Mục lục
Đỉnh cấp rể quý – Trần Phong (Trần Dật Thần) – Truyện full tác giả: Lư Lai Phật Tổ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỉnh Cấp Rể Quý CHƯƠNG 184: DẠY CHO CÔ MỘT BÀI HỌC

Trần Dật Thần lạnh lùng liếc nhìn Hạ Lạc, là anh họ Hạ Nhược Y mà khi Vương Vân Na bắt nạt cô, Hạ Lạc không đứng ra, bây giờ thấy anh ức hiếp Vương Vân Na, anh ta mới ra mặt.

Quả nhiên Hạ Lạc là một kẻ ngu xuẩn!

Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Trần Dật Thần, đột nhiên Hạ Lạc cảm thấy hơi e ngại, anh ta đã bị Trần Dật Thần đánh không chỉ một lần nên biết rõ thân thủ Trần Dật Thần lợi hại thế nào, nếu đối đầu chính diện với Trần Dật Thần thì anh ta sẽ bị hành hạ chết đi sống lại.

Nhưng ở trước mặt Vương Vân Na, Hạ Lạc cũng không thể tỏ ra sợ hãi nên chỉ có thể lấy Hạ Nhược Y ra uy hiếp.

“Trần Dật Thần, tôi nói cho anh biết, Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ của công ty sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý! Nếu anh không muốn thấy cô ta ngồi tù thì lập tức thả Vân Na ra rồi xin lỗi cô ấy!” Hạ Lạc miệng hùm gan sức nói.

“Nếu tôi không làm thì sao?” Đột nhiên Trần Dật Thần cười mỉa.

“Vậy anh cứ đợi Hạ Nhược Y ngồi tù mọt gông đi.” Hạ Lạc hằn học uy hiếp.

Trần Dật Thần bật cười, đồ ngu!

Thấy Trần Dật Thần chẳng hề hấn gì, Hạ Lạc không nhịn được nữa.

“Trần Dật Thần, mày đừng có không biết tốt xấu, tao đã rất nể mặt mày rồi, nếu không nể mặt mày thì tao đã đưa bằng chứng về việc Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ công ty cho toà án từ lâu rồi.”

“Vậy tôi còn phải cảm ơn anh à?” Trần Dật Thần cười châm chọc.

“Cảm ơn tao thì không cần.” Hạ Lạc không nghe ra ý châm chọc trong lời Trần Dật Thần, anh ta vẫn tự biên tự diễn như trước: “Chỉ cần mày trả chiếc Koenigsegg này cho công ty thì mọi chuyện giữa tao và mày trước đây đều có thể xoá sạch, tao cũng có thể không tính toán chuyện Hạ Nhược Y biển thủ công quỹ nữa.”

Trần Dật Thần cười khẩy, tên ngu xuẩn Hạ Lạc này lại còn dám có ý đồ với xe của anh, trả lại cho công ty khác gì đưa xe cho Hạ Lạc.

Hạ Lạc vẫn còn định tranh cãi với Trần Dật Thần thì Vương Vân Na đã không nhịn nổi nữa: “Hạ Lạc, việc gì anh phải nói với tên phế vật này, anh cứ dạy cho hắn một bài học luôn đi.”

Dạy cho Trần Dật Thần một bài học? Hạ Lạc giật giật khoé miệng, ĐM cô làm thử xem.

Thấy Hạ Lạc vẫn không có động tĩnh gì, Vương Vân Na lập tức không kìm được lửa giận, cô ta mở miệng chửi rủa: “Hạ Lạc, bà đây đúng là mắt mù nên mới coi trọng cái loại vô dụng nhà anh.”

“Vân Na, em nghe anh nói…” Hạ Lạc đỏ mặt muốn giải thích nhưng lại bị Vương Vân Na cắt ngang: “Sợ vẫn là sợ thôi, đừng có mà bao biện, bà đây còn dám đánh tiện nhân Hạ Nhược Y mà anh lại không dám xử lý tên phế vật Trần Dật Thần, đúng là đồ bỏ đi!”

“Cô từng đánh Nhược Y?” Sắc mặt Trần Dật Thần lạnh đi, trước kia khi ở núi Ngọc Tuyền, anh đã thấy mặt Hạ Nhược Y có gì đó không ổn nhưng khi ấy cũng không nghĩ nhiều, bây giờ xem ra Hạ Nhược Y thật sự bị người phụ nữ trước mặt này đánh.

“Bà đây đánh con tiện nhân này rồi đấy, thì sao? Thằng phế vật mày định báo thù cho nó à?” Vương Vân Na chế nhạo, cô ta không sợ Trần Dật Thần sẽ làm gì mình, sau lưng cô ta không chỉ có một người đàn ông là Hạ Lạc.

“Dùng tay nào đánh?” Giọng điệu Trần Dật Thần đột nhiên bình tĩnh lại.

Người thân quen với Trần Dật Thần đều biết, Trần Dật Thần càng bình tĩnh càng là lúc anh tức giận.

“Mày còn quan tâm bà đây đánh bằng tay nào?” Vương Vân Na hừ lạnh.

Trần Dật Thần cười: “Nếu cô không nói thì tôi sẽ coi như cô dùng cả hai tay để đánh.”

“Mày muốn làm gì?” Vương Vân Na liếc nhìn Trần Dật Thần hơi cảnh giác, nụ cười của Trần Dật Thần khiến mang lại cho cô ta cảm giác rợn người.

“Không có gì.” Trần Dật Thần lắc đầu, anh dừng một chút rồi nói: “Chỉ là muốn dạy cho cô một bài học.”

“Bài học?” Vương Vân Na nhếch miệng khinh thường: “Tên phế vật mày còn muốn dạy dỗ tao…”

“Răng rắc”

Âm thanh gãy xương giòn tan vang lên tại chỗ.

Vương Vân Na còn chưa nói xong đã bị thay thế bằng tiếng hét như chọc tiết lợn, cô ta quỳ thẳng xuống đất.

Nhìn Vương Vân Na đang nửa quỳ trên mặt đất gào thét, mọi người có mặt đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì.

Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vương Vân Na làm sao thế? Sao tự nhiên lại quỳ?

“Không đúng! Mọi người nhìn tay Vương Tổng kìa!” Cuối cùng cũng có người tinh mắt phát hiện ra có điều không ổn.

Mọi người đều chuyển mắt sang tay Vương Vân Na, sau đó ai nấy cũng đều ngạc nhiên.

Hai tay của Vương Vân Na đều đã gãy!

Bị gãy từ cổ tay! Giống như bị ai đó đột ngột bẻ gãy, thậm chí còn nhìn thấy đốt xương trắng ở cổ tay cô ta!

Da đầu mọi người tê dại, không thể nghi ngờ là do Trần Dật Thần làm.

Chỉ là anh đã làm bằng cách nào?

Không ai nhìn thấy rõ động tác của Trần Dật Thần!

Chỉ biết rằng Vương Vân Na đang nói tự nhiên quỳ rạp xuống đất.

Ngay chính bản thân Vương Vân Na cũng không biết rốt cuộc Trần Dật Thần đã bẻ tay mình thế nào, đến khi cơn đau thấu tim gan từ cổ tay truyền lại cô ta mới biết.

Chỉ có thể nói tốc độ của Trần Dật Thần quá nhanh!

“Bài học này, cô có hài lòng không?” Trần Dật Thần thản nhiên hỏi, anh không bao giờ mềm lòng đối với người dám động vào người anh yêu thương.

Vương Vân Na nửa quỳ trên mặt đất, cả người run lên, vì quá đau nên trán cô ta đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

Nhưng dù vậy, cô ta vẫn nhìn Trần Dật Thần cực kỳ oán hận, khàn giọng nói: “Tao… tao phải giết mày!”

“Được, tôi chờ cô tới giết tôi.” Trần Dật Thần cười nhạt, người muốn giết anh có thể xếp hàng từ Thành Nam đến Thành Bắc, nhưng bây giờ anh vẫn sống tốt.

“Trần Dật Thần, mày đừng có mà quá đáng quá!” Hạ Lạc nhịn một lúc lâu mới nói được một câu này. Mặc dù ngoài miệng khiển trách Trần Dật Thần quá đáng, nhưng cơ thể Hạ Lạc cũng rất thành thực, bây giờ anh ta đã đứng cách Trần Dật Thần gần mười mét, nếu không phải vì mọi người vây quanh quá đông thì anh ta còn có thể đứng xa hơn.

“Anh muốn ra mặt thay cô ta?” Trần Dật Thần liếc nhìn Hạ Lạc, cười như không cười.

Bị Trần Dật Thần khiêu khích trước mặt nhiều người như vậy, nếu là Hạ Lạc trước đây thì sẽ không bao giờ nhịn, nhưng Hạ Lạc của bây giờ lại như Ninjia rùa, cố gắng kìm nén, chỉ là trên mặt anh ta có thêm chút nhục nhã, xấu hổ.

Đúng lúc này, một chiếc Land Rover Range Rover dừng lại giữa đường.

Cửa xe mở ra, Hạ Thiên Hồng chống gậy bước xuống.

“Mau tránh ra, mau tránh ra!”

“Chủ tịch đến rồi!”

Hạ Thiên Hồng vừa xuất hiện, mọi người nhà họ Hạ như tìm được người đáng tin cậy, lập tức lấy lại sức sống.

“Ông nội!”

Vẻ mặt Hạ Lạc cũng mừng rỡ, bước tới trước mặt Hạ Thiên Hồng chuẩn bị mách tội trước.

“Ông nội, Trần Dật Thần…” Hạ Lạc giả bộ tức giận, nhưng anh ta còn chưa kịp nói xong, bên tai đã vang lên tiếng quát sắc bén.

“Quỳ xuống!” Người nói câu này đương nhiên chính là Hạ Thiên Hồng, mặc dù bây giờ trông ông có vẻ ốm yếu nhưng vẫn rất có uy nghiêm.

“Ông nội?” Hạ Lạc khó hiểu, phải quỳ thì cũng là tên phế vật Trần Dật Thần quỳ chứ, sao ông nội lại bắt anh ta quỳ?!

“Ta bảo cháu quỳ xuống, điếc rồi à?” Mặt Hạ Thiên Hồng đầy vẻ tức giận, cây gậy trong tay gõ mạnh xuống đất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK