Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Phong Lăng Thiên Hạ (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi người trong lòng cũng khiếp sợ đến chết lặng, chỉ cảm thấy Thiên Lôi ở đỉnh đầu của mình ùng ùng vang!

Chẳng lẽ lão đại của lão đại hẳn là... Thánh Quân?!

Ông trời của ta...

Ta nên hảo hảo luyện công, lập nhiều công hơn, tương lai mới có thể... ừ hừ...

"Không chỉ là lão đại, ta còn có thật nhiều huynh đệ, trong đó ta xếp hạng chẳng qua là ở thứ sáu." Tạ Đan Quỳnh lại ném ra một quả bom tấn.

"Chúng ta xếp hạng là căn cứ và trí mưu, thực lực, lòng dạ vân vân, toàn bộ phương diện được xếp hạng." Tạ Đan Quỳnh nói: "Huynh đệ chúng ta có một người, một kiếm vô địch. Còn có một người, một đao nơi tay, có thể độc thân đối mặt cả Cửu Trọng Thiên Khuyết. Còn có một người, có thể tính toán tường tận thiên hạ, thấu triệt Thiên Cơ!"

"Còn có..."

Tạ Đan Quỳnh khi nói lời này thì vẻ mặt rất hoài niệm, rất chân thành, rất sống động. Giờ khắc này hắn thật sự nhớ các huynh đệ.

Nhưng chính là phần tỉnh cảm này lộ ra lại làm cho tất cả người nghe được cũng rất tin tưởng!

Thiên Binh Các trong lúc bất chợt tình cảm quần chúng ồn ào.

Lão đại của lão đại... huynh đệ của Lão đại... sau lưng Lào đại... Lão đại...

Đây hết thảy giống như một làn gió quét qua tâm linh của mọi người trong Thiên Binh Các. Trở thành chủ đề của mọi người lúc trà dư tửu hậu.

Người người cũng đang suy đoán, nhưng càng suy đoán lại càng bội phục, càng bội phục lại càng là khăng khăng một mực...

Mặc Vân Thiên mùa đông này tuyết đầu mùa quả nhiên là vạn năm hiếm thấy, tuyết thể hoặc lớn hoặc nhỏ nhưng thủy chung là không dứt một hơi kéo dài hơn bốn mươi ngày, chẳng qua là tuyết thế như thế nào thì cuối cùng vẫn có ngày kết thúc...

Mà hai thể lực lớn trong quân đội tranh đấu cũng kéo dài hơn bốn mươi ngày.

Lúc này ba đạo nhân ảnh như quỷ mỵ vậy cực tốc ra khôi hoàng cung, chỉ thoáng một cái đã phóng người lên cao lao về phía chân trời.

Ngay sau đó, ở giữa không trung có 3 đạo cầu vồng từ từ dâng lên rồi ba người kia đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Trong phủ Nguyên Soái. Mộc Thiên Lan nhìn ba đạo thải hồng đã biến mất mà trầm trầm thở dài một hơi lẩm bẩm nói: "Bệ hạ ngũ đại hộ vệ, một hơi cử đi ba... lôi đình ấn như vậy, Vô Nhai làm sao đỡ được? "

Phía sau cái bóng âm trầm kia lần nữa thoáng hiện, nói: "Đại soái, thiếp thân ngũ đại hộ vệ của bệ hạ đà xuất động ba rồi, sợ ràng Mộng tướng quân lần này... Hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Trừ phi là... Chúng ta nhúng tay vào."

Mộc Thiên Lan trầm mặc xuống nói: "Không thể nhúng tay vào nữa! Các ngươi biết nhau quá rõ... Chỉ cần vừa ra tay là có thể nhận ra lẫn nhau; đến lúc đó chúng ta mới là chân chính tai họa ngập đầu..."

"Thật không nghĩ tới bệ hạ đối với Cửu thái tử chi thù lại coi trọng như thế... Không diệt cừu nhân không bỏ qua..." Cái bóng thở dài nói.

"Ngươi có điều không biết... Nói về vị Cửu thái tử này, những vị Thái Tử khác đã sớm được phong vương, hơn nữa con cháu đầy đàn, cũng chỉ có vị Cửu thái tử này mới được Thiên Đế bệ hạ che chở trưởng thành từ thuở nhỏ... Phần tình cảm này tự nhiên là khó có thể nguôi ngoai được..." Mộc Thiên Lan thở thật dài nói.

"Cho nên mới nuông chiu thành cái tính vo pháp vô thiên kia, lấy hành vi của hắn căn bản là chết cũng chưa hết tội, thiên đao vạn quả..." Cái bóng kia bĩu môi nói.

"Lời như thể, sau này không thể nói ra." Mộc Thiên Lan thâm trầm nói.

Cái bóng nói: "dạ... Nhưng chuyên này, chúng ta nên xử trí như thế nào đây?"

Mộc Thiên Lan trên mặt thống khổ co rút một chút nói: "Ai, nếu các ngươi xuất thủ thì chẳng khác nào là ngay mặt hướng về bệ hạ tuyên chiến, cử động lần này tuyệt đối không thể làm được, dưới mắt cũng chỉ có thể hi vọng Vô Nhai người hiền gặp lành..."

Đến đây, cái bóng cũng trầm mặc.

Đúng vậy, chuyên này, bọn họ cũng không thể lại ra tay được nữa. Hiện tại đừng nói là lúc nội bộ quân đội phân tranh kịch liệt nhất mà chỉ nói là trình độ quen thuộc lân nhau cũng đã hạn chế sự xuất thủ.

Nếu là nhiều người tham chiến thì hoặc là còn có thể tìm cơ hội đục nước béo cò; nhưng là hiện tại... Tổng cộng cũng chỉ có ba người xuất thủ, tình huống đơn giản trong sáng, đó chính là chân chính không có biện pháp. Một khi bị nhận ra, như vậy cả tập đoàn quân sự của Mộc Thiên Lan sẽ trong nháy mắt bị đánh sập, ngay cả Mộc Thiên Lan thậm chí có thể thất bại thảm hại.

Nguyên Thiên Hạn có thể dễ dàng tha thứ cho việc Mộc Thiên Lan cùng Vũ Trì Trì đấu đá nhưng tuyệt đối không có thể dung cho bất luận kẻ nào chính diện khiêu chiện với quyền uy của mình!

Đây là giới hạn giữa Quân và thần!

"Cũng chỉ có thể mong đợi lão Mộng cát nhân thiên tướng..." Cái bóng cũng thở dài nói.

Lời tuy nói như vậy, nhưng hai người từ đáy lòng cũng chỉ có một mảnh bi quan, lần này có tam đại hộ vệ dắt tay nhau xuất thủ, Mộng Vô Nhai ngay cả có thông thiên khả năng thì cơ hội sống cũng cực kỳ bé nhỏ.

Mỗi một vị Thiên Để, bên cạnh cũng có bảy đại hộ vệ tùy thân. Bảy đại hộ vệ này được xưng là Thất Tinh Củng Vệ!

Ban đầu những người giác trục vị trí Thiên Đế chính là những người này. Mỗi người khi bắt đầu tranh giành cũng lập lời thề: người thắng làm vua! Kẻ bại chính là hộ vệ cho Vương giả!

Đợi đến khi chín đại Thiên Đế ra đời, những người khác đó cũng tuân thủ lời hứa trở thành Thất Tinh hộ vệ.

Chuyên này phát sinh rất lâu rồi mà sau đó, Cửu Để Nhất Hậu cũng

cùng ăn ý giấu diếm đi sự tồn tại của những người này.

Chỉ có người tương đối có tư cách mới có thể biết được sự hiện hữu của bọn hắn. Đây căn bản cũng thuộc về lực lượng bí mật của nhất phương Thiên Để. Text được lấy tại Truyện FULL

Cổ lực lượng này cường đại chí cực, cơ hồ đủ để rung chuyển bất kỳ thể lực đương thời nào.

Bảy người này mỗi người võ lực cũng ít nhất phải đạt tới cao cấp Thánh Nhân tầng thứ! Trong những người này, có tuyệt đại đa số người cũng đến gần đỉnh Thánh Nhân trình độ rồi. Bọn họ chỉ cần hiện thân thì căn bản đã đại biểu cho chiến lực cao nhất dưới Cửu Đế Nhất Hậu rồi.

Dõi mắt thiên hạ này, hoặc là còn có một số người có thể có tu vi không sai biệt lắm với bọn họ nhưng tính toán đâu ra đấy, ở cả Cửu Trọng Thiên Khuyết cũng rốt cuộc tìm không đâu ra nhiều như vậy.

Thường thường mỗi một Thiên Đế ngoại trừ đem những người làm cận vệ mà còn phân phối cho tâm phúc đại thần để bảo vệ tánh mạng của bọn hắn. Mặc Vân Thiên Để Nguyên Thiên Hạn có bảy đại hộ vệ, một người trong người phân phối cho đại hoàng tử điện hạ, còn có một người phân cho Thừa tướng Y Lạc Nguyệt.

về phần năm người còn dư lại thì toàn bộ dùng cho hộ vệ hoàng cung.

Theo như đồn đãi, Thiên Đế xuất hành rầm rộ: yên lặng thì muôn phương triều bái, động thỉ Thất Vương tùy thân...

Tất cả mọi người cho là, Thất Vương tùy thân chỉ là một loại tỷ dụ nhưng trên thực tể thật sự là có.. Thất Vương giả!

Đã từng là Vương giả!

Mà bên cạnh Mộc Thiên Lan bởi vì đã có cái bóng siêu cấp cao thủ kia cho nên Nguyên Thiên Hạn cũng không có phân phối cho hắn. Cái bóng kia chính là huynh đệ kết nghĩa của Mộc Thiên Lan, mặc dù không thuộc về bảy đại hộ vệ nhưng thực lực chân thật cũng tuyệt không kém hơn những người kia...

Lần này, vì đối phó Sở Dương cùng Mộng Vô Nhai, Nguyên Thiên Hạn xuất động ba người, cái quy mô này ở Mặc Vân Thiên lịch sử vẫn còn là một hồi đầu tiên.

Mộng Vô Nhai nhiều nhất chỉ là một sơ cấp Thánh Nhân, làm sao có thể đủ ngăn cản được ba người kia dắt tay nhau đánh lén!?

Cho nên Mộc Thiên Lan cùng cái bóng cũng chỉ có thể thở dài...

Ở mấy tháng này, Tạ Đan Quỳnh loay hoay gót chân không chạm đất mà Sở Dương cũng giống như trước joay hoay!

Những thứ khác không nói, ngay cả thời gian tìm Thiết Bổ Thiên cùng Ô Thiến Thiển song tu đều không có, không phải là Sở Dương bận rộn quá mà ngay cả hai nàng cũng loay hoay bể đầu sứt trán.

Đều bởi vì hết thảy cũng làm lại tò đầu, bách phế đã hưng, nhân viên muốn huấn luyện, phải nắm chặt thời gian, muốn mài hợp, muốn ăn ý, muốn chỉnh đốn, xác định giá tiền còn muốn kiếm tiền...

Sở Dương thì dùng một loại thủ đoạn dị thường cực đoan bí mật gieo rắc tân siêu cấp Cửu Trọng Đan để cho mỗi người cũng là tiến bộ thần tốc, tiến triển cực nhanh.

Gần đây Lạc Hoa thành phảng phất ở trong sớm tối đều biến thành một nơi sấm sét vang dội giáng xuống. Thật là rất dị thường.

Dĩ vãng Lạc hoa thành, bốn bề núi vây quanh, mưa thuận gió hòa, bốn mùa hoa rơi.

Bình thường căn bản là không thấy được cái gì Lôi Điện, thường thường mấy năm cũng không nhất định có thể có được một lần nhưng, kể từ khi Sở Dương thành lập Thiên Binh Các rồi...

Ước chừng sau một tháng cơ hồ chính là ngày ngày cũng có người đột phá, sấm sét vang dội dĩ nhiên là thường trú ở Lạc Hoa thành rồi.

Nói là thường trú tuyệt không tính là khoa trương, những ngày này, cơ hồ ngày ngày cũng có người phải thừa nhận Thiên Phạt. Lúc nhiều nhất trong vòng một ngày cỗ hơn hai mươi người đột phá, thường thường liên tiếp mấy ngày, sấm sét vang dội toàn bộ không gián đoạn...

Bực tràng diện kinh người này làm cho dân bản xứ và võ giả Lạc Hoa thành ai nấy trợn tròn cặp mắt há hốc mồm.

Làm sao có thể như vậy chứ?

Đây cũng quá không hợp với lẽ thường, không thể tưởng tượng nổi, không thể tưởng tượng nổi!

Dĩ vãng trăm năm có thể có được 1 người đưa tới Thiên Phạt cũng đã là tương đối hiểm thấy rồi, hơn nữa gia tộc sinh ra cao thủ kia còn muốn ăn mừng một phen.

Nhưng là hiện tại... Làm sao nhiều cao cấp Thiên Phạt như không hết không dừng từ trên trời giáng xuống, đây rốt cuộc là tình huống nào?

Đùa giỡn hay sao?

Từ lúc nào mà Thiên Phạt cũng trở thành rau cải trắng vậy rồi?

Điều này làm cho Thiên Binh Các gần đây quật khởi ở Yêu Hoàng Thiên không khỏi tăng thêm mấy phần thần bí, trên giang hồ chung quanh truyền lưu: chỉ cần gia nhập Thiên Binh Các là có thể đột phá được võ học gông cùm xiềng xích, một bước lên trời, không phải là vọng tưởng!

Thiên Binh Các có thần bí cao thủ, có linh dược bí tịch giá trị liên thành, có cao thủ kinh nghiệm phong phú chỉ đạo...

Nhiều điều kiện thuận lợi như vậy, ngươi không đột phá cũng khó.

Kết quả là, người muốn gia nhập Thiên Binh Các càng ngày càng nhiều lên.

Mà người đang ở trong Thiên Binh Các ai nấy càng thêm nhiệt tình mười phần, hiện tại, môi người cũng đang liều mạng hành hạ mình.

Nhìn xem, người nào cũng bởi vì cố gắng hơn chúng ta một chút xíu, hắn vốn cùng cấp bậc với chúng ta mà bây giờ người ta đã tấn chức, tiến vào Thánh vị cao cấp doanh.

Người nào đó đã tiến vào Thiên nhân doanh!

Chúng ta đây? Mặc dù nhiều ít cũng có chút tiến bộ, nhưng tổng thể mà nói vẫn còn là dậm chân tại chỗ, không có đột phá về bản chất. Không được a.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK