Chương 14
"Chúng ta...ra nơi khác nói chuyện”. “Mẹ, có chuyện gì xảy ra vậy? Hai người quen nhau sao?” Uyển Hy ngây người, không hiểu những gì mẹ mình biểu lộ ra bên ngoài. Rốt cục, bà và ông Tổng có mối quan hệ gì với nhau?
Tổng Trác Nhiên cùng Kiểu Anh xin phép rời đi khỏi đại sảnh một lúc, hai người họ mập mờ bỏ đi trước những con mắt chưa hiểu chuyện.
Vì sao ba anh và mẹ cô lại quen nhau? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cô và Tống Khang.
Hai người họ bỏ lại bữa tiệc. Trong góc tối, có một người phụ nữ hằn lên tia cay độc "Kiều Anh, Kiểu Uyển Hy, hừ!"
Tại hành lang tầng 5 của công ty, Tống Trác Nhiên đứng cách Kiều Anh một khoảng nhất định. “Kiều Anh, vô cùng xin lỗi vì đã để bà đợi suốt bao nhiêu năm qua” “Tô Duật, anh ấy đâu?” Ánh mắt bà kiều hiện lên tia chờ mong. Tổng Trác Nhiên không biết phải tra lời thế nào, nhất thời rơi vào trầm mặc. Kiều Anh kích động đến mức không thể kiên nhẫn được nữa. Hơn 20 năm qua, sự kiên nhẫn đã đủ làm cho bà cảm thấy mệt mỏi vô cùng. “Trác Nhiên, làm ơn trả lời tôi đi” . “Kiều Anh, mọi chuyện tôi sẽ giải thích với bà sau khi bữa tiệc kết thúc, có được không?”
Trong bữa tiệc quá đông người, ông Tống không thể trước mắt Uyển Hy cùng Tống Khang đưa chuyện cá nhân của bà và Tô Duật nói đi ra. Càng không muốn Kiều Anh thêm kích động trước đám đông. Ông Tống thở dài, cảm thấy vô cùng có lỗi đối với bà Kiều.
.
+
Tống Trác Nhiên cùng Kiều Anh trở lại đại sảnh, mọi người đã di chuyển địa điểm chúc rượu.
Ông Tống để bà Kiều trước mắt ngồi xuống ghế, còn mình chúc rượu cùng mọi người.
“Bà đợi thêm một lúc, bữa tiệc này dù sao cũng là tổ chức cho Uyển Hy”. Kiều Anh gật gật đầu, từ lúc gặp lại ông Tống trong lòng đã dâng lên một cỗ bất an.
Bà Kiều dõi theo bóng lưng của Ông Tống. Tống Trác Nhiên tiến đến cạnh ba người bọn họ, tay cầm ly rượu. Chỉ thấy, ông ấy nói với lời rồi cùng mọi người cạn ly.
Bà Kiều thay xong đồ, khách khứa đã rời khỏi bữa tiệc, chỉ còn lại nhân viên dọn dep.
Đồng hồ điểm 22 giờ kém... Tổng Trác Nhiên đưa Kiều Anh rời khỏi công ty, tới gặp Tô Duật. Tại mộ của Tô Dật. "Trác Nhiên, làm ơn nói cho tôi biết rốt cuộc năm đó vì sao Tô Dật lại không tới tìm tôi, sao ông lại dẫn tôi tới đây?"
Trong đôi có mắt đã xuất hiện dấu chân chim của bà Kiều hiện lên tia đau khổ, giọng bà trầm trầm mang nhiều mối tâm sự đã giữ bấy lâu nay giờ mới dám nói ra.
Tống Trác Nhiên đưa Kiều Anh tới khu tưởng niệm của người đã mất, chỉ còn lại hài cốt và tấm bia khắc tên người khuất. Ông cẩn trọng từng lời nói, cố gắng xoa dịu nỗi đau trong lòng bà Kiều. "Đây là mộ của Dật, 27 năm trước ông ấy bị bệnh nên lừa bà về thành phố để nhờ tôi chăm sóc mẹ con bà, nhưng năm đó vợ tôi nghi ngờ tôi ngoại tình nên không cho tôi tới gặp bà, Uyển Hy là bà ấy đưa về, tôi lúc đầu không biết con bé chính là con ruột của Tô Duật và bà”.
Thì ra, Ông Tống cũng có nỗi khổ riêng của mình khi cưới phải bà vợ đáng sợ hơn cả sư tử Hà Đông.
Chuyện Uyển Hy là con gái của Tô Dật, đến tận bây giờ ông Tống mới biết. "Không phải...Duật không chết...ông đang lừa tôi, làm ơn nói cho tôi ông ấy đang
đâu đi" Tôi đợi ông ấy 25 năm rồi cuối cùng tôi nhận lại được gì ngoài câu nói ông ấy chết rồi? Tô Duật, vì sao ông lại đối xử với mẹ con tôi như vậy?
Tiếng nấc nghẹn chỉ dám giấu trong đáy lòng mà không dám bộc phát ra bên ngoài. Hốc mắt bà Kiều cay cay nhìn vào di ảnh của ông Tô.
Bức ảnh giường như đã phai màu đi vì trải qua thời gian không thể giữ được. Tô Duật vẫn nở một nụ cười trên đôi môi bạc, thật khiến cho tim bà đau đớn từng hồi.
"Kiều Anh, xin lỗi bà, là tôi không làm tròn trách nhiệm đảm bảo chu toàn cho bà và Uyển Hy".
Bàn tay ông Tống run rẩy ôm lấy bả vai nhằm trấn an và giữ cho bà Kiều không bị ngã, cả người bà Kiều đã mềm nhũn ra.
Bà Kiều chỉ biết khóc lóc trước mộ ông Tô, cảm xúc giống như vỡ òa ra, thất vọng vì tất cả mọi thứ của thực tại, quá tàn khốc đối với bà và Uyển Hy, cô chưa biết mặt ba mình suốt hai mươi mấy năm qua.
Bà Kiều khóc nấc lên, vô cùng bị thương. "Vì sao ông bỏ lại mẹ con tôi, ông có biết tôi vất vả tìm ông suốt 20 năm qua không...?"
Tiếng nấc làm cho giọng bà Kiều khàn đặc hơn hẳn, muốn hét lên cũng không thành tiếng nữa, bà Kiều ra sức làm loạn đến cả ông Tống cũng sắp không giữ nỗi nữa.
"Vì sao...Tô Duật...vì sao?" Thất vọng, nhớ nhung, đau khổ...một mớ cảm xúc hỗn độn xen lẫn. [......] Bữa tiệc chỉ còn lại tàn dư, khách đã về hết chỉ còn lại mấy người trong công ty cùng uống với Tống Khang và li lấy lòng. Uyển Hy mệt mỏi trở lại phòng thay đồ, tẩy trang. Cô bây giờ thật sự muốn nằm gọn trong cái bồn tắm hít hà hương sữa tắm mùi cỏ chanh vừa nhẹ nhàng vừa tạo cảm giác sảng khoái làm sao. Nhiều lúc mệt mỏi, cô chỉ ao ước có ngần ấy thôi.
Cô ngồi trước gương, nhìn ngắm gương mặt được makeup kĩ lưỡng của mình. Chợt, cánh cửa phòng bị bật mở, một thứ giọng nói quen thuộc vang lên “Kiều Uyển Hy, lại gặp nhau rồi, 5 năm rồi nhỉ?"
Bà Tống xuất hiện đùng đùng sau lưng Uyển Hy làm cho cô giật thót mình, cô theo bản năng quay đầu.
Người kia tiến sát tới cạnh cô, bàn tay bà ta nhanh nhẹn nắm chặt cằm xinh đẹp cô xoay một cái nhẹ rồi bước sang một bên để mặt cô đối diện với chính mình trong gương. Uyển Hy có chút thất thần, đến khi bị bà ta bóp đến đau đớn mới chịu thức tỉnh bản thân.
Cô đưa tay của mình nắm chặt lấy cổ tay của bà Tống, nhẹ nhàng gỡ xuống khỏi cẳm của mình. Bà ta bất ngờ, vô cùng ngạc nhiên trước sự phản kháng dịu dành của Uyển Hy.
Cô xoay chiếc ghế, dùng chân của mình đá vào đầu gối của bà Tống. Lập tức, bà ta ngã khuya xuống nền nhà. “Cô dám đá tôi?”
Uyển Hy xuống khỏi chiếc ghế, cô cầm theo con dao cạo lông mày trên bàn nhấc chân từ từ tiến sát lại gần người bà Tống. Cô ngồi xuống, đưa bàn tay xinh đẹp bọp lấy cằm của bà ta nhưng bà ta phản ứng còn nhanh hơn cà Uyển Hy. Cô bị bà tay hất mạnh tay mình, sau đó bà Tống đưa tay tính cho cô một bạt tai, may mắn Uyển Hy kịp thời ngăn lại cánh tay đang muốn tát cô. Hàng loạt hình ảnh năm đó hiện lên trong đầu Uyển Hy, cảnh tượng cô nằm thoi thóp trên vũng máu lạnh lẽo, lạnh thấu tim cô khiến cô nhíu chặt mày.
Cô tự trấn an bản thân không để tiếng hét phát ra ngoài, Uyển Hy vô cùng căm hận, đến mức muốn hét lên một cách đau đớn. "Bà...trả lại con cho tôi” “Câm miệng, mày không có tư cách đòi hỏi bất cứ thứ gì từ tao” "Chất" Ngay sau đó cái tát rơi xuống một bên má của bà ta, cái tát đủ mạnh khiển má của Tống phu nhân đỏ ửng lên và lệch sang một bên. Bà Tổng quay đầu, tức giận trừng mắt với Uyển Hy, mà ngay lúc này, một con dao đầu lưỡi rất nhỏ nhưng vô cùng sắc bén được dí ngay trên mặt của Tống phu nhân.
Bà ta chuyển từ tức giận cho tới sợ hãi “Mày...mày muốn giết tao?” Uyển Hy bật cười, dịch chuyển cơn dao nhè nhẹ lướt trên gò má bóng nhẫn của Tống Phu nhân. Cô nhếch môi khinh bỉ! “Giết bà...bẩn tay của tôi”