Mục lục
Anh Boss xấu xa trong lời đồn – Mộc Tương Tương (full) – Truyện tác giả: Dật Nghi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1342: CÔ CŨNG CÓ THỂ ĐỢI
Thẩm Lệ còn tưởng Quý Vãn Thư có việc quan trọng gì. Hóa ra là vì Cố Tri Dân.
Thẩm Lệ như cười như không mà nhìn cô ta: “Nếu như cô đã tỏ tình với Cố Tri Dân rồi, khéo khi người ở bên Cố Tri Dân đã là cô rồi.”
Quý Vãn Thư cũng vì từ trước đến nay không tỏ tình với Cố Tri Dân, mới có thể lấy thân phận một người bạn ở bên cạnh Cố Tri Dân lâu như vậy.
Trước kia, Thẩm Lệ và Quý Vãn Thư không hợp nhau là vì, rõ ràng Quý Vãn Thư thích Cố Tri Dân lại không tỏ tình. Cô ta vẫn luôn lấy thân phận một người bạn quay xung quanh Cố Tri Dân.
Vào lúc đó, Thẩm Lệ cũng thích Cố Tri Dân. Cô là một người có tính chiếm hữu rất mạnh, tự nhiên sẽ ghét Quý Vãn Thư rồi.
Nhưng lúc đó Cố Tri Dân không thích cô.
Nên cô không có tư cách đuổi Quý Vãn Thư đi.
Mà Quý Vãn Thư cũng không phải người không biết suy nghĩ. Cô ta giấu rất kỹ, trước nay không lộ một chút tình ý nào trước mặt Cố Tri Dân.
Qúy Vãn Thư nói: “Cô và Tri Dân là thanh mai trúc mã, không phải cô càng gần quan được ban lộc hơn sao?”
Thẩm Lệ đánh giá Quý Vãn Thư, lại không nói gì.
Quý Vãn Thư và Thẩm Lệ đối đầu gay gắt với nhau nhiều năm như vậy, đây cũng chính là lần đầu tiên Thẩm Lệ đánh giá cô ta một cách bình thản không chút ác ý ghét bỏ.
Cô ta bị Thẩm Lệ nhìn đến mức đáy lòng hơi hoảng sợ: “Cô nhìn cái gì?”
“Chỉ là đột nhiên phát hiện, cô khá là xinh đẹp thôi.” Ánh mắt của Thẩm Lệ quét đi quét lại trên người cô ta, lại nói thêm một câu: “Dáng người cũng không tệ.”
Sắc mặt Quý Vãn Thư kỳ lạ nhìn Thẩm Lệ: “Cô… đang nói gì vậy hả?”
“Làm gì có, cô ta còn lâu mới đẹp bằng chị.” Cố Mãn Mãn ngẩng đầu lên, trong miệng cô ấy vẫn còn ngậm bánh bao. Nhưng việc này cũng không ngăn cô ấy lườm Quý Vãn Thư.
Quý Vãn Thư nói cô ấy ngu xuẩn, mối thù này đã kết rồi.
Hơn nữa, Quý Vãn Thư vốn cũng không đẹp bằng chị Tiểu Lệ nhà mình.
Giọng điệu của Thẩm Lệ cực kỳ chân thành: “Thực ra, cô với Cố Tri Dân cũng khá hợp nhau đó.”
Quý Vãn Thư ngoài lúc đang ở riêng với Thẩm Lệ sẽ trở nên cay nghiệt ra, thì lúc bình thường đối xử với người khác vẫn rất khôn khéo.
Mặc dù có hơi hư vinh, thích được người khác theo đuổi và hưởng thụ cảm giác được đàn ông săn đón, thì cô ta cũng không có làm chuyện xấu gì.
Gia thế và tướng mạo của cô ta đều xứng đôi với Cố Tri Dân.
“Thẩm Lệ, cô lại có chiêu gì đó?” Quý Vãn Thư thấy Thẩm Lệ lại đang nghĩ ra trò mới chỉnh cô ta.
Giọng điệu của Thẩm Lệ lại càng chân thành hơn: “Cô cũng không còn trẻ nữa. Nếu thực sự thích người ta, thì thử một lần đi. Coi như cuối cùng không thành, cũng coi như không lãng phí sống một lần.”
Vẻ mặt Quý Vãn Thư giống như nhìn thấy quỷ vậy: “Cô có uống nhầm thuốc không vậy?”
Thẩm Lệ không cho là vậy: “Đương nhiên, cô cũng có thể đợi. Nhưng mà cô có thể đợi, người nhà cô sẽ để cô đợi sao?”
Nhà họ Quý những năm gần đây không được phát đạt, Thẩm Lệ cũng có nghe qua chuyện này. Danh tiếng của Quý Vãn Thư trong cái vòng này ngược lại rất tốt, cũng có khối người muốn lấy cô ta làm vợ.
Nếu như tình trạng nhà họ Quý lại càng tệ hơn, Quý Vãn Thư có khả năng phải liên hôn thương nghiệp rồi.
Thấy vẻ mặt của Thẩm Lệ càng ngày càng chân thành, Quý Vãn Thư thoáng chốc hơi hốt hoảng: “Cô…”
“Chị Thẩm, chúng tôi đi trước đây.”
Thành viên đoàn phim ăn cơm xong thì đi qua chào Thẩm Lệ một tiếng.
“Chúng tôi lập tức qua đó.” Thẩm Lệ quay đầu, cười nói.
Thẩm Lệ lại cúi đầu và mấy miếng cơm rồi kéo Cố Mãn Mãn còn đang ăn uống dữ dội bên cạnh lên: “Đi thôi.”
Cố Mãn Mãn vùng vẫy: “Em còn muốn lấy hai cái bánh bao…”
“… Quý Vãn Thư đúng là không có oan uổng em mà.” Người đại diện này của cô đúng là có lúc hơi ngốc.
Hai người vừa ra ngoài thì gặp Cố Tri Dân và Tiêu Văn ở ngoài cửa.
Thẩm Lệ thả Cố Mãn Mãn ra, lạnh nhạt gọi một tiếng: “Chào Tổng Giám đốc Cố.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK