Mục lục
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - Phong Lăng Thiên Hạ (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Duy một điểm có thể khẳng định.

Đệ Ngũ Khinh Nhu xuất động hai chi đội ngũ này, mục đích phần nhiều là thăm dò. Mà Mạc Thiên Cơ phái ra hai chi đội ngũ kia, lại là sớm có dự mưu rồi.

Đệ Ngũ Khinh Nhu phiêu phù trên không trung, quan sát hai chi đội ngũ phe mình tiến vào chiến khu, sắc mặt bình thản không một gợn sóng, tâm thần cũng lập tức tiến vào trong một trạng thái siêu nhiên cực đoan. Bất kể đối phương có biến hóa gì, hắn cũng có thể lập tức đưa ra phản ứng.

Lần này, tuyệt đối không để cho Mạc Thiên Cơ có cơ hội mưu lợi nữa.

Từ chỗ hắn nhìn sang, cũng có thể nhìn thấy rõ ràng đội ngũ phe Lệ gia đang tiến vào chiến khu chập chùng núi non.

Đội ngũ hai bên đều dùng tốc độ cực nhanh tiến lên, hướng về phía vùng đất sinh tử, kiên quyết không quay đầu.

Tuy khoảng cách xa xôi, nhưng người tham chiến của song phương đều là cao thủ cái thế, tốc độ vượt qua người thường mấy ngàn lần cũng có dư. Dãy núi phạm vi ngàn dặm, nhưng lộ trình của song phương thực ra cũng chỉ có khoảng năm trăm mà thôi.

Mấy trăm dặm lộ trình, gần như chỉ là thời gian một chén trà, song phương đã va chạm với nhau rồi.

Nhưng Đệ Ngũ Khinh Nhu tin tưởng, Mạc Thiên Cơ tuyệt đối sẽ không để nhân mã song phương cứ như vậy quang minh chính đại quyết chiến chính diện.

Va chạm chính diện chính là tự sát, không phải hành vi của trí giả! Mà trí giả, rốt cuộc nên sử dụng thủ đoạn gì đây?

Đệ Ngũ Khinh Nhu không phải Mạc Thiên Cơ, đương nhiên không biết Mạc Thiên Cơ rốt cuộc sẽ làm thế nào, cho nên hắn mới lựa chọn chờ đợi!

Chờ Mạc Thiên Cơ biến hóa, dùng bất biến ứng vạn biến.

Trên không trung, Mạc Thiên Cơ đột nhiên thét dài một tiếng.

Đệ Ngũ Khinh Nhu ngưng thần nhìn lại.

Người của phe Lệ gia đã tiến vào trong một hạp cốc, chuẩn bị đụng độ với địch nhân. Hạp cốc này rất dài, hơn nữa nằm khuất sau một dãy núi, giống như một cái bình phong thiên nhiên vậy.

Vừa vặn chặn hoàn toàn tầm mắt của Đệ Ngũ Khinh Nhu.

Giờ phút này, nhân mã phe liên quân chỉ còn mười trượng nữa là có thể lên tới đỉnh ngọn núi đó rồi.

Đệ Ngũ Khinh Nhu quyết định thật nhanh, lập tức hạ lệnh: "Dừng!"

Người của liên quân nhận lệnh dừng bước, đều nhanh chóng tìm sơn thạch ẩn nấp. Những tảng đá vốn chỉ cần một chưởng cũng có thể đánh nát thành ngàn vạn khối, giờ phút này lại vô cùng cứng rắn, bất luận kẻ nào cũng không thể phá hủy được.

Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Đệ Ngũ Khinh Nhu không lo lắng địa thế sẽ khiến đối phương giúp đối phương có lợi thế. Mạc Thiên Cơ có thể sáng tạo ra địa thế, chúng ta cũng có thể lợi dụng.

Người được lợi, cũng không chỉ có các ngươi.

Võ giả cấp thấp và võ giả cấp cao, nếu như trong tay đều là một loại lá chắn, người được lợi lớn nhất, vẫn là võ giả cấp cao.

Không vượt ra khỏi dự liệu của Đệ Ngũ Khinh Nhu.

Nhân thủ phe Lệ gia vừa tiến vào hạp cốc xong, liền vô thanh vô tức biến mất, không thấy bóng dáng tăm hơi.

Tựa như một giọt nước hòa tan vào đại hải, không thể nào tìm ra.

"Đệ Ngũ tổng chỉ huy quả nhiên thần cơ diệu toán. Đối phương quả nhiên dừng ở vị trí đó rồi." Lan Mặc Phong tâm phục khẩu phục. Bày mưu nghĩ kế, cũng có thể quyết thắng ngoài ngàn dặm.

"Điểm này cũng không phải chuyện quá khó đoán. Toàn bộ địa hình giữa song phương, cũng chỉ một dãy sơn lĩnh này là cao nhất. Vì vậy, nó cũng là nơi duy nhất có thể ngăn trở tầm mắt ta. Vị trí chúng ta nếu như quá cao, sẽ bởi vì khoảng cách quá xa mà không nhìn thấy rõ tình thế. Nếu như lại quá thấp, chẳng phải bị dãy sơn lĩnh đó che khuất tầm nhìn rồi."

Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: "Cho nên, dãy sơn lĩnh đó chính là đường ranh giới. Mạc Thiên Cơ không tiếc hao phí mười mấy ức tử tinh, dẫn động uy lực nhật nguyệt tinh tam quang bảo toàn địa thế, cũng là vì muốn chiếm ưu thế chỉ huy. Cho nên, dãy sơn lĩnh này, chính là trọng yếu nhất!"

"Truyền lệnh, đối phương bất động, chúng ta cũng bất động!"

Mạc Thiên Cơ hi vọng chúng ta chủ động khởi xướng tấn công, vượt qua dãy sơn lĩnh này, tiến vào bẫy rập của bọn hắn, mặc cho hắn bài bố.... nhưng ta làm sao có thể để hắn như nguyện!"

Mệnh lệnh được truyền đi.

Trong phút chốc, toàn bộ chiến trường lại lâm vào tĩnh mịch.

Bên này ngay cả một cái bóng ma cũng không có. Nhân thủ phe Lệ gia không biết đã ẩn náu nơi nào. Mà bên kia, đám cao thủ liên quân cũng co đầu rụt cổ nấp sau gò tuyết, đá tảng, không hề nhúc nhích, dường như ngay cả thở mạnh một hơi cũng không dám.

Mạc Thiên Cơ khẽ mỉm cười, dứt khoát đáp xuống đất. Quay trở lại đỉnh núi nghỉ ngơi. Gần như cùng lúc với hắn động thân, Đệ Ngũ Khinh Nhu cũng quay trở về.

Hai người cùng cười dài, hiểu ý lẫn nhau.

Một trận chiến này, thứ nhất phải xem hai kiên nhẫn hơn. Thứ hai, cũng phải bắt đầu tính kế khác rồi.

Đệ Ngũ Khinh Nhu tuyệt đối sẽ không chờ đợi như vậy, mà Mạc Thiên Cơ cũng không thể.

Nhưng ngay trong nháy mắt khi thân ảnh hai người đáp xuống, phe liên quân lại có hai đội ngũ nhân thời khắc ngắn ngủi Mạc Thiên Cơ không ở trên không trung, từ hai bên tả hữu, lặng lẽ lao đi.

Trên tuyết nguyên mênh mông, hai nhóm võ giả toàn thân trắng toát, tựa như hai con tuyết long, cấp tốc phóng đi.

Một chiêu này, chính là chiêu thăm dò của Đệ Ngũ Khinh Nhu. Vô luận Mạc Thiên Cơ đưa ra phản ứng thế nào, lấy chiêu này làm cơ sở, tiến có thể công, lui có thể thủ. Nếu như Mạc Thiên Cơ không có động tác, nhóm nhân mã sau sẽ hội hợp với nhóm nhân mã trước, phát động công kích, nhất định có thể dùng thế như chẻ tre hủy diệt nhóm nhân mã đầu tiên của Lệ gia. Nếu như Mạc Thiên Cơ đã sớm tính kế, phái nhân thủ khác trợ công, nhóm nhân mã thứ hai của mình cũng có thể hô ứng ứng với nhóm nhân mã thứ nhất, ít nhất bảo đảm không bị nhất cử tiêu diệt.

Nhưng Đệ Ngũ Khinh Nhu nghĩ tới, Mạc Thiên Cơ làm sao lại không đoán được, thậm chí còn nghĩ tới những thứ mà Đệ Ngũ Khinh Nhu không thể tưởng tượng được!

Cùng lúc đó, phe Lệ gia cũng có hai đội nhân mã xuất kích từ hai cánh.

Phương hướng tiến lên, vừa vặn đối đầu với hai đạo nhân mã mới xuất chiến của đối phương!

Gần như là cùng xuất phát, cước trình cũng không khác biệt lắm. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Thế cục trước mắt cực kỳ vi diệu, nếu như nhóm nhân thủ thứ hai của phe liên quân đánh vu hồi tới nơi trước, vậy hai chi đội ngũ đợt đầu của Lệ gia sẽ lâm vào thế cục ác liệt - ba mặt giáp công. Đến lúc đó, mặc kệ đối diện với mai phục cường đại cỡ nào, Đệ Ngũ Khinh Nhu đều lựa chọn trực tiếp phát động cường công!

Cơ hội một đi không trở lại, cứ nắm lấy rồi nói tiếp!

Nếu như bốn chi đội ngũ xuất phát sau vừa vặn đối đầu nhau, vậy chờ đợi Lệ gia vẫn là cục diện nghiêng về một phía, bởi vì chênh lệch lực lượng đã hiển lộ quá rõ rồi!

Giờ phút này, sắc mặt Đệ Ngũ Khinh Nhu cùng Mạc Thiên Cơ đều rất nghiêm nghị.

Quyết chiến chính thức khởi động, lần giao phong đầu tiên, bắt đầu rồi!

Sau khi xác nhận nhóm nhân thủ thứ hai đi được một nửa lộ trình, Đệ Ngũ Khinh Nhu vung tay lên, lại có hai chi đội ngũ vô thanh vô tức xuất phát, chuẩn bị đánh bọc sườn.

Nhóm nhân thứ ba xuất phát.

Hình thành thế lục diện giáp xông!

Mà Lệ gia bên này, Mạc Thiên Cơ lần này lại không có động tác nào.

Cũng chỉ có bốn chi đội ngũ ban đầu, còn lại bảo trì trạng thái bất động như núi, vô cùng trầm ổn.

Mạc Thiên Cơ lại một lần nữa phóng người lên, cùng Sở Nhạc Nhi phiêu phù trên không trung. Vẫn là ở vị trí ban đầu. lần này, trong bàn tay hắn đã nắm mấy viên Cửu Trọng đan bản hoàn chỉnh, xem ra trước khi cuộc chiến này chấm dứt, hắn không có ý định đáp xuống nữa.

Hôm nay có thể nói là ngày đại xa xỉ của Mạc Thiên Cơ. Đại thủ bút liên tục xuất ra, ngay cả khôi phục tu vi bản thân cũng sử dụng tới Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh. Đây là hành động bại gia tử cỡ nào chứ?

Một ức tử tinh bạo tạc, mười mấy tức tử tinh tạo thành Tam Quang đại trận lúc trước, thủy chung chỉ là tài nguyên ngoại vật mà thôi. Còn Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh lại là một cái mạng rồi, linh dược cứu mạng gần như có thể chữa trị bất cứ thương thế nào. Tuy nói mười mấy ức tử tinh có thể tạo ra hơn trăm vị chí tôn cửu phẩm, nhưng đó cũng chỉ là trên lý thuyết thôi, chứ tình hình thực tế lại chưa hẳn.

Nhưng Cửu Trọng đan bản không hoàn chỉnh lại là siêu cấp linh dược chân chính, có thể chữa trị thương thế của chí tôn cửu phẩm. Linh dược bậc này, hôm nay lại chỉ dùng để khôi phục tu vi hao tổn cho Mạc Thiên Cơ, kéo dài trạng thái huyền phù trên không mà thôi.

Ngay cả câu "xa xỉ hủ bại" cũng không thể hình dung nữa rồi.

Đối diện, Đệ Ngũ Khinh Nhu gần như cũng cùng lúc bay lên không trên. Nếu không biết chuyện, nhất định sẽ nghĩ rằng hai người này đã thương lượng từ trước rồi.

Nhưng ngay trong sát na Mạc Thiên Cơ bay lên, dị biến đột nhiên phát sinh.

Hai đội nhân mã mới đi được nửa đường của Lệ gia, đột nhiên đồng loạt biến mất một cách dị thường trên tuyết nguyên mênh mông. Cùng lúc đó, hai đội nhân mã đi trước cũng như vậy, vô thanh vô tức biến mất.

Cả những người Lệ gia đứng trên đỉnh núi cũng lập tức không thấy tăm tích!

Hoàn toàn mất tích, triệt để biến mất, không còn một chút tăm hơi nào!

Phảng phất như đã thương lượng từ trước, mọi người cùng nhau biến mất. Bên kia, được Đệ Ngũ Khinh Nhu bày mưu sắp đặt, bốn chi đội ngũ xuất động phía sau cũng đồng loạt biến mất. Duy nhất còn có tung tích cũng chỉ có hai chi đội ngũ tiên phong. Bọn họ vẫn lẳng lặng nằm trên mặt tuyết. Một thân bạch y, lại nằm trên mặt tuyết, cũng chẳng dễ tìm hơn "biến mất" chút nào.

Bốn chi đội ngũ còn lại đều vô thanh vô tức chui vào dưới tầng tuyết đọng.

Trên đời này, cái gọi là vô thanh vô tức biến mất, chẳng qua chỉ là không thể nhìn thấy điểm mấu chốt cái gọi là "biến mất" mà thôi.

Nhân thủ song phương biến mất, bất quá chỉ là chui vào dưới tuyết.

Tam Quang đại trận quả thật có thể cố định đất đá cây cỏ, thậm chí hóa thành thứ ngay cả cao thủ cũng không thể lay động. Nhưng nó lại không thể kiên cố hóa tuyết đọng.

Bốn chi đội ngũ, tổng cộng hơn ba ngàn người, đồng loạt biến mất dưới lớp tuyết đọng, hiển nhiên là chuẩn bị phục kích rồi!

Tuyết đọng ở nơi này vốn đã sâu tới mấy trăm trượng, trước đó lại trải qua địa chấn, tuyết lở, cho nên lại càng thêm ngưng thực. Hơn ba ngàn người xuyên hành bên dưới, hoàn toàn không có khó khăn gì, hơn nữa nhìn bên trên tầng tuyết đọng, thật không có một chút động tĩnh nào!

Đệ Ngũ Khinh Nhu lẳng lặng quan sát.

Người của phe Mạc Thiên Cơ biến mất, tất nhiên là cũng ẩn náu dưới lớp tuyết đọng. Mạc Thiên Cơ an bài, hẳn cũng chỉ như thế mà thôi.

Nhưng hiện giờ người của mình, cũng đã chui xuống dưới rồi.

Lệ gia các ngươi được xưng là Băng Tuyết gia tộc, đương nhiên rất am hiểu ẩn nấp tác chiến trong tuyết nguyên thế này. Nhưng nhân thủ bên chúng ta cũng không phải bất tài. Mà quan trọng nhất, bất kể là nhân số hay là tu vi, bên ta đều hơn xa.

Cho dù giao thủ dưới mặt tuyết, không quen thuộc hoàn cảnh, nhưng dựa vào lực lượng cường đại mạnh mẽ trấn áp, nhất định không sở chút nào!

Nhưng Đệ Ngũ Khinh Nhu lại lập tức phát hiện ra một chỗ kỳ quái. Đối diện tuy vẫn bố trí như cũ, cờ xí vẫn dựng đứng, nhưng hình như lại thiếu mất một cái gì đó....

"Rốt cuộc thiếu cái gì chứ?" Đệ Ngũ Khinh Nhu ngưng thần nhìn lại. Bởi vì khoảng cách thật sự quá xa xôi, cờ xí nhìn thấy chỉ nhỏ như cái lỗ kim, trong lòng không khỏi trầm tư, trăm câu hỏi không có lời giải thích.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK