Tằng Hiểu Vân chỉ vào Đỗ Kỷ mắng: "Tôi đã bảo cậu đừng mua bức tranh giả này rồi mà cậu vẫn nhất quyết mua! Dùng mười nghìn tệ đó để mà mua mấy con lợn, còn tốt hơn là mua bức tranh giả này!"
“Mẹ, có thể để cho con tiêu tiền của mình theo cách mà con muốn được không vậy?”
"Thật hết nói nổi cậu! Tôi đây không thèm tiền của cậu, chẳng qua tôi chỉ không muốn cậu bị tên Lý mập mạp kia lừa thôi!"
"Ông ta có thể lừa được mẹ nhưng không thể lừa được con đâu."
"Ý của cậu là gì?"
Tằng Hiểu Vân tức giận mắng Đỗ Kỷ: "Ý của cậu là nói tôi ngu ngốc, còn cậu mới có bản lĩnh sao?"
"Ý của con không phải như vậy. Bỏ đi, con cho mẹ xem một vở kịch hay. Xem xong mẹ sẽ hiểu tại sao con lại mua bức tranh giả này."
Sau đó, Đỗ Kỷ tìm người mượn một chiếc nồi hấp điện lớn.
Đặt giỏ hấp lên nồi hấp điện rồi đặt bức Ngũ Mã giả lên giỏ hấp lớn.
Hơi nước nhanh chóng thấm thấu vào bức tranh.
Các góc tranh bị cong vênh, nứt ra. Một bức vẽ lập tức biến thành ba bức vẽ!
"Đây... đây là phương pháp vẽ bằng hơi nước! Trong tranh có tranh!"
"Tôi đã từng thấy cảnh này trong văn phòng của Cục Đồ Cổ! Không ngờ những thứ trong phim lại có thật!"
Quần chúng ăn dưa bắt đầu xì xào, cảm xúc tăng vọt.
Đỗ Kỷ lấy bức tranh ra khỏi nồi hấp và đặt lên bàn.
Anh cẩn thận mở bức vẽ đầu tiên và nhìn thấy một bức vẽ khác ở trên bức vẽ lớp dưới cùng.
Đám đông lại bắt đầu reo lên.
Bậc thầy giám định Hàn Quỳnh lấy ra một chiếc kính lúp và cẩn thận xem xét bức vẽ thứ hai.
"Đây... Đây là giấy Thành Tân Đường của Bắc Tống, đã thất truyền hơn chín trăm năm. Chỉ riêng tờ giấy này đã có giá mấy trăm vạn rồi!"
Một tờ giấy đáng giá mấy trăm vạn liền! Mọi người đều đỏ mắt nhìn Đỗ Kỷ!
Cái tên nhóc này, thế mà lại vớ được một món đồ thất truyền cả mấy trăm năm!
Cậu ta học từ ai vậy? Trình độ giám bảo của anh ta thực sự đỉnh quá đi mất!
"TRỜI ĐẤT!"
Hàn Quỳnh đột nhiên hét lên: "Bức tranh ẩn giấu thực ra là tranh chữ Yến Sơn của Mễ Phất. Trên đó còn có dấu ấn Tuyên Hòa và Song Long của vua Tống Huy Tông! Đây là hàng thật. Đây chắc chắn là hàng thật!"
Sự thật đã rất rõ ràng, có người đã dùng hai mảnh giấy Tuyên Thành để kẹp tranh chữ Yến Sơn của Mễ Phất để bảo vệ nó.
Để đánh lừa người khác, người ta còn vẽ Ngũ Mã lên trên mảnh giấy Tuyên Thành đó.
“Thầy Hàn Quỳnh, ngài cho rằng tranh chữ Yến Sơn này của Mễ Phất đáng giá bao nhiêu?” Lý mập mạp run run hỏi.
Lòng dạ của ông ta có vẻ cũng sắp chuyển sang màu xanh rồi.
Mảnh giấy Thành Tân Đường mà Mễ Phất dùng để vẽ đã có giá trị vài trăm vạn.
Nếu chắc chắn, tranh chữ Yến Sơn này của Mễ Phất ít nhất cũng phải bán được hơn một ngàn vạn!
“Mễ Phất cũng nổi tiếng như Tô Đông Pha, ông ấy còn là một giáo viên dạy thư họa cho vua Tống Huy Tông nữa.”
Hàn Quỳnh chậm rãi nói: "Điều khiến nó càng trở nên hiếm có hơn chính là chỗ trống của bài Yến Sơn này được đóng ấn Tuyên Hòa và ấn Song Long của vua Tống Huy Tôn. Tôi đoán chừng bức tranh này ít nhất cũng phải là một trăm triệu."
Một trăm triệu tệ!
Bức tranh giả mà Đỗ Kỷ mua với giá mười nghìn tệ thực sự có một bức tranh của Mễ Phất trị giá hơn một trăm triệu tệ ở bên trong!
“Con gái, Đỗ Kỷ vừa kiếm được bộn tiền, một trăm triệu đó!”
Tằng Hiểu Vân kéo Dương Nhạc, tham lam nói: "Lấy một trăm triệu này đưa cho mẹ. Mẹ giúp con đầu tư, hứa không lấy của con một xu!"
“Mẹ, bức tranh này còn chưa được xác thực nữa, Đỗ Kỷ làm sao đã có thể có được một trăm triệu!”
"Con nói đúng, là mẹ quá thiếu kiên nhẫn rồi."