Mục lục
Đỉnh cấp rể quý – Trần Phong (Trần Dật Thần) – Truyện full tác giả: Lư Lai Phật Tổ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỉnh Cấp Rể Quý CHƯƠNG 194: KHÔNG ĐỢI ĐƯỢC NỮA

Nhìn Diệp Minh Mân bị đè xuống đất không ngừng la hét, Khang Hải Ba và Vương Hải Sơn không khỏi rùng mình, bọn họ cảm thấy mình quá thê thảm rồi, nhưng khi so sánh với Diệp Minh Mân, bọn họ thê thảm gì đâu chứ!

“Tha mạng, tha mạng.” Diệp Minh Mân thảm thiết xin tha, nhưng hai tay đấm vẫn thờ ơ, vẫn không nể nang đổ rượu trắng vào mồm Diệp Minh Mân.

“Cô Hạ, cứu tôi với, tôi bằng lòng giao ra những công trình đó…” Diệp Minh Mân lại bắt đầu xin Hạ Nhược Y tha cho.

Sắc mặt Hạ Nhược Y lạnh lùng, những công trình đó, dù Diệp Minh Mân không giao ra, Trần Dật Thần cũng có cách đoạt được.

Bởi vì đó vốn là đồ của Trần Dật Thần.

Mấy phút sau, Diệp Minh Mân tắt tiếng.

Khang Hải Ba và Vương Hải Sơn cũng ngã trên đất.

Sự sống chết của ba người họ, Trần Dật Thần cũng không quan tâm, sau khi dặn dò Cố Minh Sâm mấy câu, Trần Dật Thần bèn dẫn Hạ Nhược Y rời khỏi sơn trang.

Chuẩn bị đưa hợp đồng cho Hạ Thiên Hồng.

Cùng lúc đó, Hạ Lạc cũng đi tới phòng làm việc của Hạ Thiên Hồng.

“Ông nội.” Nhìn thấy Hạ Thiên Hồng, sắc mặt Hạ Lạc trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều.

Song Hạ Thiên Hồng chỉ hừ lạnh một tiếng, chẳng cho Hạ Lạc sắc mặt tốt đẹp gì.

Hạ Lạc cũng không giận, tự rót một ly trà, sau đó bưng trà, đùng đùng quỳ xuống trước mặt Hạ Thiên Hồng.

“Ông nội, chuyện khi trước là do cháu làm sai, cháu bị lợi ích che mắt, bị Diệp Minh Mân lừa, xin ông nội trách phạt.” Thái độ nhận sai của Diệp Minh Mân rất thành khẩn.

“Trách phạt ư?” Hạ Thiên Hồng lạnh lùng nhìn Hạ Lạc, nói: “Phạt cháu có ích gì không? Phạt cháu rồi, những công trình đó có thể lấy lại sao?”

“Không thể.” Hạ Lạc xấu hổ cúi đầu.

Một lúc sau, Hạ Thiên Hồng cũng hết giận rồi, bèn hừ lạnh nói: “Đứng lên đi.”

“Cảm ơn ông nội ạ.” Sắc mặt Hạ Lạc vui mừng, vội vàng bưng ly trà tới trước mặt Hạ Thiên Hồng.

Sau khi nhận lấy ly trà, Hạ Thiên Hồng cũng không nghi ngờ anh ta, trực tiếp nhấp một ngụm.

“Lạc Nhi, không phải ông nội nói gì cháu, mà cháu lớn thế rồi, cũng đã biết nặng nhẹ. Khi trước cháu làm xằng làm bậy, ông nội có thể tha thứ cháu, vì cháu còn trẻ. Nhưng giờ đây, cháu đã hai sáu hai bảy tuổi rồi, làm việc vẫn không biết nặng nhẹ thế kia. Cháu như thế, sau này làm sao ông nội giao nhà họ Hạ cho cháu đây!” Hạ Thiên Hồng thở dài nói, tuy Hạ Lạc làm ra chuyện trái lệ thường như thế, nhưng ông ta vẫn không thể tàn nhẫn đuổi Hạ Lạc ra khỏi nhà họ Hạ.

Hôm qua, lí do tuyên bố cắt chức Phó chủ tịch của Hạ Lạc trước mặt mọi người, cũng là để cho người nhà họ Hạ một câu trả lời thỏa đáng thôi.

Nghe Hạ Thiên Hồng nói thế, trong mắt Hạ Lạc thoáng hiện sự không nỡ, anh ta không ngờ, khi trước anh ta đã chống đối Hạ Thiên Hồng như thế, mà Hạ Thiên Hồng vẫn muốn giao nhà họ Hạ cho anh ta.

Nhưng sự không nỡ ấy chẳng tồn tại trong mắt Hạ Lạc được bao lâu, đã bị sự kiên quyết thay thế.

“Lạc Nhi, nếu lần này Trần Dật Thần lấy lại những công trình núi Ngọn Tuyền về, thì cứ để Kiều Hân tạm thời giữ chức người phụ trách hạng mục núi Ngọc Tuyền một thời gian đi, cháu cần đợi một thời gian.” Hạ Thiên Hồng nói, đến tận hôm nay, ông ta vẫn không biết lai lịch của Trần Dật Thần, nhưng ông ta lại có một sự tin tưởng Trần Dật Thần khó hiểu, cảm thấy Trần Dật Thần có bản lĩnh lấy lại những công trình đó từ tay nhà họ Diệp.

“Ông nội, cháu không đợi được nữa.” Hạ Lạc lắc đầu, nói.

“Không đợi được?” Sắc mặt Hạ Thiên Hồng lạnh đi.

“Vâng.” Hạ Lạc gật đầu, sau đó nói: “Ông nội, cháu không muốn đợi đến sau này, cháu muốn bây giờ ngồi lên ghế người phụ trách hạng mục núi Ngọc Tuyền.”

“Đồ vô liêm sỉ! Có phải ngay cả ghế chủ tịch của ông cũng cho cháu luôn mới được đúng không!” Hạ Thiên Hồng nổi giận đùng đùng, ông ta đã nói đến mức này rồi mà Hạ Lạc vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn làm người phụ trách hạng mục núi Ngọc Tuyền, ông ta làm sao mới chặn miệng người trong nhà họ Hạ đây.

Hạ Lạc đồng tình nhìn Hạ Thiên Hồng, nói: “Ông nội, ghế chủ tịch, không cần ông cho cháu, cháu sẽ tự ngồi lên đó.”

“Thằng khốn, cháu có ý gì?” Sắc mặt Hạ Thiên Hồng thay đổi.

“Cháu không có ý gì cả.” Hạ Lạc lắc đầu, nói: “Cháu chỉ muốn ông nội nghỉ ngơi sớm thôi.”

“Nghỉ ngơi?” Hạ Thiên Hồng nghi ngờ không thôi, còn đang nghĩ rốt cuộc Hạ Lạc nói thế là có ý gì, nhưng vào lúc này, trong đầu ông ta bỗng có một cảm giác choáng váng mãnh liệt.

“Cháu…” Hạ Thiên Hồng run rẩy giơ ngón tay ra, không tin được nhìn Hạ Lạc, giận dữ nói: “Cháu cái đồ khốn này, bỏ thuốc trong trà sao?”

“Vâng.” Hạ Lạc mỉm cười, nói: “Cháu bỏ ít thứ vào trà, thứ để nửa đời sau ông nội đều nghỉ ngơi trên giường, ông nội nên cảm ơn cháu đúng không?”

“Thứ bất hiếu!” Hạ Thiên Hồng đau đớn ôm đầu, muốn đứng dậy khỏi ghế làm việc, nhưng phát hiện mình chẳng làm được gì.

Hạ Lạc thở dài, đi tới sau lưng Hạ Thiên Hồng, vươn tay vuốt ve ghế làm việc của Hạ Thiên Hồng, nói: “Ông nội, cháu cũng không muốn thế, nhưng ông nội à, ông ngồi trên cái ghế này lâu quá rồi.”

“Cháu thật sự không muốn đợi sau khi ông nội qua đời, rồi mới ngồi lên cái ghế này.”

“Thế nên cháu chỉ có thể tự ra tay thôi.”

“Ông nội à, ông sẽ không trách cháu đúng không?” Hạ Lạc cúi đầu, hỏi nhỏ.

Miệng Hạ Thiên Hồng run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng lúc này ông ta không nói nổi một câu nào.

“Ông nội, hiện tại chắc ông sẽ không yêu mến cháu.” Hạ Lạc lẩm bẩm, sau đó lấy một phần di chúc đã chuẩn bị từ lâu từ trong bàn ra, bắt ép lấy tay Hạ Thiên Hồng, để tay Hạ Thiên Hồng ấn lên di chúc.

Trong đôi mắt đục ngầu của Hạ Thiên Hồng đầy tức giận và hối hận, đánh chết ông ta cũng không ngờ được, Hạ Lạc sẽ điên rồ như thế.

Khi tay đã ấn xuống, cuối cùng Hạ Thiên Hồng cũng nhắm mắt lại, cũng không nghe được tiếng thở nữa.

Hạ Lạc chỉ thở dài, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn.

Có tờ di chúc này rồi, dù người nhà họ Hạ phản đối thế nào, ngày sau anh ta cũng trở thành chủ tịch công ty thôi.

Nhà họ Hạ, đều sẽ nằm trong tay anh ta!

“Cốc cốc cốc.”

Ngay lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Hạ Lạc kinh hãi, là ai chứ?

Tuy kinh hãi, nhưng Hạ Lạc cũng không hốt hoảng, trước khi đi vào, anh ta đã nghĩ xong đường lui rồi.

Nhẹ nhàng mở cửa sổ, Hạ Lạc cầm theo di chúc leo qua cửa sổ đi ra ngoài.

Người đứng ngoài cửa tất nhiên là Trần Dật Thần.

Sau khi gõ cửa thêm mấy tiếng, bên trong vẫn không có động tĩnh gì, Trần Dật Thần cũng không nghĩ nhiều, mở cửa đi vào.

Sau khi vào cửa, Trần Dật Thần mới phát hiện, Hạ Thiên Hồng đang nằm trên ghế làm việc.

“Ông nội?” Trần Dật Thần nhíu mày, Hạ Thiên Hồng đang ngủ sao?

“Ông nội?” Trần Dật Thần lại gọi thêm mấy tiếng, nhưng Hạ Thiên Hồng vẫn không mở mắt ra.

Trần Dật Thần đành phải đi tới trước mặt Hạ Thiên Hồng, chuẩn bị đánh thức Hạ Thiên Hồng.

Nhưng khi bàn tay đặt lên người Hạ Thiên Hồng rồi, Trần Dật Thần không khỏi híp mắt lại.

Trạng thái của Hạ Thiên Hồng không bình thường!

Là người tập võ, Trần Dật Thần gần như lập tức cảm nhận được trạng thái hiện tại của Hạ Thiên Hồng đang ở giữa ranh giới sự sống và cái chết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK