Mục lục
Thần Long Ở Rể - Hồ Cửu (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Mà không chỉ anh, dù là Dung Vị hay gia đình vợ anh cũng sẽ được chiếu cố. Đây là đãi ngộ vô cùng tốt.” Trợ lý Bác tự tin nói. 

Hồ Cửu nhíu mày, nhìn trợ lý Bác một chút. 

“Tốt như thế sao các người không tìm người khác? Cứ phải là tôi?” Anh lạnh nhạt hỏi. 

Ánh mắt xoáy sâu vào người trợ lý Bác, làm cho anh ta có chút không tự nhiên. 

Anh ta cũng không thể nói là vì Hồ Cửu cùng người nhà Hồ Cửu giúp Hồ gia cùng cậu chủ Hồ Tiêu được. 

Dù sao Hồ gia cũng có thể kiếm người khác, chỉ là tình nghĩa cũ của ông Hồ với chị gái mới nhớ tới đứa cháu này. 

“Đây không phải vì cậu mang họ Hồ sao?” Trợ lý Bác cười giảng hòa. 

Hồ Cửu nghe trợ lý Bác nói vậy thì vô cùng khó chịu, đều mang họ Hồ sao? Vậy lúc anh bơ vơ, lúc bị người người chà đạp coi thường thì Hồ gia có nhớ tới có người thân mang họ Hồ này không? 

“Nếu là vậy tôi có thể đổi họ. Dù sao tôi cũng là kẻ không cha không mẹ, đổi một cái họ cũng không có gì khó” Anh vẫn bình thản tự rót nước, nhấp một ngụm rồi nói. 

Thái độ của Hồ Cửu làm cho Bác Tư Văn vô cùng bất ngờ, phải biết dù là làm công cho Hồ gia cũng có nhiều phúc lợi đáng kể, chứ đừng nói là người thân của Hồ gia. 

Đại gia tộc cần nhất là mặt mũi, vì vậy từng người ở gia tộc bọn họ dù là người làm công cũng sẽ được gia tộc dành cho một số đãi ngộ nhất định. 

Ví như dì Thẩm, chưa nói đến mức lương cao đáng mơ ước, mà ngay cả cháu của bà đang bị bệnh nặng hành hạ cũng đang được điều trị tại bệnh viện tầm trung của tỉnh. 

Không chỉ vậy, đứa bé còn được chăm sóc tốt hơn so với những người ở đó, ít nhất đó là phúc lợi lớn lao đổi với những người bình thường. 

“Anh Hồ, anh đừng bốc đồng. Anh nên cảm thấy vì cái họ này mà anh có được nhiều may mắn hơn người khác. Trợ lý Bác có chút mất kiên nhẫn. 

“Hồ Cửu, đừng hồ nháo. Con không biết gia tộc phương Bắc là gia tộc lớn sao? Dù một gia tộc bất kỳ nào cũng sẽ giúp con tốt hơn.” Lục Chỉ quả thật nhìn thấy chút ánh sáng hy vọng. 

Ít nhất ông cũng muốn con rể của mình có chút tiền đồ, Lục Thạc gánh vác cả gia đình đã cực khổ lắm rồi. 

Nếu Hồ Cửu quả thực là người Hồ gia phương Bắc thì đây là chuyện đáng vui mừng, như vậy tương lai của bọn họ không phải được đảm bảo rồi sao? 

“Cha có chuyện gì mà to tiếng vậy?” Lục Thạc từ trên đi xuống. 

Cô nghe tiếng nói chuyện, cũng biết có người, ban đầu cô nghĩ là Hồ Cửu về thôi. Nhưng nghe thấy giọng nói xen lẫn nhiều tiếng vang, cô tò mò đi xuống xem sao. 

Lại vừa lúc Lục Chỉ đang trách Hồ Cửu quả hồ nháo, làm cho Lục Thạc có chút bất ngờ, trước giờ cha cô không mắng ai như vậy. 

“Con xem đi, chồng tốt của con đó. Hồ gia phương Bắc muốn nhận nó về, vậy mà nó không biết điều, còn làm cao.” Lục Chỉ vừa nói vừa giận. 

Phải biết cơ hội được gia tộc lớn nhận làm thành viên là không nhiều, tuy chưa rõ thân phận của Hồ Cửu và nội tình là gì, nhưng được nhận đã là một chuyện tốt. 

Như Lục gia, dù là gia tộc không mấy tiếng tăm, nhưng người Lục gia cũng không hề có chuyện chủ động nhận họ hàng. 

“Đây là chuyện của con, mong cha đừng can thiệp.” Hồ Cửu nghiêm túc nói. 

Vốn dĩ anh cùng Lục Thạc đã căng thẳng lắm rồi, anh không muốn thêm chuyện phiền cho mọi người. 

“Sao anh lại ăn nói với cha như vậy, tuy chưa biết là gì nhưng tôi tin là cha chỉ muốn tốt cho anh” Lục Thạc trước đó đã có mâu thuẫn với Hồ Cửu, hiện tại lại thêm chuyện này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK