Chương 15
“Mày...mày muốn giết tao?”
Uyển Hy bật cười, dịch chuyển cơn dao nhè nhẹ lướt trên gò má bóng nhẫn của
Tống Phu nhân. Cô nhếch môi khinh bỉ! “Giết bà...bẩn tay của tôi”
“Tao khinh”
“Bà có tin...một nhát dao rạch ngang qua gó mà xinh đẹp này, nó sẽ khiến bà đau khổ cả đời hay không? Hửm?”
Uyển Hy nói một câu, bật cười một tiếng thật lớn. Bà Tống nét mặt tái nhợt, cánh môi run rẩy vì sợ hãi. Kiểu Uyển Hy, cô ta quả nhiên lần này trở về đã không còn đơn giản.
Uyển Hy rất lâu không nhận được câu trả lời, cô đẩy người bà ta ngã xuống, đầu đập xuống nền nhà. Cô đứng lên, ánh mắt cảnh cáo Tống phu nhân. “Bà...nhất định phải đền mạng cho con của tôi”. Tống Phu Nhân cố gắng ngồi dậy, lùi xa người Uyển Hy mấy bước chân. Bà ta khôi phục lại sự bình tĩnh, đưa lên khỏi nền nhà và hướng phía cửa phòng chạy đi.
Cô nhìn theo bóng lưng của bà ta cười rộ lên một cách thâm độc "Ahaha, bà con biết sợ là gì sao?” Một lúc sau, Uyển Hy tẩy trang, thay bộ trang phục ra cho vào trong hộp của nó. Mọi thứ của công ty, cô không hề có ý chiếm đoạt làm tài sản riêng mà đề lại trong phòng thay đồ.
Cô im hơi bỏ về, may là Tống Khang đã nhìn thấy nên đuổi theo cô ra tới cửa: "Để tôi đưa em về"
Cổ tay của Uyển Hy bị Tống Khang giữ lại khiến cô dừng bước, cô lạnh lùng gạt phắt tay Tống Khang ra. Uyển Hy ngữ khí lạnh lùng quát tháo hắn. "Không cần, tôi tự về được!”. Cô bỉ đi, không thèm ngoái đầu nhìn Tống Khang. Sự nhẫn nhịn trong lòng Tống Khang có giới hạn, hắn đuổi theo Uyển Hy ngang ngược nắm lấy cổ tay cô kéo đi.
Hắn bị Uyển Hy cự tuyệt, phản kháng. Thế nhưng, cô càng chống đối hắn càng muốn phản nghịch mọi suy nghĩ của Uyển Hy. Tống Khang kéo cô vào thang máy, nắm chặt lấy cổ tay của cô không buông.
Cho đến khi cánh cửa thang máy đóng lại, hắn nhấn nút đi xuống tầng một, hắn lúc này mới dám buông bàn tay của cô ra. Cổ tay của Uyển Hy bị hắn bóp chặt đến mức đỏ ửng lên, cô đau đớn cau mày. Thang máy xuống đến tầng một, Tống Khang lại tính tiếp tục kéo người Uyển Hy đi bằng biện pháp ngang ngược bóp lấy cổ tay cô liền bị cô cự tuyệt. Uyển Hy lần này không dám làm trái, chủ động nghe theo Tổng Khang. “Không cần anh dắt, tôi đi phía sau lưng anh là được chứ gì?”
Cô trừng mắt, cổ tay đáng thương vẫn còn đau đớn. Tống Khang có chút đau lòng liếc nhìn cổ tay bị đỏ ửng của Uyển Hy, cũng tại cô muốn chống đối hắn nên chỉ còn cách làm như vậy.
Hắn nghe được lời này không còn làm khó Uyển Hy nữa, để cô đi theo phía sau lưng mình. “Ngay từ đầu biết nghe lời có phải tốt hơn không?” Uyển Hy hừ lạnh. Cô theo Tổng Khang xuống tận gara. Uyển Hy ngồi trong ghế lái phụ mượn một chút thời gian để nghỉ ngơi, chiếc xe lăn bánh trên đường cao tốc trở về nhà cô. Suốt cả đoạn đường, trừ khi hắn hỏi cô mới lên tiếng. Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô, Tổng Khang đích thân mở cửa, đưa Uyển Hy xuống xe.
Hắn đợi tới lúc cô vào nhà, khoá cổng xong mới lên tiếng dặn dò “Nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai em không cần tới công ty đâu”. Uyển Hy quay đầu nhìn hắn, nhếch mép “Không cần anh nhắc nhở!” Cô bỏ vào nhà, bỏ lại nam nhân trên môi nở môi nở một nụ cười sắc lạnh.
Uyển Hy, rốt cuộc suốt sáu năm qua cô đã chịu những tổn thương gì mà khiến bản thân cứng rắn như thế? Tổng Khang lái xe bỏ đi! Uyển Hy kéo tấm rèm cửa sổ, chiếc xe màu đen của Tổng Khang đã khuất dần,
một cỗ chua xót dâng trào từ đáy lòng. Cô híp híp đôi mắt, lạnh lùng kéo chiếc rèm cửa lại, không gian bên trong một màu đen lạnh lẽo bao phủ. Hắn đã là quá khứ rồi, vậy cô còn gì để bận tâm? Cô chính là hận Tổng Khang!!
[......] Uyển Hy xuống dưới nhà, cô mang theo một bộ đồ ngủ bước vào nhà tắm. Cô xả mước ấm vào bồn, ngâm mình vào trong, thả lỏng cơ thể, từ từ nhắm hai mắt lại hưởng thụ thứ cảm giác thoải mái vốn có. Bao nhiêu áp lực đều tan biến, ngày mai là một ngày mới, cô phải đối diện với nó và mỉm cười thật tươi.
Một ngày nào đó , Uyển Hy nhất định sẽ lấy lại mọi thứ. Cô nhìn lên trời cao, nói với bản thân của quá khứ, nói với đứa bé rằng “Tất cả đã qua rồi, chúng ta cùng nhau mỉm cười đón một tương lai mới nhé!”
Tống Trác Nhiên lái xe đưa bà Kiều trở về nhà, hôm nay như thế đã quá sức chịu đựng của Kiều Anh rồi. Nếu như có thời gian, ông Tống nhất định sẽ gặp riêng Kiều Anh, nói ra những gì Tô Duật đã căn dặn trước lúc nhắm mắt xuôi tay.
Kiều Anh bước vào nhà, Tổng Trác Nhiên sau đó lái xe trở về. Lúc cô vừa từ nhà tắm đi ra, bà Kiều bước vào trong phòng bếp, uống một ly nước lọc. Bà đã khóc tới mức khan cổ họng, thanh âm phát ra rất nhỏ và khàn đặc. Uyển Hy vừa lau lau đầu tóc ướt vừa hỏi “Mẹ đã đi đâu mà tới giờ này mới trở
vê?"
“Mẹ cùng chủ tịch Tổng nói chuyện riêng với nhau một lúc”
Cô hoài nghi mối quan hệ của bọn họ, ngay từ lúc hai người gặp nhau, ánh mắt bà Kiều nhìn ông Tống đã làm tâm điểm chú ý của cô, mà ngay cả Tống Khang cũng cảm thấy khác lạ.
Uyển Hy khẽ cau mày “Mẹ, mối quan hệ giữa mẹ và ông ta là như thế nào?” “Mẹ rất mệt, mọi chuyện sẽ giải thích với com sau” Bà Kiều xách túi lên, rời khỏi phòng bếp. Uyển Hy nhìn theo bóng lưng của mẹ mình, một loạt câu hỏi được đặt ra.
Cô quay trở về phòng ngủ của mình trên tầng hai, bật máy sấy, tự sấy tóc cho
mình.
Điện thoại chợt tảng một tiếng, Uyển Hy cầm di động lên xem. Là tin nhắn của thầy Piter, Uyển Hy nở một nụ cười.
Đại khái là thầy hỏi “Uyển Hy, em đã về tới nhà an toàn chưa? Tại sao thầy gọi không bắt máy?”.
Cô đặt máy sấy xuống, hai tay gõ gõ trên bàn phím “Em không nghe chuông đổ, đã để thấy lo lắng rồi”.
Có lẽ, lúc ở phòng thử đồ Uyển Hy còn bật chế độ im lặng, mà di động lại để trong túi xách. Lúc cô về tới nhà mới đưa di động ra cho nên mới tắt chế độ im
lặng.
“Cũng không còn sớm nữa, hôm nay em đã vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm đi”. “Thầy cũng vậy, ngủ ngon nhé!”. Cô gửi một dòng tin nhắn tạm biệt thầy, không quên kèm một con chúc ngủ
ngon.
Thầy Piter đọc qua, không reply lại mà tắt máy an tâm ngủ một giấc.
Cô tắt di động, ném nó qua một bên. Uyển Hy nâng máy sấy lên tiếp tục sấy tóc, quả là cảm giác trở về nhà luôn khiến cô an toàn, một lời hỏi thăm khiến cho tấm trạng cũng tốt lên một chút.
Ở một góc tối nào nó... Tổng Khang ném lon bia vừa uống xong qua ghế lái phụ. Hắn mở lon mới, uống một ngụm hết mất nửa lon. Chỉ có Tống Khang mới biết, cảm xúc hiện tại của hắn mới tệ đến thế nào.
Tiếng điện thoại reo lên, hắn ngửa đầu, để chuông reo thêm một hồi mới nhận máy. “Đêm nay con ở lại công ty, không cần đợi” Ông Tống ừ lạnh một tiếng, cuộc hội thoại ngắn ngủi lập tức đi vào lịch sử cuộc gọi.
Tống Khang ném di động ra phía sau, tiếp tục nâng nửa lon bia lên uống cạn một hơi. Hắn nắm chặt lon bia rỗng thứ hai, bóp cho nó méo mó sau đó vứt qua bên ghế lái phụ. Thanh âm của hai chiếc lon va chạm nhau vang lên, hắn chợt quay đầu nhìn.
“Phiền phức!”