Mục lục
[Dịch] Dương Thần - Sưu tầm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Liên tiếp ba đến năm ngày. Tuyết mới ngừng rơi.

Trong sơn lâm u cốc những bông tuyết bị ánh mặt trời chiếu xuống ánh lên làm cả u cốc sáng ngời, cơ hồ không có nơi nào âm u.

Hai chân Hồng Dịch đứng ở trong tuyết còn Bạch Tử Nhạc chỉ điểm ở dưới, nhất chiêu nhất thức là quyền cước đều phải khoa tay múa chân, dao động tứ chi. Nếu có một chỗ không đúng, Bạch Tử Nhạc liền lập tức sửa lại một cách cẩn thận tỉ mỉ.

"Ngưu ma Đại lực pháp tổng cộng có ba thức là ‘ Ngưu ma đính giác ’ ‘ Ngưu ma đạp đề ’‘ Ngưu ma vận bì’ mỗi một thức đều có một trăm cách biến hóa, phức tạp đa dạng. Tuy nhiên chỉ cần nắm rõ phương pháp, từ thiển đến thâm (từ nông đến sâu), luyện nhục, luyện cân, luyện mô đi từng bước một. Nếu sau khi luyện thành, toàn thân có ngưu lực, có thể khéo được một trăm hai mươi cân ‘Ngưu Cân cung’ liên tiếp bắn ra, và cũng có thể kháng trụ quyền lực nặng trăm cân, lên xuống nhanh nhẹn, trên cơ bản chính là một võ sĩ chính tông địch được hơn mười người."

Bạch Tử Nhạc một bên uống rượu, một bên xem Hồng Dịch chậm rãi luyện quyền, đồng thời nói chuyện.

"Đây là tinh hoa võ học ngàn năm của Đại Thiện tự. Hơn nữa lại là công phu nền tảng, cho nên trên đời có trăm ngàn loại võ học, không có một loại nào so được với bộ ‘Ngưu ma Đại lực pháp’ này, Đại Kiền vương triều năm đó tiêu diệt Đại Thiện tự, cũng không có đoạt được bộ quyền pháp này, bằng không, hiện tại Đại Kiền quân chỉ sợ thực lực lại càng gia tăng một tầng."

Bạch Tử Nhạc tựa hồ là nhớ tới điều gì, vừa nói chuyện, ánh mắt như yên vân.

"Đại Kiền quân hiện tại tu luyện quyền pháp hẳn là ‘Tiểu chu thiên luyện lực quyền’. . . . . . Đáng tiếc, quyển ‘ Hổ ma luyện cốt quyền ’ lại bị lấy đi rồi nên cũng không có trong tay ta, bằng không cũng nói cho Hồng Dịch ngươi biết để lúc về sau ngươi tự mình luyện tập sẽ không cần phải đi khắp nơi tìm kiếm phương pháp luyện cốt."

Hư, hư, hư. . . . .

Hồng Dịch thở hổn hà hổn hển nhưng rốt cục cũng đem ba thức miễn cưỡng diễn luyện xong, sắc mặt thì trắng bệch, hơi thở đứt quãng. Bộ Ngưu ma Đại lực quyền này lượng vận động thật sự là quá lớn, hắn vốn thân thể lại tương đối đơn bạc( yếu ớt), thể lực nhỏ yếu, luyện võ đương nhiên là đã cố hết sức.

"Đến, uống rượu."

Bạch Tử Nhạc cầm hồ lô rượu ném lại.

Hồng Dịch hai tay tiếp được, uống liền mấy ngụm, toàn thân ấm áp, trong cổ họng mùi thơm lên đến mũi, toàn thân thư thái rất nhiều.

Rượu Bạch Tử Nhạc là một loại rượu thần kỳ, không biết dùng bao nhiêu loại dược liệu trải qua thủ pháp đặc thù mà làm ra, mỗi lần Hồng Dịch vận động mà thở dốc, sắc mặt trắng bệch thì vừa uống rượu này toàn thân liền cảm thấy được rất thoải mái.

Nếu không phải có rượu này chống đỡ, lấy thân thể yếu ớt của Hồng Dịch căn bản không thể luyện tiếp được nữa.

"Tử Nhạc, rốt cuộc đây rượu gì?" Hồng Dịch sắc mặt tốt hơn một ít.

"Rượu này là ta năm đó lúc còn ở trong núi tu hành phải hái trên trăm loại dược liệu mà làm ra có thể tăng thể lực, giết cửu trùng trong cơ thể, rửa sạch tràng vị, tẩm bổ can tỳ, rượu tên là ‘ Quỳnh tương ’. Đáng tiếc, hiện tại chỉ còn lại hồ lô này ." Bạch Tử Nhạc cười, hai bên tóc mai phiêu phiêu.

"Ai nha, ta uống đủ rồi, Tử Nhạc ngươi sẽ lại không có để uống rồi." Hồng Dịch vội vàng cầm đưa hồ lô rượu cho Bạch Tử Nhạc.

"Ha ha, hảo tửu phải uống với tri kỷ mới có tư vị, chỉ bằng bài thơ mà ngươi làm tặng ta cũng bằng với mười hồ lô ‘ Quỳnh tương ’." Bạch Tử Nhạc cũng không có tiếp nhận hồ lô rượu, mà lấy tay cầm lọn tóc dài rủ xuống ở thái dương, ánh mắt nhìn về phía trước.

Vị tuyệt đỉnh cao thủ mười lăm tuổi này, một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, lúc này lại như một thiếu niên văn nhã.

Lúc nhàn rổi, thiếu niên này thích nắm lấy tóc trái đào ở thái dương mình.

"Bốn câu thơ này, ta chỉ là nhất thời làm ra, còn không đủ để hình dung khí chất của Tử Nhạc ngươi, nếu có thời gian, ta sẽ hết lòng làm cho ngươi một bài trường thi." Hồng Dịch tựa hồ đối với bốn câu nọ của mình vẫn chưa vừa lòng.

"Thật ư?" Bạch Tử Nhạc ánh mắt lóe lên một chút kinh hỉ, "Trường kiếm hoành cửu dã. Cao quan phù huyền khung. Độc bộ thánh minh thế. Tứ hải xưng anh hùng. Bốn câu thơ này vốn mạnh mẽ tráng liệt, ngươi còn có thể làm bài thơ ra so ra còn muốn hào hùng hơn sao?"

"Thi văn vốn tự nhiên, diệu thủ chỉ là một phần. Nếu linh quang chợt hiện, đương nhiên có thể." Hồng Dịch ngón tay ấn ấn lên huyệt Thái Dương."Đúng rồi, Tử Nhạc ngươi vừa rồi nói không có ‘Hổ ma luyện cốt quyền’, ngươi luyện cốt như thế nào?"

Bạch Tử Nhạc vừa nghe đến võ học liền như biến thành một người khác, có vẻ vô cùng tự tin, cao cao tại thượng, chỉ điểm giang sơn: "Ta luyện chính là đạo gia chính nhất đạo ’Phi linh đoán cốt quyền’, bất quá chỉ có một trăm ba mươi thủ, không bằng ‘Hổ ma luyện cốt quyền’ có hai trăm lẻ sáu thủ nên hiệu quả kém một ít, nhưng ta lấy thời gian ba năm dùng hổ cốt cao cũng cùng dạng tu tới cảnh giới‘ luyện cốt như cương’. Đáng tiếc, tiêu phí thời gian tinh lực nhiều lắm."

"Phi linh đoán cốt quyền." Hồng Dịch hình như đã từng nhìn thấy trên một trang của Võ kinh.

"Vốn lấy thân thể của Hồng Dịch ngươi, khổ luyện trên ba năm cũng sợ rằng luyện không đến trình độ võ sĩ, bất quá uống rượu của ta sẽ gầy dựng nền tảng cho ngươi có trụ cột để sau này tự luyện tập. Đáng tiếc, chúng ta mấy ngày gặp nhau, cuối cùng cũng có lúc chia tay." Bạch Tử Nhạc vẻ mặt có chút buồn bã.

"Ngươi phải đi ?" Hồng Dịch sửng sốt.

Ngay tại phía sau, trong tuyết địa, nhảy tới ba con tiểu hồ ly.

"Tiểu Thù, Tiểu Tang, Tiểu Phỉ, các ngươi thế nào lại ra đây ?" Hồng Dịch hỏi.

"Tiểu Dịch ca ca, chúng ta phải chuyển nhà , Bạch tiên sinh cùng Đồ lão nói nơi này có thể đã bị phát hiện nên không thể ở. Phải dọn đến địa phương rất xa." Tiểu Thù nói chuyện .

Mấy ngày nay, các khớp xương trong cổ họng của Tiểu Thù thoát khai nên có thể nói được tiếng người.

"Các ngươi phải chuyển nhà! Bất quá nơi này rất không an toàn! Khó trách Tử Nhạc vừa rồi nói phải đi." Hồng Dịch chấn động, trong lòng lại dâng lên cảm giác lưu luyến không rời. Tuy sống chung với nhau chỉ có khoảng mười ngày, nhưng mà ổ hồ ly thuần phác, đáng yêu này đã in sâu vào trong lòng hắn.

"Các ngươi phải dọn đi nơi nào? Thạch thất bên trong nhiều sách như vậy, còn có rất nhiều đồ vật khác, các ngươi như thế nào chuyển ra ngoài?"

"Có Bạch tiên sinh giúp chúng ta, không có vấn đề gì." Tiểu Thù đập một cái.

"Ân? Thần hồn luyện đến Khu vật cảnh giới, cư nhiên có thể đem gần mười vạn quyển sách dọn đi sao?" Hồng Dịch sửng sốt.

Bạch Tử Nhạc lắc đầu: "Điều này làm sao có thể, trừ phi luyện thành Dương thần có lẽ sẽ có năng lực như vậy. Nhưng mà thiên hạ có thể luyện thành Dương thần, ta đến nay còn không có nghe nói có ai, cho dù là người đứng đầu Đại Kiền đạo môn thần bí nhất ‘Thái thượng đạo’ Mộng Thần Cơ, cũng không có nghe nói qua đã luyện thành Dương thần."

" Vậy thì tu luyện võ đạo, có hay không có người luyện thành Nhân tiên cảnh giới?" Hồng Dịch hỏi.

Bạch Tử Nhạc nghĩ nghĩ: "Không có nghe nói qua, bất quá hai mươi năm trước, Đại Thiện tự trưởng lão Ấn Nguyệt thiền sư hình như là đặt một chân vào cảnh giới Nhân tiên, chỉ tiếc bị vây giết mà chết. Trước mặt Đại kiền vương triều hai đại võ thánh uy chấn bát phương, Dương Thác và Hồng Huyền Cơ, chỉ với cảnh giới của ta, muốn tiến lên một bước, cũng sợ rằng khó hơn lên trời."

"Thành đạo nan, khó hơn lên trời." Hồng Dịch cảm thán.

Tính mệnh song tu, luyện thành Dương thần, Nhân tiên, nghe ý tứ Bạch Tử Nhạc cũng không có thể siêu thoát, huống chi trên thế giới này, hình như là cũng không có ai luyện đến Dương thần, Nhân tiên.

"Nguyên lai cha ta Võ Ôn hầu là Võ thánh cảnh giới!" Hắn trong lòng thầm nghĩ.

" Vậy Tử Nhạc ngươi làm thế nào đem tàng thư đó đi?" Hồng Dịch lại hỏi.

"Ta tuy rằng là một trong thiên hạ bát đại yêu tiên, nhưng hiện giờ cũng là một người đường đường chính chính. Bạch gia của ta cũng rất có thế lực. Yểm hộ nhóm Thuần hồ này dọn đi là có thể." Bạch Tử Nhạc cười nói.

"Bạch gia?" Hồng Dịch lại sửng sốt, "Trong Ngọc kinh thành không có Bạch gia?"

"Ta ở tại phương bắc. Nguyên Đột vương triều Bạch gia." Bạch Tử Nhạc nhìn về phương xa.

"Tiểu Dịch ca ca, đây là sách Đồ lão tặng cho ngươi. Còn có kim bính tử Nguyên Phi tỷ tỷ đưa cho ngươi. Mấy ngày này, chúng ta đều rất vui vẻ. Bất quá chúng ta hiện tại phải đi , đường dài hơn ngàn dặm, thật muốn Tiểu Dịch ca ca ngươi theo chúng ta cùng đi." Tiểu Thù trong ánh mắt mặt hiển lộ vẻ ưu thương,

Bên cạnh nàng kéo một cái túi lớn, bên trong túi là mấy quyển sách. Còn có một cái túi gấm nhỏ, bên trong phát ra tiếng kim tệ va vào nhau.

"Các ngươi muốn đi Nguyên Đột sao, ta đây không thể đi theo ." Hồng Dịch không phải không có tiếc nuối nói: "Bất quá chúng ta gặp nhau một hồi, ngươi gọi ta là ca ca, ta như thế nào có thể lấy tiền của các ngươi chứ."

"Nhận lấy đi. Chúng nó cũng không dùng đến tiền." Bạch Tử Nhạc lấy tay giơ lên: "Còn có bên trong là một bộ Võ kinh, tuy không thể luyện, bất quá có thể làm tham khảo, mấy ngày này ngươi luyện ‘Ngưu ma Đại lực quyền’, đã có trụ cột để có thể tự học. Bộ võ kinh bên trong có chút chú giải của hòa thượng, nên có thể xem được."

"Ta đây sẽ không trì hoãn đâu."

Bộ võ kinh này tổng cộng có mười bản, mấy ngày nay Hồng Dịch cũng không có đọc xong.

Bất quá tuy phần cốt lõi của sách có rất nhiều chỗ khiếm khuyết, nhưng mà dù sao cũng là một bộ võ học bách khoa toàn thư, hơn nữa bộ sách này ở trong tay hòa thượng Đại Thiện tự nên có không ít chú giải vì vậy cũng có giá trị đọc để nghiên cứu.

"Sắc trời cũng không còn sớm, chờ tối mịt, ngươi sẽ không rời núi được. Hôm nay từ biệt, sẽ có một ngày gặp lại, đến lúc đó, chúng ta lại uống rượu đàm văn luận võ." Bạch Tử Nhạc đột nhiên cười dài một tiếng, hát vang ‘Tửu thần khúc’, từng bước từng bước một đi vào trong sơn lâm.

"Tiểu Dịch ca ca, chúng ta đi, ngươi phải nhớ chúng ta nha."

Ba con tiểu bạch hồ quay đầu rồi từng bước đi theo sau Bạch Tử Nhạc.

Hồng Dịch vẫy vẫy tay, sau đó quay đầu lại lau đi khóe mắt của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK