Mục lục
[Dịch] Đỉnh Cấp Lưu Manh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hướng Nhật về đến nhà thì rất thành thật, một bên cố gắng che giấu việc tay phải vừa thay băng gạc, một bên tìm lý do ứng phó với sự vặn hỏi của hai nữ nhân trong nhà: Tại sao lại cùng trở về với cô nàng họ An? Đáp án đương nhiên là "Trên đường vô tình gặp mặt", đây là kết quả mà Hướng Nhật và An đại tiểu thư đã nhất trí từ trước. Trên thực tế, cái này là do cô nàng họ An tự mình yêu cầu, bởi vì nàng sợ hiện tại nhất thời khó có thể được Sở Sở chấp nhận, cho nên theo ý của nàng, trước mắt cứ tạm giấu mối quan hệ của hai người, chờ qua một thời gian, mấy người sống chung với nhau có cảm tình, đến lúc đó có nói ra thì cũng dễ được đối phương tiếp nhận hơn. Suy nghĩ của An Tâm rất là đơn giản, nàng chỉ là muốn bắt chước con đường cũ của Thạch Thanh, dù sao cũng có cái vết xe đổ này, đương nhiên nàng vui vẻ học tập.

Sở Sở và Thạch Thanh cũng không hoài nghi gì cả, cả hai hiểu rõ cô nàng kia có sở thích đặc biệt, giữa nàng ta và lưu manh khó có thể phát sinh tình yêu, thậm chí còn ghét cay ghét đắng nhau. Hơn nữa nhìn thấy nam nhân trở về cùng An đại tiểu thư, trong lòng các nàng càng an tâm hơn, chỉ cần nam nhân không dây dưa với nữ nhân khác, mọi chuyện khác đều có thể tha thứ!

Chỉ có điều các nàng cũng không biết, trên thưc tế, một giờ trước đôi nam nữ vốn tưởng như kẻ thù sinh tử này còn tâm tình yêu đương với nhau, hơn nữa lại là điều các nàng không thể nghĩ tới cũng như không muốn thấy nhất -- nữ theo đuổi nam.

Bởi vì trong lòng Hướng Nhật còn có ý đồ bất lương, cho nên giờ phút này lòng hắn nóng như lửa đốt, chỉ muốn hai cô nàng kia nhanh nhanh về phòng đi ngủ, như vậy hắn có thể nhân cơ hội vào phòng cô nàng họ An để "Trả thù" một phen mà không phải e ngại gì cả. Tuy nhiên hắn cũng biết điều này rất khó xảy ra, bây giờ mới hơn chín giờ, mấy cô nàng kia còn đang có hứng thú xem TV, muốn cho các nàng quay về phòng ngủ, trừ phi lập tức mất điện! Có điều cái này chỉ là Hướng Nhật tự huyễn hoặc mình mà thôi.

Khẽ nhìn thoáng qua Sở Sở và đồ đệ, các nàng vẫn đang xem rất say mê, trong lòng Hướng Nhật thầm than một tiếng, sợ rằng ít nhất cũng phải hai giờ nữa các nàng mới chịu đi ngủ. Lại liếc mắt nhìn sang cô nàng họ An bên cạnh, trùng hợp đúng lúc đối phương cũng đang dùng ánh mắt cực kì vô tội kèm theo vẻ mê hoặc nhìn về phía mình, Hướng Nhật trong lòng run lên, hắn nhịn không được muốn lao ngay tới. Nhưng tại thời khắc mấu chốt lý tính vẫn chiến thắng thú tính, rốt cuộc hắn cũng không xử lý cô bé họ An ngay tại chỗ vì tội dám dụ dỗ mình phạm tội. Tuy nhiên cũng bởi vậy mà trong đầu lưu manh nẩy sinh ý định trước phải nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt sau đó mới "Đại chiến", cho nên hắn để lại một câu nói rồi xoay người bước đi:

- Anh tắm rửa rồi đi ngủ đây.

- Sư phụ, sao lại sớm thế?

Thạch Thanh cảm thấy có chút kỳ quái trước hành vi khác thường của sư phụ cầm thú trong buổi tối hôm nay, phải biết rằng, bình thường chưa đến mười một, mười hai giờ, hắn sẽ không dễ dàng quay về phòng ngủ.

- Được nhìn, nhưng lại không được ăn, rất khó chịu!

Hướng Nhật ra vẻ khổ sở nói, hắn còn quay đầu lại nhìn thẳng vào đồ đệ:

- Nếu không Tiểu Thanh này, đêm nay em ‘ngủ’ với anh đi?

Trên thực tế, từ những lời Sở Sở nói với hắn, Hướng Nhật cũng biết đồ đệ khó có khả năng đáp ứng, lúc này hắn chỉ tùy tiện nói như vậy, chẳng qua là để trêu ghẹo cô nàng đồ đệ càng ngày càng không biết "Nghe lời" này mà thôi.

Các nữ nhân ở đây đương nhiên đều hiểu cái từ “ăn” của nam nhân có ý nghĩa gì, ai cũng đỏ bừng mặt. Bởi vì là đối tượng trực tiếp bị đùa giỡn nên Thạch Thanh xấu hổ nhất, nàng cầm lấy cái gối đầu ôm trước ngực đang muốn ném về phía trước, nhưng sau lại ngại thân phận "Sư phụ" của đối phương, vì thế nàng không dám lỗ mãng, chỉ có thể tức giận lên tiếng:

- Sư phụ, anh quay về phòng ngủ đi chứ.

- Híc, đã sớm biết em sẽ nói như vây, anh thật đáng thương mà! Lại phải ngủ một mình......

Hướng Nhật làm ra vẻ thất vọng, hắn quay về phòng ngủ lấy quần áo rồi chạy ào vào phòng tắm.

Thạch Thanh ở phía sau chỉ cảm thấy mặt đỏ bừng, tim cũng đập thình thích, thấy sư phụ cầm thú có vẻ không hài lòng, nàng thậm chí còn muốn đuổi theo giải thích cho rõ ràng. Trên thực tế, không phải là nàng không muốn, chỉ là chưa chuẩn bị sẵn sàng. Hơn nữa nàng từng nghe chính miệng Sở Sở xác nhận, lần đầu tiên của con gái đều rất đau, cái cảm giác ấy "giống như cả người bị xé làm đôi", dù sao mấy lời này thật sự quá dọa người, so với những gì viết trong sách vở còn đáng sợ hơn nhiều, vì thế nàng mới không dám nếm thử mùi vị ân ái.

Sở Sở không nghĩ nhiều được như vậy, nàng chỉ cảm giác hơi có lỗi với lưu manh, tất cả đều do chính mình quá vô dụng, không thể thỏa mãn đối phương.

An tâm là người có tâm trạng mâu thuẫn nhất, nam nhân nói ra từ "Ăn" càng làm cho nàng liên tưởng đến nhiều thứ, cho nam nhân vào trong phòng ngủ của mình, không biết hắn có làm "Chuyện xấu" đối với mình hay không? Nếu đúng là như vậy, mình nên cự tuyệt hay không cự tuyệt? Nói cự tuyệt, An tâm lại không muốn chứng kiến dáng vẻ thất vọng của nam nhân, nói không cự tuyệt, vậy chẳng phải mình sẽ bị hắn “ăn” sạch sẽ sao? Sau này hắn muốn làm gì thì mình đều phải nghe theo hắn mất?

Hướng Nhật cũng không biết tâm tư phức tạp của mấy cô nàng này, đến lúc hắn từ phòng tắm đi ra đã gần chín giờ bốn mươi. Lâu như vậy là vì trong phòng tắm hắn thật sự nhịn không được phải dựa vào “sợ trợ giúp của hai tay” (thủ d**) để giải quyết vấn đề sinh lý, nhưng không ngờ dục hỏa chẳng có chút dấu hiệu nào giảm sút, ngược lại càng lúc càng dâng cao. Lúc này hắn chỉ muốn thời gian qua nhanh một chút, đáng tiếc hết lần này đến lần khác thời gian luôn đối đầu với hắn, so với bình thường hình như nó còn trôi chậm hơn.

Cuối cùng, Hướng Nhật dứt khoát nhắm mắt lại, hắn nằm lên giường, hi vọng ngủ được một giấc để vượt qua hai giờ đồng hồ có thể làm người ta phát điên này. Thầm đếm số cô nàng khỏa thân đến năm trăm lẻ n, rốt cuộc hắn nặng nề thiếp đi.

Chuyện thứ nhất sau khi tỉnh dậy là Hướng Nhật nhìn vào màn hình điện thoại di động đặt bên cạnh gối đầu, may mà mới hơn mười hai giờ đêm một chút, cũng không quá muộn. Bởi vì trước khi đi ngủ, Hướng Nhật đã sử dụng biện pháp tâm lý ám thị đối với chính mình, hơn nữa trong đầu hắn luôn tràn ngập thân hình động lòng người của cô nàng họ An, cho nên tỉnh dậy căn bản rất đúng lúc.

Rời khỏi phòng ngủ, trong phòng khách đã tối om, chắc mấy cô nàng đều đi ngủ rồi. Hướng Nhật cảm thấy vô cùng khẩn trương, hắn rón rén mò mẫm cửa phòng ngủ của cô nàng họ An, khẽ vặn tay nắm cửa, chỉ nghe một tiếng "Cạch" rất nhỏ vang lên, cánh cửa bị đẩy ra.

Trong lòng Hướng Nhật không khỏi kích động, cô nàng họ An quả nhiên giữ lời, không cho mình ăn quả lừa. Nhớ lại hình ảnh nóng bỏng kích tình giữa hai cô nàng kia lúc hắn rình coi trong phòng ngủ của người đẹp băng sơn, “tiểu đệ đệ” của Hướng Nhật nhịn không được dựng thẳng lên.

Loáng một cái, Hướng Nhật rất nhanh chuồn vào trong phòng ngủ, ngay lập tức nhìn thấy cô nàng họ An đang nghiêng người dựa vào thành giường đọc sách. Bắt gặp hắn tiến vào, nàng ta chỉ thản nhiên liếc mắt một cái, sau đó tiếp tục đọc sách.

Mặc dù An Tâm quả thật che dấu rất khá, nhưng từ ánh mắt bối rồi cho đến đôi tay run rẩy của nàng, Hướng Nhật vẫn nhận ra nàng ta hình như còn khẩn trương hơn cả mình. Khẽ cười hehe một tiếng, Hướng Nhật không cần quay đầu mà vẫn có thể dùng tay thuần thục khóa cửa lại cẩn thận, sau đó mới sải bước đi đến bên giường.

Lúc này An Tâm mặc một chiếc áo ngủ màu bạc làm bằng tơ tằm, mấy chiếc nút chỉ được thắt đến dưới cổ áo, làm lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết, còn nửa người phía dưới thì bị chăn che lại, Hướng Nhật không nhìn thấy được. Có điều cho dù như vậy, sức hấp dẫn của An đại tiểu thư cũng không giống như bình thường, bởi vì đúng lúc ấy nàng quay mặt về phía cửa, hơn nữa tư thế ngồi cũng cực kỳ ám muội, lại còn được ánh đèn chiếu xuống làm cả người như phủ một lớp phấn hồng yêu kiều thướt tha, nam nhân thấy vậy máu nóng không ngừng sôi trào.

- Tiểu bảo bối An Tâm, anh đến đây.

Vừa mới đến gần bên giường, Hướng Nhật đã gọi nàng một tiếng nghe muốn rùng mình.

An Tâm bối rối tránh né ánh mắt của nam nhân:

- Anh ngủ trước đi, em còn muốn đọc sách một lúc.

- Ai lại thế? Bà xã, chúng mình cùng đi ngủ thì hơn.

Hướng Nhật nở nụ cười dâm đãng, hắn bò lên giường, đưa mặt vào gần nàng, hít một hơi thật sâu rồi lộ ra vẻ mặt say mê, sau đó mới nghiêm túc nói:

- Bà xã, em phải biết điều này, ngủ không đủ giấc rất dễ sinh ra nếp nhăn, hay là chúng mình ngủ sớm một chút đi.

Nói xong, hắn xốc chăn lên và chui ngay vào.

- Đáng ghét!

An Tâm không ngờ hắn nói là làm, nàng vội vàng đè xuống phần chăn đang trùm lên bắp đùi của mình.

Dù chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, nhưng Hướng Nhật vẫn nhìn rõ phần da thịt trắng như tuyết ở dưới chăn, trong lòng hắn giật mình một cái, tiểu bảo bối An Tâm hình như không mặc quần dài thì phải ? Vì để xác mình hai mắt không có nhìn lầm, Hướng Nhật dùng cái chân đầy lông được che dưới lớp quần đùi ca-rô rộng thùng thình nhích về phía An Tâm, quả nhiên đụng phải một cái bắp đùi trần trụi nhẵn bóng.

An Tâm không ngờ nam nhân lại duỗi chân về phía mình, theo phản xạ có điều kiện nàng rụt người lại, miệng thì gắt lên:

- Anh làm gì vậy? Rõ ràng em đã không cho phép anh làm chuyện xấu với em, anh còn như vậy nữa, em sẽ không cho anh ngủ cùng!

Hướng Nhật cười khan:

- Ngại quá, sơ ý đụng vào một chút, thật mà, chỉ là sơ ý mà thôi......

Vừa nói, Hướng Nhật vừa cởi cái áo lót màu trắng trên người ra.

An tâm càng thêm bối rối:

- Anh, anh muốn làm gì?

Đến khi nhìn thấy nửa thân trên của nam nhân lộ ra mặc dù không cường tráng cho lắm nhưng rất cân đối, khuôn mặt nàng lại càng đỏ bửng.

Hướng Nhật mặt dày giải thích:

- Thật ra anh thích ở trần ngủ.

- Vậy......

An tâm buông sách khỏi tay, nàng vạch ra một đường ở giữa giường:

- Anh không thể vượt qua chỗ này!

- Đương nhiên, nhất định anh sẽ không vượt qua.

Hướng Nhật cười càng lúc càng ám muội, đột nhiên hắn lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên nhìn về phía sau An Tâm:

- Bà xã, phía sau em là......

- Cái gì?

An tâm không chút nghi ngờ, nàng quay đầu nhìn lại, khi phát hiện phía sau chẳng có cái gì, lập tức nhận ra mình bị lừa, vừa định quay đầu lại, nhưng cả người chợt cảm thấy căng lên, nàng đã bị lưu manh ôm lấy và ngã vào trên giường.

Ôm thân thể mềm mại ấm áp của An Tâm trong ngực, Hướng Nhật cười lên ha hả:

- Bà xã, mặc dù anh không thể vượt qua cái giới tuyến kia, nhưng em có thể mà.

An Tâm sợ hãi kêu lên một tiếng, nàng cố gắng vùng vẫy:

- Đáng ghét, người ta hận chết anh.....

Tuy nhiên nàng còn chưa kịp nói hết câu đã bị Hướng Nhật hôn lên miệng, tay trái hắn cũng rất nhanh luồn vào khe hở ở cổ áo của nàng để thám hiểm vùng núi non trùng điệp bên trong......

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Duong Hai Tran
09 Tháng năm, 2023 09:17
óc chó biết con *** gì
Duong Hai Tran
09 Tháng năm, 2023 09:16
ngu
Hieu Le
07 Tháng mười một, 2022 22:35
Hình như đọc tới đây lâu lắm rồi thì phải. Ad chết rồi à
bblong
02 Tháng năm, 2022 09:55
thanh niên bị ngáo đá ah? truyện này ra đời vào những năm 2009-2010, truyện kia thì mới ra đời tầm 6 7 năm thôi, bộ nào ăn cắp bộ nào thì m tự hiểu. Ngu nó vừa vừa thôi
Chung PY
21 Tháng ba, 2020 08:36
thằng tác giả óc chó ăn cắp ý tưởng xong bị tố cáo chứ đâu viết được truyện đâu.
Chung PY
21 Tháng ba, 2020 08:34
truyện này ăn cắp ý tưởng truyện cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi. từ cốt truyện đến tình huống có nhân vật lấy y gốc luôn như an tâm giống cả tên đến bối cảnh. truyện ăn cắp nên bị tố cáo bản quyền. đừng nên đọc mất tgian.
Duc Nguyen
16 Tháng sáu, 2019 23:06
Truyện này đọc từ những chương tâm 800-900 bắt đầu cảm giác người khác viết
Nguyen Chung
12 Tháng năm, 2019 14:49
Chuẩn, cái truyện gì càng đọc càng hãm ***
Hieu Le
09 Tháng tư, 2019 00:30
t đề nghị thằng óc vật nào đang viết thì dừng lại và thằng đang chuẩn bị up lên thì chọn cancel
Binh Tran
20 Tháng mười, 2018 16:49
Có mỗi chuyện từ mỹ về đến khi gặp mặt hướng phụ mà những mấy kiểu chả hiểu mô tê gì
Duc Nguyen
17 Tháng bảy, 2018 04:35
bắt đầu tư cháp có hướng phụ là tác giả khác viết hay dịch thì phải. dời dạc, bừa bãi ko kết cấu
lovelyday
25 Tháng sáu, 2018 23:40
Ta thấy có nhiều phiên ngoại quá, k biết xuất bản có hết PN này k nhỉ?
4u4ever
22 Tháng sáu, 2018 07:15
Đúng là kỳ án ánh trăng thật. Thấy Quỷ Cổ Nữ mình nhảy vào, đọc văn án thấy quen quen, té ra quen thật
lovelyday
22 Tháng sáu, 2018 01:48
ơ hoá ra đây là Kỳ án ánh trăng...............
Hieu Le
14 Tháng tám, 2017 13:26
mía nó tác giả ngừng viết rồi mà bọn rảnh lol lôi đâu ra mấy chap úp lên làm hư bột hư đường đẽo hiểu thằng nào viết mấy chương sau mà óc thế không biết làm tụt cảm súc
Hieu Le
01 Tháng năm, 2017 20:44
đó là những gì nghe nói còn lý do cụ thể thì chịu
Hieu Le
01 Tháng năm, 2017 20:43
từ chap 7.800 gì đó là tác giả ngừng viết nghe đâu vì chanh chấp bản quyền gì đó...và chuyển sang viết truyện khác...sau nay khi tranh chấp song tác giả có viết lại nhưng tốc độ rất rất thấp gần như là cả tháng mới 3.4 chap...sau 1 khoảng thời gian dài thì truyện ngừng viết......không biết vì lý do gì...ngừng hoạt động 1 thời gian thì truyện lại có chương mới nhưng không rõ là phải của tác giả cũ hay không mà truyện rời rạc và nhạt hẳn...phải nói là nhạt, nhạt vccc
Hieu Le
14 Tháng hai, 2017 12:46
chuyen doc cang ngay cang nham
Hieu Le
01 Tháng hai, 2017 19:18
truyện đo thị mà
Hieu Le
01 Tháng hai, 2017 19:17
ad cho hỏi sao lại 2 bộ thế bộ nào là thật vậy
Hieu Le
01 Tháng hai, 2017 19:17
ad cho hỏi sao lại 2 bộ thế bộ nào là thật vậy
Hieu Le
25 Tháng mười hai, 2016 06:38
an tâm vừa ngu vừa xấu tính mà xũng thích dc vc
Hieu Le
25 Tháng mười hai, 2016 00:35
noel ra 2 chương phép thuật băng hệ với tinh linh công chúa băng tác giả căn thời gian ghê quá
Main Dino
21 Tháng mười hai, 2016 22:24
Lần đầu thử đọc ngôn tình ! Cảm giác thanh niên này bá nhưng nhiều lúc đùa không đúng chỗ, cũng chẳng chung tình ! Chơi con Sở Sở kia nhiều cũng chán thôi !!
Main Dino
21 Tháng mười hai, 2016 22:24
Lần đầu thử đọc ngôn tình ! Cảm giác thanh niên này bá nhưng nhiều lúc đùa không đúng chỗ, cũng chẳng chung tình ! Chơi con Sở Sở kia nhiều cũng chán thôi !!
BÌNH LUẬN FACEBOOK