Mục lục
[Dịch] Đường Chuyên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong thư phòng của Lý Dung, Lưu chưởng quầy nhắm mắt dưỡng thần, Lý Dung lật xem thư trong tay, nói:

- Lưu gia gia gặp Cầu Nhiệm Khách rồi, ông thấy cái đầu phi hổ đó có thật không?

Lưu chưởng quầy mở mắt ra cười:

- Năm xưa Cầu Nhiệm Khách bị Cao Sơn Dương Tử bắt treo lên cột buồm, hầu gia ngại thể diện Lý Tịnh mới cứu ông ta, cho một bộ công cụ và một Oa nữ, thả lên một hải đảo sóng rất cao, để ông ta sống ở đó cả đời.

- Ai dè Cầu Nhiệm Khách thoát được, tay trắng lập nên uy danh to lớn, nói ông ta có chút tài phú thì chắc rồi, lão nô và Cầu Nhiệm Khách tiếp xúc vài lần, toàn nhận lệnh hầu gia đi gặp, cảnh cáo ông ta không được vượt qua eo biển, nếu không giết không tha.

- Phi hổ hoàng kim cái gì, thuyền của Cầu Nhiệm Khách đến buồm cũng vá chằng vá đụp, làm gì có trang sức quý giá, đồn sai truyền bậy đừng tin.

- Tiểu hầu gia, nhà ta chẳng cần bảo tàng vua hải tặc, Cầu Nhiệm Khách lúc còn sống đều phải tiến cống cho nhà ta, chút tài phú đó nhà ta chẳng thèm, tiền tài là thứ nhà ta ít thiếu nhất. Lão nô đoán chừng có kẻ muốn quấy rối đây, ha ha ha, trên đại hải thực lực quyết định tất cả, cứ đợi chủ mưu xuất hiện chúng ta hành động cũng không muộn, ra tay là phải đầy chúng xuống địa ngục, biển khơi do hầu gia dùng đao thương khai phá, sao cho chúng đụng vào.

Lý Dung là quận vương chính thống, nhưng lão nhân ở Vân gia cố chấp gọi hắn là tiểu hầu gia, Lý Dung cung thích cách xưng hô này, từ đó phân biệt người cũ, người mới.

- Lưu gia gia, có một tin đồn thú vị lắm, nói ở biển phía tây cũng có con cháu Vân gia xưng vương xưng bá, chẳng lẽ trừ Tiểu Thọ, Tiểu Hoan, ta còn huynh đệ khác sao?

Lưu chưởng quầy cười ngặt ngoẽo tới mức làm Lý Dung hơi xấu hổ mới nói:

- Đồn bậy thôi, nhà ta chỉ có ba huynh đệ tiểu hầu gia, có một lần nghe hầu gia nói, ngài và mẫu thân tiểu hầu gia có nghiệt duyên từ kiếp trước, dây dưa tới kiếp này, cho nên mới có tiểu hầu gia.

- Giai nhân tuyệt sắc trong nhà còn ít sao? Có điều hầu gia đời này chỉ có năm phu nhân, tất cả con cái tới từ năm phu nhân, hầu gia giữ mình nổi danh ở Trường An, tuy tin đồn rất tồi tệ, nhưng chúng ta sao không biết. Cho nên nếu sau này tiểu hầu gia gặp thứ gọi là con cháu Vân gia trên biển cứ giết là được.

Lý Dung gãi đầu:

- Ta cảm thấy không đúng, đám người đó tựa hồ rất am hiểu Vân gia, ông còn nhớ bốn năm trước có lá thư từ biển, bảo hoàng gia gia ta chú ý bị bốn phía vây công, kết quả nói đúng rồi, ba tháng sau Đại Đường bị rơi vào nguy cơ, cha ta phải tới đại mạc tác chiến, ông nói xem người đó là ai.

Lưu chường quầy mở mịt lắc đầu:

- Mấy năm qua lão nô cũng suy nghĩ chuyện này, nhưng nghĩ mãi mà không ra, hầu gia hình như chẳng lấy làm lạ, hầu gia biết, nhưng không nói.

- Thực ra nếu Cao Sơn Dương Tử không chết thì có câu trả lời rồi, nhưng trong đêm đẫm máu kia, hầu gia bố trí sát cục, Cao Sơn Dương Tử không có khả năng thoát được.

- Tiểu hầu gia muốn biết chân tướng, viết một phong thư cho hầu gia là được, thuận tiện hỏi hầu gia chuyện hôn sự với Tiểu Viện. Ý công chúa là muốn tiểu hầu gia thành thân khi mười sáu, bị hầu gia mắng một trận, nói con cái Vân gia mười tám tuổi mới thành thân, thiếu một tuổi cũng không được.

Nhắc tới chuyện này Lý Dung có chút tức giận, thành thân cái gì chứ, hiện Phùng gia đem mục tiêu chủ yếu đặt ở Nhai châu, một hòn đảo lớn như thế sắp thành lãnh thổ tư nhân của Phùng gia.

Phùng gia nhân khẩu nhiều, năm xưa bị cha giết mất hai đứa, vẫn còn hai tám đứa phân bố khắp Lĩnh Nam làm quan, nếu như bỏ đi tình cảm của mình với Phùng Viện, Lý Dung đã muốn ra tay với Xuân châu ở gần nhất rồi.

- Tiểu hầu gia, đây chính là liên thân, năm xưa tình hình không như thế, nhà ta ở Lĩnh Nam là thế yếu, Phùng gia thế mạnh, vì đảm bảo an nguy cho Ung châu, không thể xung đột trực diện với Phùng gia, hiện Phùng Áng đã già không quản việc được nữa, chủ nhân Phùng gia là nhạc phụ Trí Đái của người, chủ nhân trên biển là Trí Dũng.

- Phùng gia đem toàn bộ tinh lực đặt lên biển, sớm muộn cũng giao chuyện ở đất liền cho tiểu hầu gia, chỉ cần tiểu hầu gia và Tiểu Viện có con cháu, cái khác không dám nói, thế lực Xuân châu sẽ phải giao của hồi môn này.

Chủ tớ trò chuyện bất tri bất giác đã tối, Lý An Lan hiện không thích hoạt động, ở lỳ tại Ung châu, đó là nhà nàng, ở đó thoải mái nhất.

Lĩnh Nam vào tháng chín vẫn nóng nực, Lý An Lan ngồi trong chòi nghỉ nhàn nhã quạt gió, nhớ tới phong thư kia của Vân Diệp, không kìm được thóa mạ một phen.

Nói tới khuê nữ dùng nửa phong thư, hỏi nhi tử dùng nửa phong thư, hỏi tới mình chỉ có một câu, không được vụng trộm.

Chết tiệt, bản thân lại nạp thiếp, trái ôm phải ấp, còn hạ cấm lệnh với lão nương, đúng là vô lý. Có điều thông qua câu ấy cũng nhìn ra được, tên người chết đó cũng biết lão nương cô đơn.

Nghĩ tới đó liền phì cười, trừ cô đơn một chút thì mình sống không tệ, Lý Dung qua năm sau là thành thân rồi, bất kể là Vân gia hay Phùng gia đều vô cùng mong đợi hôn sự viên mãn này, tới khi ấy tên người chết cũng sẽ tới.

Chuyện của Vân gia ở Lĩnh Nam giao cho Lý Dung, Tân Nguyệt hẹp hòi chắc là tức chết? Tên người chết đó ở chuyện này rất rộng rãi.

Cả triều đường đều đang đợi Vân gia và Phùng gia liên thân, chỉ cần hôn lễ thành công, hoàng gia có thể danh chính ngôn thuận xen vào công việc ở Lĩnh Nam, Huyền giáp quân ở Mai Lĩnh cổ đạo cũng có thể rút về Trường An.

Hoàng Phong lên chiếc Hải Ngư của Vân gia, nói là chiến hạm, kỳ thực là thương thuyền sửa lại, không thể so sánh với chiến hạm thực sự của thủy sư Lĩnh Nam. Hôm qua mình và thượng ti thương lượng cả đêm, quyết định mình đi đảo xa một chuyến, dù mất hai năm cũng được, không tận mắt thấy thì không tính, đó là thiết luật của Đô thủy giám.

Chinh chiến suốt bốn năm rồi, Hầu Kiệt thanh trừng hết dã nhân trên đảo xa, dã nhân theo mình từ đầu đã biết nói tiengs Quan thoại, mặc áo xanh mũ nội đi qua đường phố Nại Hà châu, trong tòa thành không lớn, có mấy thương phiến đội chuối tiêu hoặc hoa quả thều thào rao bán, ruồi nhặng kết bầy ở hải càng, nhất là chỗ mổ cá hình thành cả đám mây đen.

Sự thống trị ở đảo xa rất tàn khốc, ít nhất ở giai đoạn này, Hầu Kiệt cho rằng phải trấn áp, chỉ có cái chết mới khiến đám hán tử trên biển phục tùng.

Biển khơi chưa cạn, hải tặc chưa hết, đây đúng là một danh ngôn chí lý, Vân Diệp càn quét quy mô lớn, biển khơi yên bình hơn một năm, giờ đám hải tặc lại tiếp tục hành nghề cũ, nguyên nhân đơn giản vì đủ các loại dê béo trôi nổi trên biển.

Hải tặc rất ít khi tới đảo xa, vì nơi này quá xa, Nại Hà châu tất nhiên có cầu Nại Hà, qua cầu này là cả đời không thể về cố hương, trên cầu vô số bài ca ly hồn, chia ly, thường đi tới đây là trọng tội của gia tộc, đám công tử phồn hoa tới nơi hồng hoang, để lại toàn lời tuyệt vọng.

Hầu Kiệt sau khi thấy cảnh này nghiêm cấm huân quý đem tội phạm tới biển xa, đám người này ý chí bạc nhược, chỉ biết sống cho qua ngày, không được tích sự gì.

Cả đảo có ba mươi vạn người, nghe thì đông lắm, tản ra thì trăm dặm chẳng có lấy một người, hòn đảo n ày quá lớn, nếu nói nó thiếu cái gì, Hầu Kiệt hô lớn là thiếu người.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Feed là 9
22 Tháng bảy, 2022 14:26
hai thèn trong hổ phách chương cuối là hai thèn nào nhỉ
Hoàng Minh
10 Tháng ba, 2022 18:31
cv ngọng, sai chính tả tùm lum, đọc trong nước mắt
Hoàng Minh
09 Tháng ba, 2022 22:28
đoo lời gửi đến cvt : *** ngươi đừng chèn bình luận vào truyện làm ơn
x_duythanh_x
19 Tháng hai, 2022 10:43
đầu chương cuối chương toàn bị thiếu 1 đoạn
Phuc Nguyen
06 Tháng tám, 2021 00:19
Quân nhân lấy phục tùng làm thiên chức --> ghét nhất câu này ,biết bao nhiêu truyện lấy ra làm lí do để gian dâm, cướp bóc. Đồng ý là phục tùng, nhưng haizz...
Huỳnh Long Hội
01 Tháng năm, 2021 02:23
thích nhất vượng tài.
yurblevn
31 Tháng một, 2021 22:20
Dịch các chương bị đứt đoạn cuối hoặc đoạn đầu rất nhiều.... :(
00000
20 Tháng một, 2021 02:10
Bên Tàng thư viện lấy về ở đâu không biết, má cứ 5-6 chương là thằng dịch nó bình luận 1 lần. Truyện hay mà đọc trúng lời bình của nó là ức chế.
Pv Thiện
07 Tháng một, 2021 18:14
dịch tệ vãi ***.đã thế còn dùng từ láo toét truyện hay mà dịch mất cả hứng
Huỳnh Long Hội
02 Tháng mười một, 2020 11:43
lâu lâu dịch giả kèm câu bình luận đọc tuột cả hứng. dịch cứ dịch bình phầm làm mẹ gì k bik. ng đọc ng ta k bik suy nghĩ à.
Huỳnh Long Hội
30 Tháng mười, 2020 21:11
Hieu Le
12 Tháng mười, 2020 06:06
phim chuyển thể của truyện này cũng tạm. nhưng ko chấp nhận dc thằng đạo diễn nó sửa gần như 50% nguyên tác, hướng sang thể loại ngôn lù.
Huỳnh Long Hội
08 Tháng mười, 2020 12:10
ttv ngày càng kém
hanbaoquan210
09 Tháng tám, 2020 14:28
nghe mn bình luận sai lỗi chính tả nhiều là đã k muốn coi nữa r
Hieu Le
17 Tháng bảy, 2020 10:57
không hiểu tác giả và đọc giả có bị ảo giác không? 1 thằng mấy chục tuổi mà làm ra vẻ mấy tuổi. nghe nổi hết da gà
Mộc Trần
04 Tháng sáu, 2020 19:32
Bộ truyện hay mà tiếc bị dịch giả phá bung bét. Dịch sai lỗi chính tả vô số, ngay cả ngọng l-n tr-ch gi-r trong văn nói cũng dính vào trong đây. Còn thêm hay bình luận bừa bãi khi dịch nữa, nhiều lúc tụt hết cả cảm xúc. Vẫn hi vọng bác nào tốt bụng reconvert lại bộ này.
Mộc Trần
26 Tháng năm, 2020 06:27
Không hiểu bộ này dịch giả và biên dịch có làm nghiêm túc không nữa? Lỗi chính tả nhiều như lông trâu, cứ mấy lỗi tr-ch, x-s, l-n mà sai hoài. Không ai reconvert bộ này hộ, chứ lâu lâu đọc lại là muốn gãy răng.
Nguyễn Cường
21 Tháng năm, 2020 11:01
Rốt cuộc đã đọc xong, trong các truyện xuyên không lịch sử thì truyện này mình thấy hay nhất. dù không chú trọng vào quân sự, võ công ... nhưng cách giải quyết các mối quan hệ viết rất hay và có đạo lý.
Hieu Le
24 Tháng tư, 2020 17:21
truyện hay nhân vật chính mang sự chân thành và nhân tình xóa bớt sự u ám ở đầu thời Đường
Hieu Le
25 Tháng chín, 2019 14:50
cứ đọc truyện đến khi chả phải muốn đọc truyện nào nữa thì hãy đọc truyện này.
conduongcuagio
18 Tháng tư, 2019 00:04
truyện hay mà sao ít người đọc. hóa ra là vậy. tác giả viết dài dòng văn tự, câu chữ, câu chương. kể lể từng chi tiết nhỏ nhặt như viết văn tiểu học. nvp càng về sau càng ngu ngốc não tàn. main trí tuệ bình thường ở hiện thực chỉ có thể làm nv văn phòng, nhưng đến dị giới thì thành thiên tài tầm Khổng Minh zzzzz. tóm lại là dễ tính thì đọc tạm được, hợp với truyện 5-10 năm trước hoặc otaku trung tam
conduongcuagio
17 Tháng tư, 2019 21:23
truyện dài dòng câu chữ quá. dài lê thê
conduongcuagio
17 Tháng tư, 2019 18:57
truyện ngoài việc dài dòng thì vẫn mắc bệnh chung cho nvp não tàn để đề cao iq main. con tác cố gắng miêu tả main giỏi này nọ. nhưng con tác cũng tầm tb khá thôi nên ko thể làm ra nvc giỏi dc. kết quả đành phải cho nvp IQ thấp để làm nền cho nvc. càng sau 200 chap thì càng rõ. khách quan thì các nv phụ ko ngu dốt lắm, truyện mạng mì ăn liền thì cái vụ coi Tàu là nhất, coi thường chê bai dị giới thấp kém ngu dốt là bình thường. truyện tạm chấp nhận dc. vấn đề là hi vọng con tác viết lên tay thì lại ngược lại nên hơi thất vọng
conduongcuagio
17 Tháng tư, 2019 02:03
đọc khá
tranggprs
03 Tháng tư, 2019 17:21
cầu chương
BÌNH LUẬN FACEBOOK