Mục lục
Truyện Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi (full) - Mai Can Thái Thiếu Bính
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt, Chu Khang Vũ nói ra một chữ “Nên” thì sắc mặt trầm mặc, không nói thêm lời nào.

Dương Thần cũng khác thường không hỏi thêm gì, dù là những người có mặt ở đó đều cảm nhận được, sự tình này sau hơn phân nửa màn chính là Chu Khang Vũ bày ra.

Thiên Long sắc mặt trịnh trọng nói:

- Dương Thần, tôi bảo đảm sẽ báo cáo sự việc này đến tổng cục, lúc đó cục Giám sát sẽ tiến hành nghiêm ngặt theo luật, tuyệt đối không bỏ qua cho kẻ vi phạm kỉ luật, anh cũng nên rộng lượng đi, lũ kiến bé nhỏ này không cần thiết anh phải truy cứu như vậy.

Dù sao cũng có tình bạn qua lại nên Thiên Long gọi thẳng tên Dương Thần không có gì xa lạ, Dương Thần tự nhiên cũng không quá khắt khe:

- Anh đã nói như vậy thì tất nhiên tôi sẽ tin vậy, thế nhưng… phải nói rõ luôn, hội Bạch Lang này đích thực là tội phạm, nếu như sau này tôi không nghe thấy tin hội Bạch Lang bị diệt trừ thì tôi sẽ không từ bỏ ý định đâu.

Ánh mắt Dương Thần lại tràn đầy sát khí.

Thiên Long kinh ngạc không hiểu vì sao Dương Thần lại nhắm vào hội Bạch Lang như vậy.

Diệp Tử cũng không kìm nổi tò mò hỏi han:

- Anh Dương, hội Bạch Long có phải đã từng gây chuyện gì không phải với anh?

- Với tôi thì… cũng không hẳn là có việc gì không phải.

Dương Thần nhún nhún vai:

- Tuy nhiên người của bọn họ đã làm bị thương một người phụ nữ của ta, lại là nội thương.

Thiên Long và Diệp Tử đều rùng mình, hóa ra lại còn có chuyện như vậy? Sao bọn họ lại không được biết?

Kỳ thực cũng không thể trách bọn họ, những người phụ nữ bên cạnh Dương Thần không chỉ có mình Lâm Nhược Khê, Viêm Hoàng Thiết Lữ có coi trọng hành tung của Dương Thần đến mấy đi chăng nữa cũng không chia người đi quan sát cuộc sống của mỗi một người phụ nữ bên cạnh hắn.

Nhưng có một điều Thiên Long và Diệp Tử có thể nhận ra rõ ràng – hội Bạch Long xem như thực sự kết thúc rồi.


Dương Thần vốn cũng là một người dễ nói chuyện. Về tới Hoa Hạ cũng cố gắng sống bình lặng, thậm chí mới đầu đó còn đi bày bán thịt dê xiên nướng ở chợ.

Có thể nói đi tới bước đường ngày hôm nay đều là Dương Thần ra tay vì người khác, từ những ngày ban đầu ở nhà họ Lý, Sắc Vi đến Lâm Nhược Khê, Mạc Thiện Ny và những người khác, Dương Thần hình như lần nào cũng là bảo vệ người khác nên mới không tránh được xuất chiêu để bị nhận ra, ngươi đắc tội với những người bên hắn thậm chí còn khiến hắn bất mãn hơn cả việc ngươi đắc tội với chính bản thân hắn.

Quốc gia cũng không thể vì thế lực của một khu hắc đạo mà trở mặt với Dương Thần, hơn nữa hội Bạch Lang lần này cấu kết với cán bộ Tư pháp, đã chạm vào ranh giới cấm, bị tiêu trừ cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Có thể người của hội Bạch Long không thể ngờ được rằng, cái mầm họa lớn nhất của bọn họ không phải vì đụng chạm hội Hồng Kinh mà lại do hành động của vài tên tiểu tốt lâu la.

Đám người xung quanh thấy Dương Thần cùng Thiên Long, Diệp Tử nói chuyện gì đó mật thiết, lại không nghe rõ, đều tò mò có lắng nghe nhưng lại không ai dám đến gần để nghe.

Sắc mặt Thiên Long trầm tĩnh nói:

- Anh yên tâm, đợi điều tra rõ ràng chúng tôi sẽ lấy lại công bằng cho anh. Hội Bạch Lang đã rước họa vào thân rồi.

Dương Thần nhếch miệng cười cười, bỗng nhiên lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số dài, số điện thoại này rất dài, dài hơn bất kì số điện thoại thông thường nào, hơn nữa lại lộn xộn không thuận, giống như một chuỗi những con số hỗn loạn. Hãy tìm đọc trang chính ở -- trumt ruyen.o rg --

Sau khi bấm số xong, Dương Thần đặt điện thoại tới trước mặt hai người.

Hai người Thiên Long nhìn con số đó xong không rõ ý liền hỏi:

- Số này là số gì?

Dương Thần nháy mắt:

- Đây là Zero ở tổng nội bộ Brussels, là dãy số tôi được độc quyền sử dụng. Cậu có thể ghi lại số này, sau đó đưa lên cấp trên của cậu. Bất kể Thượng tá cảnh sát Thái hay Cục trưởng cục Giám sát, Cục trưởng cục An Ninh quốc gia cũng được, nói với bọn họ là, nếu cảm thấy cần phải tiêu diệt quá nhiều người nhưng lại khá phiền toái thì nên gọi điện đến số này…

Sắc mặt Thiên Long và Diệp Tử trắng bệch, bọn họ gần như hiểu được ý định điên cuồng của Dương Thần.

- Zero của tôi, hiệu suất công việc rất cao…

Dương Thần khẽ giọng nói, nhưng đối với hai người nghe mà nói thì nó giống như tiếng rền rĩ của ác ma.

Nếu nói trong tổ chức An Ninh thế giới, ai cũng biết nước nào cũng có quân đội đặc chủng cơ mật, sự việc có nguồn gốc của nó bởi vì quân đội đặc chủng sẽ được thay đổi thường xuyên.

Nhưng không ai biết Zero đại diện cho cái gì.

Toàn thế giới công nhận một tổ chức sát thủ duy nhất, vương quốc sát thủ trước nay không ai dám khiêu khích.

“Zero” mặt chữ đại diện cho “Không” vừa đúng biểu thị một tầng nghĩa khác – Khởi nguồn cũng là kết thúc của một sinh mạng.

Tổ chức sát thủ vẫn là một tổ chức vô cùng phản cảm, bọn họ lấy giá cao để ám sát các chính khách quốc gia, quan quân, trong thế giới hỗn loạn, tổ chức này rất có khả năng trở thành lực lượng mới xuất hiện, đánh vỡ cục diện vốn có.

Nhân tố không ổn định như vậy tự nhiên bóp chết từ giai đoạn nảy sinh mới có thể khiến các cường quốc yên tâm.

Cho nên, có rất ít tổ chức sát thủ dám ra mặt lộ liễu, đại đa số các tổ chức sát thủ chỉ có thể hoạt động ngầm, tuyệt đối không giám khiêu chiến các tổ chức phòng bị an ninh quốc gia.

Nhưng, Zero tự sinh ra chính là một ngoại lệ.

Không phải bởi vì Zero là sát thủ mạnh đến nỗi không ai có thể ngăn cản, mà Zero là người đầu tiên sáng lập, là một trong những chủ thần mà các nước lớn đều biết – Hades.

Tên Diêm vương này cũng không biết nguyên nhân là gì, có thể vì tâm huyết dâng trào, hoặc cũng có thể vì mục đích sâu xa nào đó, một tay gây dựng nên tổ chức sát thủ Zero như vậy lại tự mình đảm nhiệm chức hội trưởng.

Zero trải qua 10 năm phát triển, gần như đã thu nạp hơn tám phần sát thủ hùng mạnh trên thế giới, nhưng không có bất kỳ nước nào dám đi ngăn chặn sự phát triển của Zero bởi vì không có ai dám đối đầu với Chủ thần.

Tuy nhiên, Zero vẫn nhất quán duy trì cách làm việc “tốt đẹp”, không hề cho sát thủ tiếp xúc với những nhiệm vụ phá hoại cục diện thế giới, cũng không giết hại những nhân vật trọng yếu của các quốc gia.

Cho nên Zero mặc dù hùng mạnh nhưng cũng không khiến cho các quốc gia quá bất mãn.

Zero thậm chí vẫn còn duy trì quan hệ chính thức hợp tác tốt đẹp với nhiều quốc gia, Bỉ thậm chí còn cấp cho Zero một tòa nhà ở Brussels để làm căn cứ bí mật, đương nhiên sự việc này cũng không được tuyên bố ra ngoài.

Mà trong Zero những sát thủ kì cựu nhiều vô kể, trong đó nổi tiếng nhất là hội trưởng hội Bát Kỳ Tokugawa, sau “Thí thần”, Zero hoàn toàn được tổ chức lại hoàn toàn bởi Diêm vương Dương Thần.

Dương Thần còn nhỏ đã được huấn luyện ở Zero, gặp Tống Thiên Hành đạt được “Hướng niệm dẫn xuất kinh”.

Một loạt các nguyên nhân đủ kiểu làm Dương Thần sau khi hủy hoại Zero cũ mà hắn hận đến xương tủy, lại mang theo những tình cảm phức tạp tái thiết lại Zero của ngày hôm nay.

Zero hiện tại nhận những đơn còn ít hơn trước kia, dưới sự dẫn dắt của Dương Thần, rất nhiều sát thủ đã trở về với cuộc sống bình thường, cũng có một số người gia nhập “quốc độ bị lãng quên” an hưởng tuổi già một cách không nghi ngại gì. Chỉ cần nhận nhiệm vụ là không có bất kì một sai lầm nào.

Dương Thần tại thời điểm này bỗng nhiên lại giới thiệu Zero, ý đồ là rất rõ ràng, lần này hắn rất thành thực, không có bất kì mưu mẹo đùa bỡn gì.

Thiên Long cười khổ sở:

- Tôi sẽ nói lại với tướng quân, về số điện thoại này, tôi cũng không cần ghi lại nữa, chắc anh cũng không phải dùng tới.

Diệp Tử vội vàng gật đầu nói:

- Anh Dương, bình tĩnh một chút đi, nếu thực sự để Zero tham gia vào việc này thì có khả năng sứ giả Hồng Mông cũng phải xuất hiện.

Bởi vì trước đó Lăng Hư Tử xuất hiện một lần, tướng quân lại tạm thời đổi, việc Hồng Mông tồn tại là chính xác, đó là bí mật lớn trong Viêm Hoàng Thiết Lữ.

Thiên Long vẫn còn nghi ngại hỏi:

- Dương Thần, anh làm như vậy không sợ sự tình phức tạp hơn sao? Người của Hồng Mông thực sự ra tay với anh sao?

Dương Thần ngửa đầu thở dài vỗ ngực:

- Sợ, sao lại không sợ. Lần trước cái tên Lăng Hư Tử đến giờ tôi cũng không biết liệu tôi có đánh lại được gã không, tôi cũng không biết trong Hồng Mông có phải còn có người mạnh hơn hắn ta không, nhưng có những việc kể cả tôi có sợ thì tôi cũng có đủ lí do để làm.

- Bởi một người đàn bà?

Thiên Long nhíu mày hỏi một cách khó tin.

- Nếu sống mà đến người mình yêu thương cũng không thể bảo vệ được thì có khác nào chết đâu.

Dương Thần cười lớn.

- Yên tâm đi, tôi không ngu vậy đâu, chút việc nhỏ nhặt này không đến mức khiến Hồng Mông ra tay đâu, tôi căn bản không động đến nhà nước, hơn nữa, trong tay tôi không chỉ có Zero… Lần trước, tôi mới cho một tiểu đội Hải Ưng đến…Ngoài Hải Ưng ra còn có…

- Đủ rồi đủ rồi.

Thiên Long vội vàng ngăn Dương Thần không để Dương Thần tiếp tục kể các thế lực, trán toát mồ hôi lạnh. Chỉ nghĩ tới hồ sơ của Dương Thần mà cấp trên đưa cho, những tổ chức trung thành trong tay Dương Thần nghĩ đến mà không lạnh gáy cũng khó.

Năm đó chỉ bằng năng lực bản thân, còn trẻ tuổi như vậy đã trở thành vua sát thủ không cần phải tranh cãi trên toàn thế giới, lại là người đầu tiên trong lịch sử trở thành Thí thần Thành thần, vầng hào quang của hắn quá chói lọi, biết bao nhiêu tổ chức cầu đến sự che chở của hắn, không ai có thể ngăn cản được.

Dọa Thiên Long và Diệp Tử được một trận sửng sốt, Dương Thần thấy cũng đã đến lúc, liền đưa Lưu Minh Ngọc cùng mấy người bạn cũ chào tạm biệt rồi lái xe rời đi.

Quyển Mao Lang cùng đám người bị đưa vào nhà giam ăn cơm tù cũng không tránh khỏi, hội Bạch Lang cũng khó giữ, bọn chúng làm gì còn đường sống?

Về phần Chu Khang Vũ, sau khi Dương Thần chào các bạn học xong, không có ai dám hỏi thêm gì nhưng tất cả mọi người đều biết cảnh sát sớm muộn gì cũng kiểm tra đến y.

Trên đường đưa Lưu Minh Ngọc về nhà, ngồi trong xe, Lưu Minh Ngọc không kìm được liếc nhìn Dương Thần, ánh mắt chớp chớp như kiểu của fan hâm mộ nhìn thần tượng đến là buồn cười.

Dương Thần bị nhìn ngắm có phần đắc ý nói:

- Em cứ nhìn anh như vậy anh sẽ kiêu ngạo đấy.

- Anh yêu, rốt cuộc anh có bao nhiêu bí mật?

Lưu Minh Ngọc nghi hoặc hỏi.

Dương Thần bĩu môi:

- Nếu em muốn biết thì anh sẽ nói cho em biết, việc này phải nói bắt đầu từ lúc anh còn nhỏ…

- Đừng nói

Lưu Minh Ngọc vội vàng ngăn Dương Thần lại;

- Anh mà nói ra sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

- Thế nào gọi là chẳng còn ý nghĩa gì?

Dương Thần buồn bực.

- Đàn ông có cảm giác thần bí mới hấp dẫn, sau này em sẽ từng chút từng chút một phát giác những bí mật nhỏ trên người anh, như vậy mới có ý nghĩa. Nếu anh nói ra hết thì sau này e đâu còn việc gì làm.

Lưu Minh Ngọc hưng phấn nói.

Dương Thần mỉm cười, hóa ra cô gái này còn có thú vui này nữa. Lắc lắc đầu, không thể phủ nhận, nếu những bí mật trên người hắn tự bản thân hắn không nói ra thì e rằng Lưu Miinh Ngọc cả mấy đời cũng không khám phá hết được.

Lúc đưa Lưu Minh Ngọc về đến nhà thì cũng đã chập choạng, Lưu Minh Ngọc lưu luyến hỏi:

- Đêm nay anh về nhà sao?

- Sao thế? Tối qua đã tự ngủ rồi, hôm nay muốn đền bù cho anh hả?

Dương Thần cười nham hiểm hỏi.

- Sao anh chỉ có nghĩ đến mấy chuyện đó, em chỉ buột miệng hỏi thế thôi, hơn nữa cũng đến giờ cơm rồi.

Gương mặt cô gái kém rạng rỡ có phần sẵng giọng.

Dương Thần kỳ thực cũng có chút cợt nhã, đi cùng Lưu Minh Ngọc cả ngày mà đã được nếm cái gì ngon ngọt đâu, nhưng lại cảm thấy liên tiếp hai đêm không về nhà như vậy chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa cho mối quan hệ vốn đã không được tốt đẹp giữa mình và Lâm Nhược Khê.

Đúng lúc ấy điện thoại rung, Dương Thần liếc nhìn điện thoại, hóa ra là Quách Tuyết Hoa gọi.

Dương Thần ra hiệu cho Lưu Minh Ngọc im lặng rồi mới nghe điện thoại:

- Mẹ gọi con về ăn cơm sao? Con đang về đây.

Nghe Dương Thần gọi “mẹ”, Lưu Minh Ngọc mở to mắt ngạc nhiên căng thẳng đến nỗi không dám thở ra.

Quách Tuyết Hoa cũng sốt ruột nói:

- Dương Thần, con đang ở đâu? Bây giờ có tiện đến trường con bé Trinh Tú một chuyến không? Trinh Tú giờ này còn chưa về nhà, ta cũng không liên lạc được với nó.

- Trinh Tú vẫn chưa về nhà?

Dương Thần xem giờ, đã tan học gần 1 tiếng rồi, nếu như ngày thường, Trinh Tú không ở trường thì đã về sớm để giúp chuẩn bị bữa tối rồi.

Quách Tuyết Hoa cũng không biết nhiều đường ở Trung Hải, vú Vương ở nhà bận rộn, lái xe đi tìm cũng không tiện nên mới nghĩ tới Dương Thần. Thậm chí đến Lâm Nhược Khê cũng không trông chờ gì được, những ngày gần đây cô rất bận.

Dương Thần lập tức nói:

- Con sẽ đến trường học tìm con bé luôn, không cần phải lo lắng, có thể là ôn tập ngoại khóa hay luyện tập gì đó, cô nhóc đó nhất thời quên mất thời gian.

Quách Tuyết Hoa cũng chỉ đành nghĩ theo hướng đó, mặc dù không có quan hệ huyết thống gì với Trinh Tú nhưng thời gian gần đây tiếp xúc như vậy cũng có nảy sinh tình cảm, Dương Thần coi Trinh Tú là em gái, bà cũng coi Trinh Tú như con gái mình.

Tắt điện thoại, Lưu Minh Ngọc biết Dương Thần phải đi nhưng vẫn tò mò hỏi han:

- Trinh Tú là ai? Sao chưa bao giờ nghe anh nói tới?

Dương Thần gãi đầu:


- Là một người anh nhận làm em gái, cũng là cô nhóc mà Lâm Nhược Khê thích, tóm lại là bây giờ cũng giống như người một nhà của anh, sau này có cơ hội sẽ gặp mặt nhé. Anh đi đây, gặp em sau.


Lưu Minh Ngọc tiếc nuối gật gật đầu, mặc dù có luyến tiếc nhưng cũng đành xuống xe, cô có thể nhìn thấy sự lo lắng của Dương Thần.


Sau khi từ biệt Lưu Minh Ngọc Dương Thần đi như bay đến trường học Trinh Tú, cũng may mắn khoảng cách từ đó đến trường rất ngắn, chỉ 10 phút lái xe đã tới cổng trường.


Xuống xe, Dương Thần mới vỗ trán nghĩ, phải rồi, chính mình còn không biết Trinh Tú học lớp nào thì đi đâu tìm?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK