Mục lục
Vợ Nhỏ Nhút Nhát, Chồng À! Anh Đừng Qua Đây - Cố Giai Lệ (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Giai Lệ hơi ngẩng đầu, thấy sắc mặt hắn không có vẻ gì là tức giận mới đi đến rồi ngồi xuống phía đối diện đón xem tập mới nhất trên Mangatoon. Thấy cô ngoan ngoãn ngồi yên, Tống ác ma cũng không cau có nữa, trực tiếp ra hiệu cho người đem thức ăn lên 

Cả một bàn đầy ắp món ngon hiện ra trước mắt, Cố Giai Lệ thèm thuồng nuốt ngụm nước bọt. Song, vẫn dè chừng rụt rè liếc mắt nhìn người đối diện Có nên để hắn dùng trước hay đợi khi được phép mới ăn không? Cô nghĩ ngợi 

Hắn lấy tờ báo lên bàn chú tâm đọc, nhìn thấy cô mãi chẳng động đũa liền nghi hoặc 

" Em không ăn à?" 

D> 

Cố Giai Lệ lắc đầu, nhè nhẹ cầm lấy đôi đũa lên rồi gắp một miếng cá cho vào miệng. Hương thơm lan toả trong miệng cùng mùi vị ngọt ngào mềm tan khiến cô thoả mãn 

" Ngon không?" - hắn hỏi 

" Khụ khụ ..." - cô không phòng bị sặc sụa 

Tống Tư Duệ đưa cho cô tờ khăn giấy, giọng nói hắn trầm ấm chứ không lạnh lẽo như mọi khi 

Từ khi nào hắn lại gọi cô là 'em vậy? Cố Giai Lệ sởn gai óc nhưng không dám phản bác, chỉ để yên cho hắn gọi 

Bàn tay cầm tờ khăn giấy giơ mãi lên không trung chẳng có người lấy, hắn thúc giục vẫy vẫy vài cái Cố Giai Lệ dành miễn cưỡng cầm lấy, lau lau miệng 

Tống thiếu gia lại nói thêm "Ăn nhiều vào, ốm thế này ." - ôm không thích -" mẹ biết sẽ mắng đó" 

Cố Giai Lệ khó khăn lắm mới dùng xong bữa. Hôm nay hắn bị gì vậy? Cứ nhìn cô mãi Muốn tìm lỗi để trừng phạt hay sao? Đúng là ác ma 

Cô ăn xong, đặt đũa lên bàn rồi an vị ngồi yên trên ghế. Khép nép cúi đầu như muốn hoà tan bản thân vào không khí 

Tống Tư Duệ đọc báo, cảm thấy xung quanh khá yên ắng liền ngẩng đầu lên, như có như không 

"Em ăn xong rồi?" 

đang khẩn trương 

Hắn hất mặt, ra hiệu cho Gray. Anh hiểu ý đem tất cả thức ăn còn lại đi xuống bếp 

Cố Giai Lệ cúi đầu, mắt nhìn lên. Thấy hắn chẳng có vẻ như sẽ đi nơi khác Cô muốn rời khỏi, nhưng sợ chọc phải dây thần kinh điển của hắn. 

Tuy là ở nơi này đã hơn 1 năm, hắn chưa bao giờ đánh cô, cùng lắm chỉ là mắng vài câu, rồi làm cái chuyện gì gì đó. Nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng bất an 

Nghe có vẻ khá nực cười khi một cô gái đã trưởng thành trong cái xã hội hiện đại này lại chẳng biết chút gì về quan hệ vợ chồng Nhưng Cố Giai Lệ lại là cái trường hợp hi hữu đó 

Cố Giai Lệ tuy thể xác đã 20 nhưng về phương diện tình cảm chỉ như đứa trẻ lên ba Vấn đề vợ chồng chẳng ai nói với cô. Dù có cũng đều bóng gió vài câu - Phải lấy lòng chồng mình 

Nhưng lấy lòng mà cô nghĩ và bọn họ nói hoàn toàn chẳng giống nhau chút nào 

Một đứa trẻ nhỏ còn chưa trải qua giai đoạn dậy thì. Nếu không may bị một tên cặn bã giở trò đồi bại, đa phần đều sẽ giấu diếm không nói với cha mẹ Trong thâm tâm đứa bé đó sẽ nảy sinh cảm xúc tiêu cực. Sợ bị cha mẹ trách mắng , dù bản thân là người bị hại và chẳng làm gì sai trái 

Một cô gái bị bạo hành mà sinh ra cảm giác sợ hãi với con người, chỉ được cho học mặt chữ như cô mà nói, lúc bị hắn làm ra những việc mà trước đây chưa từng nghe thấy ai nhắc đến là trải nghiệm đáng sợ thế nào? 

Xã hội phát triển, không có nghĩa ai ai cũng đều có kiến thức. Nếu cô biết trước thì đã không cảm thấy bản thân mình thật đáng ghê tởm 

Hôm nay hắn có vẻ rất ôn nhu, tử tế. Có vẻ đang gặp chuyện vui Trong lòng cô thầm nghĩ, mong hắn sẽ không gây khó dễ cho mình 

Cổ Giai Lệ ngồi yên trên ghế, bản thân muốn rời khỏi nhưng sợ gây sự chú ý cho hắn. Giữ nguyên tư thế khiến lưng cô mỏi quá, cảm giác như nó sắp gãy đến nơi 

Thật may mắn khi điện thoại trong túi hắn reo lên, Tống ác ma đặt tờ báo xuống đứng lên đi ra ngoài Cố Giai Lệ chỉ chờ có thế, chạy như bay lên lầu 

Sau khi nghe mẹ mình dặn dò phải yêu thương cô con dâu của bà, hắn cúp máy rồi vào trong. Không biết từ bao giờ người đã đi mất 

Để lại Tống thiếu gia với vẻ mặt ngơ ngác cùng chiếc điện thoại đang cầm "....." - hắn nhìn chiếc ghế trống trải, rồi nhìn sang người hầu đang cung kính đứng phía xa xa, rồi lại nhìn chiếc ghế, khẽ thở dài " Chạy nhanh thật" 

Cô gái nhỏ chạy vào phòng sách, trốn ở một góc nhỏ khó phát hiện Từ tối cô vẫn chưa được ngủ do hắn cứ nằm phía sau gắt gao ôm lấy Cổ cô có gì mà hắn cứ gặm cắn mãi. Cố Giai Lệ còn nghĩ có khi nào hắn không phải ma vương mà là ma cà rồng hay không? Khí trời mấy hôm nay tương đối lạnh, cô mặc áo cổ lọ phần nào che đi được các vết đỏ như hoa đào kia Nhưng nếu như đến mùa hè thì sao? 

tận hè đâu chứ? Cô sẽ cố gắng ngoan ngoãn, không làm cho hắn tức giận, sẽ không ... làm ... 

Cố Giai Lệ co rút như chú mèo lười biếng, tựa đầu vào tủ sách cao 3 mét. Trong tay cô ôm lấy quyển sách dày cộm Đôi mắt nhắm lại không chút xao động, hàng mi cong vút hiện hữu trên gương mặt nhỏ nhắn 

Cô ngủ mất rồi 

Tiếng gió và lá cây bên ngoài xào xạc cùng với những tia nắng ấm áp len lỏi vào khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên cơ thể đang say giấc

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK