc một chân đá Tuyết Lang bay ra xa mấy mét.


Tuyết Lang tức khắc bò dậy, run rẩy lắc lư tro bụi trên thân, ngao ngao kêu to, trong mắt chứa đầy uỷ khuất.

Chủ nhân thích chó, chẳng qua lúc nãy nó đi qua gia đình kia, thấy chó canh cửa nhà đó nghênh đón chủ nhân của nó về như thế nên giờ mới học theo, vì cớ gì đãi ngộ khác nhau thế chứ!

Không công bằng!

"Ngươi đến thật đúng lúc, ta có nhiệm vụ muốn giao cho ngươi," Phong Như Khuynh nheo mắt, cười mỉm nhìn khuôn mặt tràn đầy uỷ khuất của Tuyết Lang, "Ngày mai Thiết Huyết quân đoàn muốn đi Linh Thú Chi Sâm để rèn luyện, ngươi cũng cùng đi theo đi."

Giống như thiên lôi cuồn cuộn đánh xuống, Tuyết Lang trợn tròn mắt.

Đây là chủ nhân muốn vứt bỏ nó sao?



Là chủ nhân muốn vứt bỏ nó sao?

"Ngaooo!" Tuyết Lang bi thống tru lên một tiếng, lại lần nữa bổ nhào vào chân trước của Phong Như Khuynh, hai chân sói ôm chặt lấy chân nàng, trong mắt sói mang theo khẩn cầu.

Chủ nhân, sau này ta có thể ăn ít đi, làm việc nhiều hơn, cầu xin ngươi đừng vứt bỏ ta.

Ta không muốn trở thành con sói lang thang lưu lạc đâu...

"Con sói này, cút đi!" Phong Như Khuynh nổi giận, lại lần nữa vươn chân đá nó sang một bên.

"Ngaooo !"

Tuyết Lang lại kêu thảm thiết, biểu tình kia càng đáng thương hơn, nước mắt cũng sắp rơi xuống.

“Ngươi ăn nhiều Thiên Linh Quả của ta như vậy còn muốn lười biếng không làm việc?” Phong Như Khuynh nhìn thấy bộ dáng không tình nguyện của Tuyết Lang, sắc mặt tức khắc đen xì, “Ngươi còn nhớ mối thù cường đoạt không?"

Thù cường đoạt? Ý chủ nhân… Hẳn là cướp đi?

Tuy rằng lão già kia không thực hiện được nhưng hắn có ý tưởng cướp bóc Thiên Linh quả, đó chính là hắn sai!

Cho nên, dưới ánh mắt của Phong Như Khuynh, Tuyết Lang chậm rãi gật đầu.



Muốn, nó rất muốn báo thù!

"Nếu ngươi đã muốn báo thù, vậy thì dẫn bọn họ đi rèn luyện, ngươi đã đi qua Linh Thú Chi Sâm nên khá quen thuộc địa hình ở đó, ngàn vạn lần không được để cho các nàng bước chân vào địa bàn linh thú tứ giai!" Phong Như Khuynh nheo hai mắt, "Còn nếu ngươi phát hiện tam giai linh thú mà nói... ừm, ngươi hiểu đấy, ta thiếu kẻ làm việc, ngươi cứ lừa dối chúng qua đây, đừng để mấy người Đường Tư đánh chết chúng."

Tuyết Lang trong lòng vui vẻ, chủ nhân không phải muốn vứt bỏ nó, thật sự chỉ là muốn nó đi làm việc?

"Đúng rồi, cứ cách năm ngày ngươi trở về một lần, ta sẽ cho ngươi một ít linh dược, ngươi phụ trách đưa linh dược cho các nàng, thuận tiện trông giữ các nàng cho tốt, Linh Thú Chi Sâm nguy hiểm như thế, không có linh dược ta cũng không quá yên tâm..." Phong Như Khuynh tiếp tục nói.

Ánh mắt Tuyết Lang sáng rực lên, không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng.

"Những linh dược đó ngươi cũng có thể ăn, nhưng mỗi ngày ngươi không được ăn quá ba cây." Phong Như Khuynh cảnh giác nhìn Tuyết Lang, thận trọng cảnh cáo nó.

Kỳ thật, muốn làm người Thiết Huyết quân đoàn đột phá.


Rất đơn giản.


Chỉ cần Phong Như Khuynh đột phá lên võ giả rồi bắt đầu trồng được linh dược tam giai, dùng linh dược tam giai để ủ linh tửu hoặc làm dược thiện cũng đủ làm bọn họ tiến hành đột phá cảnh giới võ giả.


Nhưng trước khi nàng chưa bồi dưỡng được linh dược tam giai, chẳng sợ Đại Địa Chi Hùng và Tuyết Lang đều là linh thú tam giai cũng không có biện pháp tiến hành nuôi trồng! Số linh dược được đám linh thú này trồng đều bị hạn chế!


"Xem ra thời gian tiếp theo ta phải đặt trọng tâm và việc tu luyện rồi." Phong Như Khuynh nhìn lên bầu trời xanh thẳm, lẩm bẩm tự nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK