Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 840

Nhưng nó xông vào bên trong thì đột nhiên trợn mắt lên, nó phát hiện mình không thể động đậy được, nó lại bị kẹt trong trận pháp.

Thật ra lần này Tần Trạm mở lỗ hồng của trận pháp vô cùng nhỏ, mặc dù là quái thú nhỏ nhưng vẫn rất khó chui vào được, nhưng có một vài giây phút, mọi chuyện lại trùng hợp như thế.

“Rống!”

Những con quái thú nhìn thấy hai cái chân ục ịch của con nhím quái thủ giãy giụa không ngừng bên ngoài trận pháp cũng ngẩn ra một hồi.

Đa phần nó đều có thực lực từ Hóa Cảnh trở lên, ở trình độ này, cũng có không ít con có linh trí.

Cũng gần giống như lúc Tần Trạm gặp được con rùa biển quái thú, tuy rằng nó không thể nói tiếng người được, nhưng cũng có một chút trí tuệ riêng.

Giống như lúc phá trận này, nhiều quái thủ không thể phá ra được, nhưng con nhím này đã chui vào được nửa người, tất cả quái thủ đều có thể hiểu được, chỗ này chính là điểm yếu

Tất cả con mắt của những con quái thú bên cạnh đều sáng lên.

Một con tê giác quái thú húc mạnh đầu mình vào, con nhím quái thủ bị đập bay vào trong trận pháp, sau đó mùi hương của Dụ Yêu Đan càng thêm nồng nặc, khiến bọn nó như phát điên lên, từng con dùng đầu mình húc vào.

Âm ầm ầm!

Vốn dĩ trận pháp đã có lỗ thủng, lúc này lại bị nó húc vào điên cuồng như thế nên lỗ thủng không ngừng lan rộng ra, những yêu thủ khác cũng vô cùng hưng phấn, điên cuồng và chạm vào những vết nứt kia, trong nháy mắt, những vết nứt kia xuất hiện dày đặc, càng lúc càng nhỏ vụn.

Cuối cùng, âm một tiếng, trận pháp vốn dĩ vô cùng kiên cố của Vấn Tông đã bị những con quái thủ hợp lực đánh ra một lỗ thủng lớn.

Quái thú ngẩng đầu rống lên, chen nhau chui vào lỗ thủng.

“Trận pháp bị phá rồi, chạy mau

Có đệ tử Vấn Tông thấy một lượng lớn quái thú đang nối đuôi nhau vào, nhất thời sợ đến hồn bay phách lạc, ném vũ khí xuống bỏ chạy.

“Mẹ nó, đứng lại hết cho ông.” Chấp sự Từ thấy mấy đệ tử hoảng loạn, ông ta nổi giận gầm lên mổ tiếng, thậm chí cầm quái trượng đập chết máy đệ tử thoát thân đầu tiên.

Nhưng đảm quái thú tiến vào càng lúc càng nhiều, trong lòng ông ta cũng dâng lên sự sợ hãi.

Mấy trăm con quái thủ cấp Hóa Cảnh gần ngay trước mắt, mà ông ta lại chỉ là một người có tu vi Hóa Cảnh cấp thấp, đánh cái răm ấy!

Chấp sự Từ nghiến răng, ông ta bay xuống Trích Tinh Các, quay đầu trốn như chuột.

Ông ta bỏ chạy, những đệ tử khác cũng không cố gắng nữa, tất cả đều bỏ phòng thủ, chạy tán loạn.

Sau khi quái thú chui vào được bên trong, lại đột nhiên không ngửi được mùi hương của Dụ Yêu Đan nữa thì vô cùng giận dữ, bắt đầu phá hoại những kiến trúc xung quanh.

Những phòng ốc bắt đầu sụp đổ, tòa lâu bị tổn hại.

Một con quái thú to lớn vọt thắng đến trước Trích Tinh Các, thân thể nói đập ầm ầm vào tòa lầu.

“Chết tiệt, tên chấp sự Từ kia đang làm gì thế ”

Trên Quan Tinh Các, Triệu Tân Đông nổi giận đùng đùng thấy tất cả quái thủ đã vào được trong biệt viện

Tiên cung.

Hùng Tuyền đã túa mồ hội đây đầu, gương mặt sợ hãi.

Hai người điều biết, lần này lớn chuyện rồi.

Vào lúc Triệu Tân Đông định dẫn người đi, thì một chuyện xảy ra khiến lòng hai người chìm xuống

Tòa Trích Tinh Các cao chín tầng vang lên một âm thanh trầm thấp và dữ dội.

Sau đó, trước gương mặt tái nhợt của bọn họ, tòa lâu đứng sưng sững mang tính chất tiêu biểu suốt mấy trăm năm qua của Vấn Tông chậm rãi

sập đổ.

Âm!

Trong nháy mắt, tòa Trích Tinh Các đổ xuống mã đất, tường ngói vỡ thành mảnh vụn.

“Xong đời rồi, lần này lớn chuyện

rồi.”

Bên trong Tiên cung, lúc này đảm quái thú tiến quân không ngừng, vô cùng hỗn loạn.

Dáng vẻ chấp sự Từ khá là chất vật, một bên chạy trốn, một bên quay đầu nhìn lại. Khi ông ta nhìn thấy Trích Tinh Các sập xuống thì con người co lại, trong lòng run lên.

Ông ta vừa mới quay đầu lại thì thấy một bóng đen xẹt qua trước mắt mình, ông ta đâm sầm vào bóng đen này, lực đàn hồi lại khiến ông ta ngã xuống đất.

“Con mẹ nó không có mặt à.”

Chấp sự Từ đứng lên, giận dữ chỉ vào bóng người mắng chửi.

Nhưng khi ông ta nhìn rõ mặt mũi của bóng người kia, ông ta không khỏi trợn to mắt, khó tin nổi.

“Cậu, không phải cậu đã chết rồi sao?”

Bóng người đó chính là Tần Trạm, anh cười gần nhìn chấp sự Từ, từ khi chấp sự Từ chạy thoát thì Tấn Trạm vẫn luôn đi theo sau ông ta, mãi cho đến khi ông ta chạy đến hơi hoang vu vắng vẻ này.

“Tôi không chết, có phải ông rất thất vọng không?”

Tần Trạm duỗi tay ra, bắt ông ta lai.

“Dám động thủ với tao, mày muốn chết à.”

Chấp sự Từ điên cuồng rống lên một tiếng, trong tay ông ta xuất hiện thanh kiếm dài, kiếm khí gào thét

đâm thẳng vào Tân Trạm. Trong con người của Tần Trạm lóe lên tia khinh thường, anh không hề bị lay động, anh bước lên một bước, thanh kiếm dài kia đâm thẳng vào người Tân Trạm, nhưng chỉ thấy ảnh sáng vàng lóe lên, sau đó thanh kiếm vang lên một tiếng giòn tan rồi vỡ thành hai đoạn.

Anh bước đến ngay trước mặt chấp sự Từ đang dại ra, anh nâng ông ta lên, sau đó ném mạnh xuống đất.

Một sức mạnh to lớn được rót vào khiến cho chấp sự Từ phun ra một búng máu tươi, hơi thở quanh thân bị đánh tan trong nháy mắt. “Mày, không phải mày là Cổ

Luyện Thế Sĩ a?” Cảm nhận được linh khí nồng đậm trên người Tân Trạm, chấp sự Từ như khó tin nổi.

Tân Trạm lại nhấc ông ta lên lần nữa, anh lạnh lùng nhìn chăm chăm vào đối phương.

“Có phải ông sắp xếp chuyện lừa gạt Tiết Đại Tráng ra khỏi Tiên cung không”

“Không phải tạo, là Triệu Tân Đông sắp xếp.” Chấp sự Từ nhìn bốn phía xung quanh không một bóng người, ông ta sợ hãi nuốt nước bọt, phủ nhận liên tục.

“Chính là ông bảo đệ tử đóng trận pháp, không cho bọn họ vào, để cho thú triều dẫm đạp bọn họ.” Tân Trạm không quan tâm đến chấp sự Từ, anh lại cười lạnh nói.

“Không phải tôi, đều là Triệu Tân Đông làm, đều là tên đó.” Chấp sự Từ hoảng sợ lắc đầu.

Tần Trạm lắc đầu, khi anh nhìn vào mắt đối phương, anh đã biết được đáp án rồi.

Anh khẽ gảy tay một cái, một viên đan dược bay vào miệng chấp sự Từ.

“Cút đi.” Tần Trạm nói.

Chấp sự Từ vô cùng hoảng hốt, nhanh chóng rời đi. Ông ta không biết Tân Trạm đã cho mình uống đan dược gì, nhưng đối phương không giết ông ta, ông ta sẽ có cơ hội trả thù.

“Đừng để cho tao có cơ hội, nếu không tạo chắc chắn sẽ giết chết mày.” Chấp sự Từ nghiến răng nói.

Mà vào lúc ông ta đang chạy trốn, ông ta đột nhiên cảm thấy bầu trời tối sầm lại.

Ông ta ngẩng đầu nhìn lại thì vô cùng khiếp sợ khi nhìn thấy trên bầu trời có mấy chục con quái thú, chúng nó đang chạy về hướng ông ta như phát điện.

“A!” Trong nháy mắt, lồng ngực chấp sự Từ bị một con ưng quái thủ đâm thủng, ông ta kêu la thảm thiết ngã xuống mặt đấu, sau đó máu thịt cả người bị những con quái thú kia gặm căn sạch sẽ.

Trước khi chết, chấp sự Từ trừng to đôi mắt, ông ta phát hiện ra những con quái thú này phát điện có liên quan đến Dụ Yêu Đan, thế nhưng mọi việc đã quá trễ.

Khi những con quái thú này vào được trong Tiên cung thì

Bên trong Vấn Tông.

Ở chủ điện to lớn, một ông lão mặc áo bào trắng viền vàng đang đứng ở vị trí cao nhất của cung điện, ông ta thao túng chậu hoa bên trong bụi cây trước mặt mình.

Gương mặt của ông lão trắng nõn, mái tóc dài màu xám vô cùng gọn gàng, trên mặt vẫn giữ lại chòm râu ngắn.

Lúc này ông ta đang tập trung tinh thần, đôi tay ông ta đặt trước chậu hoa bằng ngọc thạch đang liên tục kết ấn, từng luồng linh khí màu xanh không ngừng hình thành giữa hư không, tràn vào trong cây non.

Sau đó một cảnh tượng khiến người ta khiếp sợ xảy ra, cây non yếu ớt kia sau khi hấp thu được hơi thở thì lớn lên với tốc độ mắt thường có

thể nhìn thấy được, trong nháy mắt đã hóa thành một cây đại thụ che trời.

Ông lão không nhanh không chậm, lần thứ hai đưa linh khí ra, lần này ông tu bổ lại cây cối, dần dần biến thành một bồn hoa kiểng.

“Tông chủ, pháp thuật Mộc Linh của ngài càng lúc càng tinh khiết.”

Một trưởng lão đi tới, nhìn thấy cảnh này thì thở dài.

“Thiên Kiêu Thịnh Hội sắp đến, ông đã sắp xếp xong chưa?” Tông chủ của Vấn Tông quay đầu lại hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK