• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt của Mục Chỉ Thừa trở nên ảm đạm, không còn một chút sức sống nào.

Thấy vậy, Đặng Giai Hâm hoảng hốt hỏi: “ Thừa nhi, chẳng lẽ em không còn gì khát vọng gì sao?”

“Khát vọng của em?”, cậu thẫn thờ nhìn về nơi xa, sắc mặt bỗng trở nên lạnh lẽo.

Cậu che hai mắt lại, lòng bàn tay ướt đẫm nước mắt.

Bấy giờ cậu mới chợt nhận ra, mình đã khóc.

“ Đặng Giai Hâm, cuộc đời này của em, ngoại trừ chưa từng được thấy mặt mẹ thì còn thiếu thốn gì nữa? Tiền bạc, quyền lực, đến cả người đàn ông em yêu thầm nhiều năm cũng sống bên cạnh em”, mọi thứ cậu khát vọng đều bày ra ngay trước mắt, người khác đều là cầu còn không được.

Rõ ràng cậu không muốn tiếp tục nói về chủ đề này với Đặng Giai Hâm, hờ hững quay về ngồi trước máy tính tiếp tục xử lý tài liệu.

Hôm nay Đặng Giai Hâm bỏ công đến đây một chuyến coi như vô ích.

Hiện giờ cậu đã tự bao bọc mình lại trong một không gian hoàn toàn riêng biệt, ai cũng không thể bước vào.

” Trương Tuấn Hào biết em bị bệnh không?”

“Anh ấy không biết, em cũng không muốn để cho anh ấy biết”, cho dù có mắc bệnh hay không thì cậu vẫn là một Mục Chỉ Thừa kiêu ngạo độc lập, trước giờ chưa từng cần lợi dụng bệnh tật để có được lòng thương hại của người khác.

Huống hồ chưa chắc Trương Tuấn Hào đã thương xót cậu.

Nếu biết cậu sắp chết, có lẽ cùng lắm cũng chỉ thấy đáng tiếc vì sắp mất đi một kho máu cho Châu Minh Nguyệt mà thôi.

Đặng Giai Hâm im lặng một hồi, cuối cùng thở dài một hơi, lấy hai lọ thuốc trong túi đặt lên mặt bàn.

Một lọ là thuốc giảm đau liều cao, một lọ là thuốc chống ung thư.

“Đừng uống cà phê nữa, uống thuốc đầy đủ, ăn cơm đúng giờ…”

Sau khi dặn dò cậu một đống thứ cần chú ý, anh ấy mới hít sâu một hơi bỏ ra ngoài.

Nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, Mục Chỉ Thừa mới ngước mắt nhìn về phía hai lọ thuốc kia.

Cậu lại lôi điện thoại ra xem, ngoại trừ tin nhắn về công việc thì chẳng còn gì khác.

Trương Tuấn Hào lại không về nhà suốt nửa tháng.

Trong suốt thời gian đó, cậu học cách từ bỏ từng thói quen đã xây dựng vì anh, không để đèn sáng cho anh, không nấu cơm chờ anh trở về nữa.

Thế nhưng mỗi khi đêm về khuya, cậu vẫn không kìm được nhìn điện thoại chờ tin nhắn.

Cậu cứ tưởng chỉ cần quyết tâm là có thể dứt bỏ được tình cảm dành cho anh.

Nhưng nó cứ như một mầm độc, chỉ cần xâm nhập vào người là sẽ thấm đến tận xương tủy.

Người nhiễm phải nó sẽ không bao giờ biết thứ tình cảm này đáng sợ tới mức nào, chờ đến lúc kịp phản ứng thì đã quá muộn, mầm độc lan rộng tới mức che khuất tất cả.

Cậu muốn từ bỏ thì phải nhổ tận gốc.

Thế nhưng tình yêu của cậu lại hằn sâu trong tim, ở nơi mềm mại nhất, chỉ nghĩ tới thôi đã đau thấu tim gan.

Cậu mở danh bạ liên lạc, chỉ có một mình tên của Trương Tuấn Hào.

Cậu ấn nút gọi.

Điện thoại kêu ba tiếng vẫn không có người nghe.

Đây là chuyện quá bình thường, không có gì phải thất vọng cả.

Ngoại trừ trái tim trở nên lạnh lẽo hơn một chút, mọi cảm xúc của cậu đều đã chết lặng.

Cậu vẫn không từ bỏ tiếp tục gọi liên hồi.

Đây là lần đầu tiên cậu kiên quyết gọi điện cho anh như vậy.

“Tút… tút…”, cuộc gọi thứ tư có âm báo chờ lâu hơn.

Có lẽ là bị cậu gọi nhiều thấy phiền, rốt cuộc anh cũng chịu nghe máy.

“Chuyện gì?”

Giọng nói của anh truyền qua điện thoại đến bên tai cậu, cũng chẳng ấm áp hơn nhiệt độ trên tay cậu được bao nhiêu.

Mười bảy ngày không liên lạc cũng có chỗ tốt.

Ít nhất cậu vẫn giữ được cảm xúc ổn định, không khóc lóc ầm ĩ với anh.

Cậu khàn giọng nói: “Ngày kia là cuối tuần, anh có thể bớt chút thời gian về nhà một chuyến được không?”

“Sao hả? Nửa tháng không chạm vào cậu nên cậu sốt ruột muốn dán vào người tôi chứ gì? Mục Chỉ Thừa cậu đê tiện thật đấy”.

Cả người cậu bỗng cứng đờ.

Người đem lòng yêu trước vẫn luôn là bên chịu thiệt thòi, không thể có được sự bình đẳng trong tình cảm.

Huống hồ Trương Tuấn Hào còn chưa từng yêu cậu.

Với anh mà nói, cậu vừa hèn hạ vừa ti tiện.

Cậu kiên nhẫn đáp: “Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, là điều anh vẫn luôn mong ước.

Anh thật sự không muốn về sao?”

Lần này anh không trả lời cậu.

Trong điện thoại vang lên tiếng tạp âm, cẩn thận lắng nghe sẽ nhận ra tiếng nói ngọt ngào của Châu Minh Nguyệt.

Cậu không thể nghe rõ cô ta đang nói gì, chỉ biết anh dịu dàng dỗ dành cô ta: “Ngoan nào, ngủ đi, anh sẽ ở đây với em”.

Hình như cậu quên đóng cửa sổ rồi, nếu không sao lại thấy lạnh giá như vậy cơ chứ?

Mục Chỉ Thừa bỗng thấy trong lòng buồn bực, tới mức không thể thở nổi.

Cậu ôm chặt ngực mình thở dốc từng ngụm, cứ như con cá mắc cạn đang giãy giết.

Cậu vô thức kêu lên một tiếng đầy đau đớn, dạ dày co giật một cái, cổ họng lập tức trào máu.

Đầu dây bên kia dần trở nên yên tĩnh.

Trương Tuấn Hào hỏi lại một câu: “Chuyện gì?”

Cậu cố kìm nén vị máu tanh trong cổ họng, tỏ vẻ bình thản hỏi: ” Trương Tuấn Hào, nếu em nói anh sắp chết, anh có thấy đau lòng dù chỉ một chút không?”

Anh cười nhạo một tiếng, giọng điệu lạnh lùng: “ Cậu lại định giở trò gì nữa? Tôi còn không biết tình trạng sức khỏe của cậu sao? Cậu thì có bệnh tật gì? Bệnh tâm thần à? Hay chứng ảo tưởng?”

Trái tim của cậu như bị khoét đi một mảng lớn, cơn đau nhức nhối ngày càng trở nên mãnh liệt.

Anh biết tình trạng sức khỏe của cậu sao? Thật nực cười, có lẽ chuyện cậu gầy đi cũng chẳng đáng để anh đặt vào mắt.

Chỉ có điều, bệnh tâm thần là thật.

Chỉ có thể là vì tâm thần nên cậu mới nhớ mãi không quên anh suốt mười sáu năm.

Cậu còn chưa kịp lên tiếng đáp, đã nghe thấy Châu Minh Nguyệt khuyên nhủ: “ Tuấn Hào, Mục Chỉ Thừa nhớ anh ấy, anh mau về thăm cậu ấy đi”.

Lần này cậu lại nghe rõ mồn một từng câu từng chữ từ trong miệng cô ta.

Cậu bỗng thấy thật ghê tởm, cảm thấy bản thân đúng là ngu hết thuốc chữa mới có thể hỏi ra câu tự rước nhục này.

Đến cả người tình của anh cũng thấy thương xót cho cậu, khuyên chồng cô về thăm cậu.

Coi như cậu đã nghĩ thông rồi.

Nửa tháng này Trương Tuấn Hào chỉ mải chăm sóc cho Châu Minh Nguyệt vui đến quên trời quên đất, nào còn nhớ đến đồ thừa thãi như cậu?

Cậu ngẫm lại cuộc hôn nhân bốn năm của mình, bật cười một tiếng, thế nhưng đáy mắt lại tràn đầy u ám.

Cậu cũng không biết điện thoại bị cúp máy từ lúc nào.

Cậu giơ cổ tay cứng ngắc của mình ra, màn hình điện thoại đã tối đen.

Cậu hít một hơi thật sâu, máu tươi men theo khóe môi chảy dọc xuống.

Cậu đưa tay quệt thử, máu dính đầy tay, cảm giác nhớp nháp rất khó chịu.

Nhưng cậu cũng chẳng quan tâm, chỉ chăm chú dán mắt vào điện thoại gửi tin nhắn cho Trương Tuấn Hào.

“Chúng ta ly hôn đi”.

…****************…

\_ Mn like và comment nha! Thank you ✨ \_

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK