Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Phong Lăng Thiên Hạ (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Lệ lão kiên trì, giữ vững. Mọi người giữ vững!" Mạc Thiên Cơ hô lớn: "Cơ hội khắc địch chế thắng đã ở ngay trước mắt. Chỉ cần khiến đối phương không thể xông qua chỗ khác ngươi, đại trận sẽ hoàn toàn tan vỡ!"

Lệ Xuân Ba nghe xong phảng phất như nhặt được thần dược, thét dài như điên, toàn lực xuất thủ! Thật giống như bỗng có thêm trụ cột tinh thần, đối diện với cao thủ liên quân ồ ạt như phong ba sóng biển, đại khai sát giới!

Vô số chân tay cụt gãy, mảnh vụn thi thể thi nhau bay loạn trước mặt hắn. Đầu người từng cái từng cái lăn ra. Hơn hai trăm cao thủ Lệ gia đi theo hắn, cũng đang nhanh chóng giảm mạnh, nhưng thủy chung vẫn không có người nào thoáng lui nửa bước. Cận kề cái chết, cũng tuyệt đối không lui một bước!

Mà cao thủ Lệ gia ở bên ngoài, cũng đang đỏ đỏ mắt xông tới nơi này. Trong lúc nhất thời, thanh âm chém giết kinh thiên động địa!

Gió tanh mưa máu, tràn ngập toàn trường!

Giờ khắc này, ngay cả thanh âm chỉ huy từ hai bên cũng không thể nghe thấy nữa rồi. Không một ai để ý tới nó nữa, chỉ có xông lên, giết!

Ánh mắt tất cả mọi người đều đỏ lên rồi.

Bên kia, đám người Tiêu Thần Vũ cũng đang vội vàng chạy về giống như lửa thiêu sau đít.

Trong lòng bọn hắn hiện giờ thật sự phẫn nộ, phiền não vạn phần, thậm chí còn có mấy phần nhục nhã. Mọi người cho tới bây giờ vẫn không biết tinh quái kia rốt cuộc là thứ gì, dùng thủ đoạn gì. Chỉ một mực dẫn mọi người chạy vòng quanh, thế nào cũng không chịu chính diện giao chiến. Mỗi lần mắt thấy sắp đuổi kịp, vây kín được rồi, tinh quái kia lại đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi. Tiếp đó lại thấy xuất hiện ở một chỗ cách đó không xa. Đám người Tiêu Thần Vũ bị đùa giỡn tới mức hai mắt phún lửa, gần như mất đi lý trí. Thậm chí còn định toàn lực xuất thủ, không cố kỵ gì nữa. Nếu quả thật bất chấp, công kích phạm vi lớn, lại có nhiều người liên thủ như vậy, tinh quái quyết không thể nào ẩn náu được nữa. Nhưng không ngờ tinh quái kia quay đi quay lại đã biến mất không thấy đâu nữa. Lần này, thật sự là không thấy đâu nữa rồi.

Mọi người liên thủ phát động thần niệm, tra xét một khu vực rộng lớn, nhưng thủy chung vẫn không phát hiện ra.

Hi vọng có thừa, nhưng lúc thất vọng trở về, lại phát hiện hang ổ của mình đã bị đánh tới long trời lở đất. Mọi người chấn động, đương nhiên gia tốc lao tới, không biết từ lúc nào bọn họ đã đuổi theo xa như vậy. Bây giờ cho dù dốc toàn lực chạy về, cũng không thể trở về ngay được.

"Lệ Xuân Ba! Ngươi dám!" Tiêu Thần Vũ phía xa hét lớn một tiếng.

Khí thế song phương giao chiến tức thời đều có biến hóa. Phe liên quân đương nhiên là mừng rỡ như điên. Nhưng phe Lệ gia lại tâm thần chấn động, thậm chí còn có chút tán loạn.

Giờ phút này, phe Lệ gia vốn đã chiếm cứ chủ động toàn diện, chỉ cần tiếp tục kiên trì, phe liên quân tuy nhiều người, nhưng nhất định sẽ bị bức xuống núi. Cho dù có Đệ Ngũ Khinh Nhu chỉ huy không sai lầm chút nào, cũng tuyệt đối không so sánh được áp lực tâm lý do chín vị chí tôn cao giai mang tới.

Nhưng đúng vào thời khắc vi diệu này, đám người Tiêu Thần Vũ lại sắp trở về rồi!

Cái này đương nhiên khiến cho phe liên quân kiên định hơn, ý niệm ngoan cố lập tức tăng nhiều.

Đệ Ngũ Khinh Nhu khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Đa trí như hắn cũng thật không ngờ, sự tình lại sẽ phát triển tới nông nỗi này. Vốn là quyết chiến đấu trận ở nơi này, nhưng chẳng biết tại làm sao, lại biến thành tranh đoạt chiến điên cuồng, hơn nữa còn chỉ là tranh đoạt mấy tấc đất.

Hắn không biết Mạc Thiên Cơ muốn nơi này làm gì, nhưng hắn sống chết cũng không chịu nhè ra! Quân lâm chiến trường nhiều năm, hắn thậm chí có thể dự cảm được, nếu nhường khu vực này cho Mạc Thiên Cơ, nhất định sẽ xuất hiện đại phiền toái, thậm chí là phiền toái lớn hơn hiện tại gấp bội!

Mà cái phiền toái đó, đến lúc đó mình lại phải gánh thôi.

Hiện giờ rốt cuộc cũng kiên trì được tới lúc đám người Tiêu Thần Vũ trở về, trái tim Đệ Ngũ Khinh Nhu rốt cuộc cũng được thả lòng. Nơi này dù sao cũng không đánh mất!

Thiên ý tuy trêu ngươi, nhưng nhân định vẫn thắng thiên!

Mạc Thiên Cơ lúc này cũng thở dài một hơi.

Việc đã tới nước này, mình thật sự cũng tận lực rồ.

Vốn thiên ý đang chiếu cố phe mình, Úy công tử chắc chắn cũng dốc hết toàn lực, dụ nhiều chí tôn cao giai chạy lòng vòng như vậy, tùy tiện một hai tên cũng có thể dồn hắn vào chỗ chết, căn bản chẳng khác gì lượn lờ trước mặt Diêm Vương, sơ sảy một cái là chỉ có nước xuống hoàng tuyền.

Chỉ tiếc, thời gian tranh thủ được không đủ.

Cho dù chỉ có thêm một hơi thở thời gian...

Mạc Thiên Cơ thở dài, đang muốn hạ lệnh toàn quân lui lại rồi.

Hiện tại Lệ gia vẫn đang chiếm cứ thượng phong, muốn lui lại hẳn không khó. Nhưng nếu đợi đến khi đám người Tiêu Thần Vũ trở về, vậy cũng phải chuyện lui hay không lui nữa rồi. Lệ gia rất có thể sẽ lập tức tuyên bố diệt vong! nguồn TruyenFull.vn

Nhưng đúng vào thời khắc vi diệu này, một thanh âm thản nhiên vang lên: "Cửu kiếp cửu tán cửu vạn năm, cửu kiếp cửu nhân cửu trọng thiên; cửu kiếp kiếm lai chủ thiên địa, cửu kiếp kiếm chủ khán nhân hoàn!"

Thanh âm rất bình thản, nhưng thân ảnh đám người Tiêu Thần Vũ đang cấp tốc lao đi trên không trung, trong nháy mắt đã dừng phắt lại!

Cả đám quay phắt đầu lại, nhìn về phía phát ra thanh âm.

Chỉ thấy ở nơi đó, nháy mắt giống như có vô số điểm quang mang nhảy ra, thật giống như đột nhiên xuất hiện từ trong hư không, phóng ra vạn ức điểm quang mang chói mắt rực rỡ!

Đồng tử Tiêu Thần Vũ co rụt lại.

Đây là kiếm tiêm của một thân kiếm!

Xem hình dạng này, người ở nơi này đều có thể nhận ra được!

Phía sau, mấy chục vị cao thủ chí tôn đều rùng mình trong lòng, gần như không thở nổi. Chỉ cầm tim đập như trống trận, ngay cả hô hấp cũng trở nên gian nan.

Mũi kiếm này, lại phối hợp mấy câu nói vừa rồi, chỉ cần không phải kẻ ngu ngốc, đều có thể đoán ra được...

Cửu Kiếp kiếm xuất hiện rồi!

Cửu Kiếp kiếm chủ đã hàng lâm cõi trần rồi!

Truyền thuyết tung hoành chín vạn năm, thần bí hơn chín vạn năm!

Hôm nay, giờ khắc này, rốt cuộc cũng nhìn thấy Cửu Kiếp kiếm trong truyền thuyết!

Một mảnh kiếm tiêm cứ như vậy phiêu phù trong không trung, thôn thổ hàn quang, ánh mặt trời trên không chiếu xuống, cũng không thể áp chế ánh sáng của kiếm tiêm.

Cũng chỉ là một thanh kiếm, hơn nữa chỉ là kiếm tiêm - một bộ phận rất nhỏ, nhưng trong mắt mọi người đều lộ ra quang mang cuồng nhiệt.

Cùng một loại áp lực mênh mông trước nay chưa từng có!

Đó là thần vật chí cao vô thượng!

Chỉ là một kiếm tiêm, tất cả nhân tâm đều muốn tranh đoạt!

Đột nhiên, lại có một đạo khí tức lạnh lẽo thấu xương chớp động. Một vậy chớp động quang mang bỗng không xuất hiện....

Kiếm nhận!

Kiếm tiêm phong vút lên cao, đón gió biến lớn, nhanh chóng biến thành gần một trượng giữa không trung. Vừa rồi bất quá chỉ là mấy điểm tinh mang, hiện tại bỗng không biến lớn gấp mấy trăm, mấy ngàn lần rồi.

Kiếm nhận xoẹt một tiếng đuổi theo, hào quang chợt lóe, cùng kiếm tiêm song song sánh vai. Sừng sững giữa không trung, quang mang dày đặc lạnh lẽo, tựa hồ có mấy ngàn vạn quỷ hồn dưới địa ngục đang cùng nhay chớp mắt!

Ở giữa ban ngày ban mặt, không ngờ bỗng nhiên lại tràn ngập mùi vị âm trầm.

Tiếp sau đó, lại một thanh âm ngân vang, kiếm phong tiếp tục xuất hiện.

Hàn quang chớp động, tất cả mọi người đều cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, tựa hồ trước mắt đột nhiên xuất hiện cảnh tượng thảm liệt giống như biển máu núi thây vậy!

Tiếp sau đó là kiếm cách!

Kiếm thiệt!

Kiếm bính!

Kiếm đôn!

Tổng cộng tám mảnh kiếm, phi vũ xoay tròn trên không trung, đều có thần thái riêng, đều có uy phong riêng. Sau đó, thương! Một tiếng ngân vang, kiếm tiêm dẫn đầu dựng đứng trên không trung, kiếm nhận lập tức đuổi theo, ca một tiếng, cùng kiếm tiêm hợp thành một thể.

Một vầng ánh sáng chói mắt chớp động. Một loại cảm giác quái dị 'Sóng vai chiến thiên hạ' cứ như vậy dâng lên trong lòng mỗi người. Tựa hồ kiếm tiêm cùng kiếm nhận này chính là thủ túc huynh đệ thất lạc mấy vạn năm hôm nay cửu biệt trùng phùng, sóng vai nhướng mày, thử kiếm thiên hạ!

Thương!

Kiếm phong uy vũ vạn trạng phóng lên, tỏa sáng, gia nhập cùng kiếm tiêm kiếm nhận, hợp thành một thể hoàn mỹ trên không trung.

Bộ phận thân kiếm đã sơ bộ thành hình.

Tiếp đó, kiếm cách hai bên bay lên, khảm vào thân kiếm, cong cong gấp khúc, vừa vặn bảo vệ tay cầm kiếm, nghiêm nghị hộ vệ.

Kiếm thiệt xoạt một tiếng bay lên, mang theo thất thải quang mang, tiến vào hợp nhất. Sau đó kiếm bính lại phóng tới, ca một tiếng, ôm trọn lấy kiếm thiệt.

Cuối cùng là kiếm đôn, bay tới như lưu tinh, ca một tiếng, xuất hiện ở vị trí của mình.

Một thanh trường kiếm cứ như vậy thành hình.

Trong nháy mắt thanh kiếm thành hình,hào quang bộc phát vạn đạo, túc mục uy nghiêm đứng giữa thiên địa!

Tựa hồ Cửu Kiếp kiếm cũng biết, mình đã vạn năm không quang minh chính đại xuất hiện trên đại lục này. Lần này xuất hiện, nhất định phải bễ nghễ vạn cổ thiên thu!

Uy hiếp thế gian!

Cứ như vậy lơ lửng trên không trung, kiếm tiêm đường đường chính chính chĩa thẳng trời xanh. Một thanh kiếm này, cao ước chừng hơn mười trượng, nhưng lại khiến người ta có cảm giác không lớn bao nhiêu, cực kỳ khó hiểu.

Đường nét hoàn mỹ thiết kế xảo đoạt thiên công, khiến cho tất cả mọi người đều yêu thích vô cùng. Nhưng cái loại khí tức nghiêm nghị uy hiếp vạn vật, lại khiến ta tất cả mọi người cảm thấy sợ hãi trong lòng.

Một tiếng ngân vang truyền ra, sau đó chỉ thấy một đạo bạch quang giống như du long bay ra nhanh như chớp, tựa như nhũ yến về tổ, nhoáng cái đã dung nhập toàn bộ vào thân Cửu Kiếp kiếm. Tựa như trời sinh đã vậy. Tiếp đó, toàn bộ quang hoa trên thân kiếm lại càng thịnh, ẩn ước có thể thấy đạo bạch quang kia đang nhẹ nhàng du động bên trong, tựa hồ rất hưng phấn, rất vui vẻ.

"Cửu Kiếp kiếm!" Tiêu Thần Vũ hoa mắt thần mê, lẩm bẩm nói: "Thật là Cửu Kiếp kiếm. Đây là Cửu Kiếp kiếm chúa tể Cửu Trọng Thiên chín vạn năm! Nó thật sự tái hiện cõi trần rồi!"

Ánh mắt mọi người si ngốc nhìn thanh kiếm này. Trong lúc nhất thời, không ngờ không ai để ý tới lời Tiêu Thần Vũ nói.

Thanh kiếm này, đã hấp dẫn toàn bộ thâm thần bọn họ.

Người có Cửu Kiếp kiếm, chủ thiên hạ!

Người có Cửu Kiếp kiếm, chuyển âm dương!

Người có Cửu Kiếp kiếm, nghịch luân hồi!

Người có Cửu Kiếp kiếm, cứu chúng sinh!

...

Tất cả truyền thuyết, truyền kỳ về Cửu Kiếp kiếm, đều lần lượt hiện lên trong đầu mọi người.

Cửu kiếp Cửu Trọng Thiên!

Nhất tiếu phong lôi chấn, nhất nộ thương hải hàn, nhất thủ phá thương khung, nhất kiếm vũ trường thiên!

Nếu như thanh kiếm này, rơi vào trong tay ta, có thể làm được những điều này... chính là ta!

Ta chủ thương khung, ta lâm đại địa, ta đương vô địch, ta vi vô thương!

Tiêu Thần Vũ nhìn Cửu Kiếp kiếm, vẻ say mê trong mắt dần dần biến mất, chậm rãi chuyển thành vẻ tàn khốc, thản nhiên nói: "Cửu Kiếp kiếm đã hiện, Cửu Kiếp kiếm chủ còn không chịu đi ra gặp mặt sao?"

Thanh âm hắn nói không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không trung giống như sấm rền.

Tất cả cao thủ mê say, đều bị thanh âm này chấn động, vẻ mặt sợ hãi tỉnh ngộ.

Đúng, còn có Cửu Kiếp kiếm chủ!

Chỉ khi Cửu Kiếp kiếm chủ chết, Cửu Kiếp kiếm mới có thể trở thành của mình. Chỉ có giết Cửu Kiếp kiếm chủ, vận mệnh cửu đại gia tộc mới có thể nghịch chuyển! Mới có thể giải thoát!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK