Mục lục
Thiên Thể Bất Tử, Ai Cũng Nghĩ Ta Vô Địch -Trần Trường An (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cũng không biết rốt cuộc là Cố Tiên Nhi dùng thủ đoạn gì lại có thể khiến cho Lâm Nhược Hành chấp nhất như thế.

Nhưng rất hiển nhiên, Cố Tiên Nhi cũng không có tâm tư xấu, nếu không, nàng ta có thể làm bộ dựa vào Lâm Nhược Hành để tìm kiếm cơ hội báo thù cho Cố gia.

Nhưng mà Trần Trường An lại không hiểu Cố Tiên Nhi không nghĩ tới điểm này, hay là khinh thường đi làm chuyện như vậy.

Hoặc là còn có nguyên nhân khác!

Thấy Lâm Nhược Hành còn đang do dự, Trần Trường An thản nhiên nói: "Bạc đầu cũng không phải tuyết có thể thay, quen biết đã là tốt nhất”

“Lâm Nhược Hành, không phải cái thích nào cũng sẽ có kết quả, có lẽ trong cuộc đời của ngươi, có vài người, có thể gặp được cũng đã là khó rồi.”

“Chưa nói đến chuyện phụ lòng, chớ hỏi tiền đồ, chúng ta hãy sống tốt và không quấy rầy lẫn nhau đi.”

Lời nói của Trần Trường An làm cho Lâm Nhược Hành rơi vào trong trầm tư, mà ánh mắt của Cố Tiên Nhi cũng thay đổi, dường như hơi cảm động.

Chỉ có Huyền Vô Đạo ở một bên là khinh thường bĩu môi.

Ánh mắt nhìn về phía Trần Trường An có hâm mộ, nhưng nhiều hơn là khinh bỉ.

“Cho ngươi giả bộ này." “Phi!” “Con mẹ nó, còn không nói tiếng người.”

“Đại Hoàng, mặc kệ hắn, hai ta đi chơi để cho hắn tự giả bộ.”

Huyền Vô Đạo nhất thời mất đi hứng thú xem kịch, còn không bằng tiếp tục vui đùa sẽ thích hợp với mình hơn.

Mà lúc này Đại Hoàng đang nằm ở trong ngực cô gái mỉm cười vui vẻ, ánh mắt híp thành một khe hở, không ngừng lăn lộn trong lòng người ta.

Đức hạnh của một người một chó này, Trần Trường An cũng mặc kệ.

“Đa tạ tiền bối dạy bảo, vãn bối... xin nhớ kỹ.”

“Vậy không quấy rầy tiền bối nữa, vãn bối xin cáo từ.”

“Được, mà đúng rồi, nếu Lâm Tương Liễu xuất quan thì nhớ bảo hắn tới tìm ta, ta có việc hỏi hắn”. Kiếm Hiệp Hay

“Chuyện này.... Vấn bối nhất định truyền đạt lại cho trưởng bối trong nhà, để bọn họ thuật lại thay.”

Rất hiển nhiên, mặc dù Lâm Nhược Hành là người Lâm gia, nhưng hắn ta cũng không có tư cách tiếp xúc trực tiếp với

lão tổ như Lâm Tương Liễu.

Sau khi Lâm Nhược Hành rời đi, Cố Tiên Nhi nhìn Trần Trường An, cảm kích nói: "Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ.”

“Tiện tay mà thôi.”

“Con người ta, có hơi... thích nghe chuyện xưa.”

“Nào, kể chuyện giữa hai người đi.”

Tên Trân Trường An này cái gì cũng giỏi nhưng lại thích buôn chuyện, nhất là loại chuyện xưa hắn chưa từng nghe qua,

có thể khơi dậy sự tò mò của hắn nhất.

“Chuyện này... Không biết tiền bối muốn biết cái gì?” Cố Tiên Nhi có hơi xấu hổ hỏi.

"À, nhiều lắm, tại sao Lâm gia lại tiêu diệt Cố gia, nếu đã tiêu diệt thì tại sao Lâm Nhược Hành là người của Lâm gia mà lại có tình cảm sâu đậm với ngươi?"

“Ngươi thân là người của Cố gia, vì sao không mượn thân phận của Lâm Nhược Hành để báo thù?”

“Ừ... Hay là để ngươi tự nói đi”

Nghe nói như thế, Cố Tiên Nhi cười khổ một tiếng, đây không phải là muốn bảo mình nói ra tất cả đầu đuôi câu chuyện sao?

“Vậy.... Đổi một nơi yên tĩnh hơn đi.”

Nơi này còn có những cô nương khác của Hoán Hoa Lâu, tuy răng Cố Tiên Nhi biết mình không thể tiếp tục ở lại đây nữa, nhưng có một số việc, bọn họ không biết thì vẫn tốt hơn.

“Được”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK