Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Phong Lăng Thiên Hạ (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Độc Hành nhắm mắt lại, bắt buộc bản thân không quan tâm đến chiến cuộc, mặc dù, các huynh đệ đều ờ trong cực độ nguy cơ, nhưng hiện tại bản thân căn bản không có thực lực xuất thủ.

Nếu có thể đủ thời gian thu thập một chút sức lực, có lẽ, còn có thể khôi phục được lực lượng một lần xuất thủ, đến lúc đó, bản thân cũng không khoanh tay đứng nhìn như hiện tại.

Tại bực thời khác nguy cấp này, vô số linh khí màu xanh nhạt, màu đỏ sậm cơ hồ là lấy tốc độ mất thường có thể thấy được hướng về thân thể Cố Độc Hành mà đến!

Đối với mấy cái nguyên khí này, cố Độc Hành toàn bộ ai đến cũng không - cự tuyệt, giống như biển chứa trăm sông, đem linh khí như núi lửa phun ra tất cả thu nạp vào trong đan điền.

Cố Diệu Linh vẻ mặt điềm tĩnh bào vệ cố Độc Hành, không buồn không vui.

Thỉnh thoảng thấy có tảng đá nện xuống thì hất đi, để bảo toàn cho Cố Độc Hành giờ phút này bình tĩnh an ổn, một ít chuyện này cố Diệu Linh vẫn có năng lực làm được.

Nếu Cố Độc Hành chưa từ bỏ, bản thân làm sao có thể từ bỏ đây?!

Nhân sự mà nghe thiên mệnh, như thế mà thôi.

Các huynh đệ nếu đã chết, tiểu đệ cũng sẽ không sống, ta đây sè cùng hắn đi.

Nếu may mán mọi người cuối cùng sống sót, ta đây theo hấn cùng sống.

Không có gì lớn.

Trên không trung chiến cuộc càng ngày càng thấy kịch liệt, theo tất cả mọi người lục tục bị thương, đám người Đổng Vô Thương cùng Tạ Đan Quỳnh Mặc Lệ Nhi cùng một thời gian tiến lên!

Đồng thời triển khai liều mạng đả pháp!

Bàn về chiêu thức, bàn về kinh nghiệm chiến đấu, Thánh Quân ngay cả có trăm vạn năm tích lũy, cũng chưa chắc mạnh hơn mọi người bao nhiêu; nhưng về tu vi... Hai bên căn bản không cách nào địch nổi!

Đây là một sự chênh lệch khó có thể đền bù được!

Hết lần này tới lần này khác, cái này lại là yếu tố hạng nhất ảnh hường chiến cuộc!

Sáu người, Đổng Vô Thương vừa ra tay, cũng là lấy phương pháp tập trung tất cả tinh khí thần vào một đao, phá hư tuyệt sát khí thế vô cùng tự nhiên của Thánh Quân!

Một đao này có thể nói là một chiêu mấu chốt chí cực!

Nếu Đổng Vô Thương không có thể phá vỡ được khí thế chưởng khống thiên hạ Duy Ngã Độc Tôn của Duy Ngã Thánh Quân, như vậy trong khoảnh khắc sau đó mọi người cũng sẽ bị bát giết!

Mà Đổng Vô Thương đà sử dụng một đao đủ kinh thiên động địa hoàn toàn lấy đao tâm phát ra!

Không thành công cũng thành nhân!

Nếu không được, ta đi trước một bước!

Ngay cả là Duy Ngã Thánh Quân, khi đối mặt với 1 đao chi cầu khấc địch, không tiếc mạng, một đao lớn tiếng doạ người này tâm chí cũng phải cân nhắc.

Mà đang khi tâm chí hắn hơi lăn tăn thì cái loại khí thế'Chường khống' thiên hạ kia nhất thời bị tước nhược đi!

Quyết tuyệt nhất đao của Đổng Vô Thương đã thành công tranh thủ được một tia tiên cơ!

Kế tiếp, Tạ Đan Quỳnh sử dụng Quỳnh Hoa, quy về một điểm lấp lánh đột ngột trán phóng, sinh sôi cắt đứt khí thế như cầu vồng truy kích của Thánh Quân. Hai cái này làm rung chuyển lòng tin của Thánh Quân.

Mặc dù hai lần này không làm thực lực của Thánh Quân tổn hao gì, nhưng khí thế lại yếu đi một chút.

Sau đó chính là Mặc Lệ Nhi toàn lực xuất thủ đánh lén, liều mạng bị thương, lấy đả thương đổi lại đả thương, ờ trên người Thánh Quân đe lại một vết thương. Công kích như vậy tự nhiên không có khả năng uy hiếp được Thánh Quân nhưng chân chính tạo ra một đạo vết thương.

Ba người dắt tay nhau xuất kích, ngay cả là nhân vật mạnh như Thánh Quân, vẫn bị thương! Nguồn tại http://Truyện FULL

Mà cái kết quả này làm cho Thánh Quân ý thức được 1 chuyện: mấy người liên lên thủ chính xác có thể uy hiếp được tánh mạng của mình. Chi cần loại ý nghĩ này thăng lên, hắn xuất thủ sè càng thêm cẩn thận.

Mà phần cẩn thận này ờ một trình độ nào đó lại đem khí thế 'Tất tháng' của Thánh Quân tước nhược đi rất nhiều!

nói thô tục một chút: Nếu một người đang đi tiểu tiện, đái được một nửa đột nhiên bị người véo vào... Là cảm giác gì?

Mặc dù vẫn có thể tiếp tục... Nhưng thủy chung mất đi cái loại cảm giác làm liền một mạch nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly...

Cho nên sau đó mọi người cùng nhau tiến lên, toàn diện vây công!

Ngay cả không thể giết địch, lại có thể đem thời gian chiến đấu kéo dài đi xuống!

Ở thế cục bây giờ mà nói, có thể đem chiến cuộc kéo dài đi xuống cũng đã là thắng lợi lớn lao rồi!

Đổng Vô Thương điên cuồng hét lên như sấm, Mặc đao hóa thành Kinh Hồng tia chóp như núi lửa bộc phát, liều mạng tiến công! Tạ Đan Quỳnh Quỳnh Hoa bay múa, tựa hồ vô tận, dùng không kiệt; thiên địa vạn vật, đến trong tay ta, chính là Quỳnh Hoa!

Mặc Lệ Nhi Noãn ngọc tuyết kiếm tới vô ảnh đi vô tung, chợt đông chợt tây, chợt trái chợt phải bông nhiên ngàn vạn lần tàn ảnh đồng thời xuất kích!

Tam đại hộ vệ, tất cả cũng liều mạng tham dự vây công.

Tuy nhiên loại công kích này lại có yếu điểm là tiêu hao thể lực mọi người rất nhanh. Không lâu lấm, mọi người cũng đà cảm thấy lực bất tòng tâm, mặc dù còn có thể nỗ lực ủng hộ, nhưng tuyệt đối không thể kéo dài.

Thánh Quân đang bị vây công nhưng hắn vẫn như là một tòa núi cao lồng lộng mặc cho sáu người liều mạng làm sao thì hắn vẫn giống như phù du lay cây vậy, lù lù bất động, hoàn toàn không có hiệu quả!

Thánh Quân phản công càng ngày càng chậm, nhưng, mỗi nhất kích cũng xen lẫn thiên địa pháp tắc lực lượng!

Bất kể là Mặc đao của Đổng Vô Thương hay là Quỳnh Hoa của Tạ Đan Quỳnh, khi đối mặt thiên địa pháp tắc cuối cùng chỉ có chán nản trờ lui!

Sáu người vây công, thế công liên miên không dứt, liên tiếp nhưng người bị vây công là Duy Ngà Thánh Quân lại mới thật sự là chiếm cứ chủ động.

Thế công của 6 người đà lâm vào một cái vòng tuần hoàn liền mạch, trong đó chi cần có bất kỳ một khâu nào xuất hiện sơ hở cũng sè bị Thánh Quân tiêu diệt từng bộ phận, lấy điểm này phá tuyến, lấy tuyến phá mặt, toàn diện tiêu diệt.

Trăm vạn năm thiên hạ đệ nhất nhân có thực lực như thế nào chứ, vào hôm nay đã chân chính hiển lộ rò ràng không thể nghi ngờ!

Mặc dù hắn thay đổi hình dáng tướng mạo, lại càng không chịu thừa nhận thân phận của mình,

Nhưng... Thực lực như vậy, vẫn như cũ là đệ nhất thiên hạ!

Tại Cửu Trọng Thiên Khuyết mà nói, đúng là không có bất kỳ người nào có thể so sánh được!

"A — "

Hét thảm một tiếng, một vị Thất Tinh hộ vệ bị Thánh Quân một cước đá vào bụng, trong phút chốc ngũ tạng vỡ vụn, thất khiếu chảy máu, vô lực từ trên không trung bay xuống.

"Kiên trì a, các ngươi không phải là huynh đệ tình thâm sao?" Thánh Quân trong tay vẫn không ngừng, thong dong nghênh địch, khàn khàn thanh âm giễu cợt nói: "Các ngươi một người huỵnh đệ đã đi xuống... Ở dưới một cước của ta mạng sống tin tường rất xa vời... Các ngươi không đi xuống quan tâm hắn sao?"

"Chúng ta làm sao cùng gia hỏa khốn kiếp ngươi không quan hệ." Một vị Thất Tinh hộ vệ sắc mặt trầm thống, nghiến răng nghiến lợi máng, tay vẫn liều mạng công kích.

"ừ, thật không sao ư? Không cần thiết sao, để cho ta làm người tốt, tiên ngươi một đoạn đường, đưa ngươi đi cùng huynh đệ của ngươi đoàn tụ." Thánh Quân trong mát sát cơ chợt lóe lên, thân thể nhất chuyển, trong phút chốc năm cái thân ảnh giống nhau đồng thời xuất hiện, hướng về phía năm người đồng thời xuất thủ!

Một khâu vừa phá, liên miên thế công cũng xuất hiện sơ hở, không tiếp tục cố kỵ Thánh Quân tức thì triển khai công kích!

Tạ Đan Quỳnh, Đổng Vô Thương hét lớn một tiếng, Mặc đao và Quỳnh Hoa đồng thời chống lại một thanh trường kiếm chân thật, trong miệng không nhịn được máu tươi cuồng phun đồng thời.. Vị Thất Tinh hộ vệ kia ngực đà trong nháy mắt trúng ba mươi bảy chưởng!

Ba mươi bảy chưởng giống như Khai Sơn đại chùy vậy liên tiếp nện vào bộ ngực, trong phút chốc cả bộ ngực hoàn toàn sụp đổ. Một đạo tiếng gió bén nhọn truyền đến, vị Thất Tinh hộ vệ khác trán lại thêm một cái lô máu.

Ngay cả tính mệnh chết đi mà tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, tên Thất Tinh hộ vệ này phẫn hận nhìn chằm chàm vào Thánh Quân, rốt cục vô lực nhẹ nhàng rơi xuống.

"Vừa lại là một huynh đệ đi rồi." Thánh Quân cười lạnh, hết sức giễu cợt tàn khốc, nói: "Huynh đệ tình thâm? Ha hả a... Huynh đệ tình thâm, có thể ngăn cản được sinh tử giới hạn sao? Tình cảm của các ngươi sâu như vậy, có thể hay không... có thể cứu được hấn không?"

Bốn người còn lại vành mắt đồng thời đỏ lên!

Mười vạn dặm đồng hành, sớm chiều chung đụng, hôm nay, ở bên cạnh mình, liên tiếp vân lạc hai người!

Phía dưới, cố Diệu Linh mặt đây nước mắt, nàng tiếp được thân thể hai Thất Tinh hộ vệ đưa bọn họ an trí ở cạnh cố Độc Hành...

Trên không trung thanh âm rầm rầm rầm liên tiếp nổ tung, đột nhiên, thô bạo khí đại thịnh!

Vị Thất Tinh hộ vệ còn sót lại cái quát to một tiếng nói: "Bệ hạ!"

Trong lúc bất chợt điên cuồng xông ra ngoài.

" trăm vạn năm huynh đệ nay đà đi trước một bước, ta làm sao tiếc thân!" Vị Thất Tinh hộ vệ này toàn thân nhô ra ngọn lửa nóng bỏng, hoàn toàn không để ý đến Thánh Quân quyền cước như điên cuồng đánh vào trên người hắn mạnh mè nhào tới, lại liều mạng ôm lấy thắt lưng Thánh Quân!

Duy Ngã Thánh Quân hàm răng khè cán, tay nâng một chưởng vỗ vào đầu của hắn cười lạnh nói i "Tự bạo ư?"

Cả đinh đầu người này như dưa hấu vậy nổ bung, nhưng vị Thất Tinh hộ vệ này ờ thời khác cuối cùng của sinh mệnh như cũ cười lạnh nói: " Đúng là linh hồn tự bạo! Thánh Quân... Chết đi!"

Một đoàn thanh khí từ đinh đầu hán bạo liệt lao ra, hóa thành một cái vòng tròn nho nhỏ.

Nhưng ngay sau đó, oanh một tiếng!

Đột nhiên nổ tung!

Thánh Quân quát to một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, quát lên nói: "Coi như là linh hồn tự bạo, có thể làm khó dễ được ta sao?"

Thân thể tức thì bay ngược ra nhưng vị Thất Tinh hộ vệ kia tay còn đang ôm hắn, khi hán bay ngược ra, một khấc này, trong lúc bất chợt thân thể đã mất đi sinh mệnh kia đột nhiên nổ tung lên.

Đây mới thực sự là tự bạo!

Đây mới thực sự là tự bạo!

Đây mới là tuyệt sát công kích cuối cùng mưu đồ đã lâu!

Linh hồn tự bạo, nhàm vào thần hồn của đối phương, vị Thất Tinh hộ vệ này trong lòng đà sớm có tử chí, trước thời hạn đà đem tu vi của mình phần lớn dung vào thân thể, vào trong mỗi một tia da thịt và huyết mạch.

Linh hồn nổ tung chấn động mới là ngòi nổ làm nổ tung Đạo Hỏa Tác cuối cùng!

Thủ đoạn như vậy, có thể nói là trên trời dưới đất đệ nhất cực đoan thủ đoạn.

Ngay cả là muốn cắt đứt, hoặc là không đánh được địch nhân, người này vô luận như thế nào cũng sống không được!

Thánh Quân muộn hanh nhất thanh, giống như sao băng phóng lên cao, giận dừ nói: "Bọn chuột nhất dám sử dụng quỷ kê!"

Lồng ngực của hán vạt áo đã hoàn toàn vỡ vụn, lộ ra 1 cái thánh giáp lóng lánh nho nhỏ.

Cái giáp che ngực này bị vụ nổ tung phá ra mấy lỗ thủng, máu tươi từ mấy lỗ thủng này phun ra.

Thánh Quân từng ngụm từng ngụm thờ hào hển, hiển nhiên thương thế không nhẹ, trong mắt thần sác nổi giận sáp điên cuồng. Tràn đầy dốc cạn cả đáy sát ý! Hận không có thể đem vị Thất Tinh hộ vệ kia cứu về, lại giết một vạn lần!

Nhưng, cho dù hán là Thánh Quân, cùng làm không được điểm này.

Bời vì cái hộ vệ đã thần hồn câu diệt, vĩnh viễn không còn ở nhân thế nữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK