Chương 12
Uyển Hy buổi chiều tới gặp Tổng Khang, sau khi bàn giao xong việc hợp đồng, cô đặt bút kí tên mình xuống.
Cô đưa hợp đồng cho Tổng Khang, anh cô cùng hài lòng. Tổng Khang đặt hợp đồng qua một bên, nhìn thẳng vào ánh mắt Uyển Hy. “Sắp tới, công ty sẽ tổ chức một bữa tiệc, mục đích muốn giới thiệu người đại diện cho công ty lần này”
Uyển Hy chỉ tay vào chính mình “Công ty muốn giới thiệu tôi với đối tác?” “Đúng vậy, đây cũng là một chiến lược để thu hút khách hàng cùng sự chú ý của đối tác”.
Tống Khang nghiêm túc giãi bày cho cô hiểu rõ ý tứ của mình. Uyển Hy trong lòng có chút ngập ngừng, dù sao cô cũng vừa mới bước chân vào công ty, sự kiện lần này là vô cùng quan trọng. Một bước tiến của công ty phụ thuộc vào cô, cũng có khi đưa Uyển Hy trở thành người có tiếng tăm trong nháy mắt.
“Tôi...tôi có chút chưa quen, không thể đợi thêm một thời gian nữa sao?” “Mỗi lần có đại sứ mới, công ty sẽ tổ chức sự kiện ngay” Cô suy nghĩ một lúc, sau đó nhẹ gật đầu “Được”
Trôi qua một tuần... Việc chuẩn bị cho sự kiện sắp tới đang được tiến hành. Tống Khang từ phòng làm việc xuống tại đại sảnh rộng lớn của tầng 5-nơi dành cho tổ chức các buổi dạ tiệc, sự kiện lớn của công ty cũng như các buổi đấu giá lớn, anh kiểm tra một vòng công tác chuẩn bị của nhân viên.
Thư kí Miên nhìn thấy anh, lập tức tiến đến gần “Tống tổng, anh cảm thấy còn điểm nào chưa tốt nữa không?” “Mọi thứ đều ổn, ánh sáng chuẩn bị tới đâu rồi?” “Ngày mai sẽ duyệt qua ánh sáng và ban nhạc một lần, hiện tại chưa kịp chuẩn bi”
“Tạm được, mọi người làm rất tốt”
Thư kí Miên gật đầu. Tổng Khang lướt mắt qua toàn bộ không gian một lúc, anh chợt nhớ tới một chuyện mà mình bỏ quên, anh đột nhiên lên tiếng. “Chuyện tôi bảo cậu điều tra, tiến triển tới đâu rồi” “Tôi đã điều tra xong, tôi sẽ gửi qua cho anh sau”
Tống Khang nhẹ gật đầu.
Vào một buổi sáng... Hôm nay là ngày nghỉ, Uyển Hy tính thong thả đánh một giấc thật ngon lành đầu ngờ tiếng di động làm cho cô giật mình tỉnh giấc. Lại là cái tên chết tiệt Tổng Khang. “Có chuyện gì?” Cô lạnh giọng, chất vấn. Từ đầu giây bên kia truyền tới thanh âm vô cùng rõ ràng, giống như khoảng cách giữa hai bọn họ rất gần. "Mau xuống mở cửa cho tôi".
Uyển Hy nhếch môi nhàm chán, tiện tay tắt âm rồi vứt chiếc điện thoại sang một bên, cô với lấy chăn che lên quá đầu tiếp tục ngủ. Thật là...phí sức khi bắt cuộc điện thoại vừa nãy.
Đột nhiên, cô định hình lại lời nói vừa rồi của Tống Khang. Uyển Hy theo bản năng nhảy vọt xuống giường, cô hé mở rèm cửa sổ đưa mắt nhìn xuống phía
dưới.
Con mẹ nó, anh ta như vậy mà đã tìm ra địa chỉ nhà của cô. Uyển Hy sớm muộn biết rằng sẽ có chuyện hắn điều tra mình, cô khép tấm rèm, ánh mắt lạnh lùng đến chán ghét.
Phía dưới nhà, Tống Khang liên tục gọi cho cô nhưng đáp trả anh là một giọng nói máy móc vang lên lảnh lót bên tai. Đôi khi giọng nói kia thật phiền phức và chán ghét. Cô xuống dưới nhà, khoác lên người chiếc áo khoác gió. Bà Kiều sáng nay tới lớp học nấu ăn cùng mấy bà cô hàng xóm, có lẽ tới trưa
mới trở về.
Uyển Hy vò đầu làm cho mái tóc trở nên rối bù, cô mở cánh cửa chính, bước ra bên ngoài.
Tống Khang đứng tựa người vào xe, anh nhìn lên đồng hồ, sau đó nhìn Uyển Hy “Em không đọc tin nhắn tôi gửi sao? “Anh muốn bàn giao chuyện gì, chỉ cần một cuộc điện thoại đủ rồi” Uyển Hy cắn cắn môi, không ngờ Tống Khang lại tìm đến trước cổng nhà cô. Nếu như để bà Kiều biết chuyện liệu cô sẽ ăn nói như thế nào? Không lẽ chỉ vì không đọc tin nhắn của sếp cho nên anh ta mới cất công tới nhà mình một chuyến? Rồi liệu mẹ cô sẽ không hoài nghi? “Tôi đã tới tận nhà, không lẽ để khách đứng bên ngoài đợi là cách tiếp khách của
em?"
Uyển Hy nhún nhún vai, nét mặt dương dương tự đắc. Cô vốn không muốn để ý tới Tống Khang nhưng lúc nào hắn cũng gây sự chú ý, đối với cô đó là loại người phiền phức. Biểu cảm của cô chính là, chuyện của anh không liên quan đến chuyện của tôi. Uyển Hy quay lưng, cô vừa bước vào trong nhà vừa đáp trả “Tôi còn chưa bắt anh cầu xin tôi mở cửa đã là một điều may mắn cho anh rồi” Tổng Khang tay nắm thành quyền, mím mím môi nhẫn nhịn. Uyển Hy trở lại vào trong nhà, cô thong dong vệ sinh cá nhân, thay quần áo, dùng bữa sáng. Cô mặc cho ai đó đợi mình bên ngoài cửa nhà, căn bản không quan tâm tới suy nghĩ của anh. Khoảng một tiếng sau.... Uyển Hy cuối cùng cũng chuẩn bị xong mọi thứ, cô bước ra, quả nhiên Tống Khang vẫn không rời đi.
Cô tra chìa khoác vào ổ mở cánh cổng, sau đó khoá lại giống như cũ. Uyển Hy bước đến cạnh xe, tuỳ tiện mở cánh cửa ghế lái phụ và ung dung ngồi vào bên
trong.
Tống Khang mặt lạnh không lên tiếng, giường như nhẫn nhịn cô quá lâu để rồi anh cố gắng dồn nén mọi sự giận giữ.
Uyển Hy sau khi thắt dây an toàn xong, cô không nhìn anh mà nói “Có thể đi được rồi” Hôm qua, anh nhắn tới cho Uyển Hy một dòng tin nhắn nhưng là cô không xem cho nên mới không biết hôm nay là ngày chọn trang phục dự tiệc. Ngày diễn ra sự kiện sắp bắt đầu, chỉ còn lại phần chuẩn bị của Uyển Hy.
Chiếc xe dần lăn bánh, rời khỏi khu nhà của cô. Anh đưa cô tới một studio rộng lớn chuyên thiết kế độc quyền về trang phục dự tiệc. Mỗi mẫu váy được trưng bày đều được thiết kế riêng và không có phiên bản thứ hai.
Uyển Hy lướt qua một vòng, cô lựa chọn một bộ váy dài tới quá đầu gối, phía trên có ôm sát người. Nhân viên giúp cô thử váy. Lúc tấm rèm cửa phòng thử đồ được bật mở, Tổng Khang ngẩng đầu nhìn cô đến ngây người.
Nhân viên giúp Uyển Hy chỉnh lại vạt váy phía dưới, cười nói “Bộ trang phục này quả nhiên là thiết kế dành riêng cho tiểu thư đây”
Cô nhìn mình trong tấm gương lớn, quay lưng với Tống Khang. Uyển Hy mỉm cười, lập tức hình ảnh trong gương phản ánh nét mặt của cô một cách chân thực. Chỉ có điều, nụ cười này vô cùng sắc lạnh.
Tổng Khang đi tới, từ túi áo lấy ra một chiếc hộp sang trọng. Anh mở chiếc hộp, lấy sợi dây chuyền ống ánh đeo lên cổ Uyển Hy.
Đợi tới lúc Tống Khang đeo xong sợi dây chuyền, Uyển Hy nhìn vào trong gương.
“Tống thiếu, anh là có ý gì đây?” Tống Khang ôm lấy eo cô, Uyển Hy lần này không từ chối, cô đứng yên nhìn thân ảnh hai người ân ái trong gương. “Tôi muốn em trở thành nữ hoàng sáng chói nhất trong sự kiện sắp tới”. Uyển Hy cười nhạt, nhẹ nhàng gỡ bàn tay của anh ra khỏi eo mình. “Tôi nhất định sẽ là một nữ hoàng trong mắt công chúng” Tôi sẽ khiến đàn ông mê mẩn mình, kể cả anh. Tống Khang, tôi sẽ bắt đầu cuộc chơi giữa hai chúng ta, đến lúc tôi có thể đạp đổ được anh cuộc chơi mới có thể
dừng lại. Tổng Khang nhếch nhẹ khoé môi.
Uyển Hy hướng phía nhân viên, cười nói với hai người vừa rồi giúp cô khoác bộ trang phục cầu kì lên người. “Có thể giúp tôi thay nó ra được không?”. Tống Khang còn nghĩ rằng Uyển Hy không thích nó, anh bèn lên tiếng “Em không thích sao?” “Tôi rất thích nó, chọn bộ này đi” “Vâng thưa tiểu thư”. Tống Khang bị Uyển Hy lạnh lùng phớt lờ, anh lui xuống phía dưới, ngồi trên sopha đợi Uyển Hy thay trang phục ra.