Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2434

Thấy Tân Trạm có vẻ do dự, Cung Doãn cắn răng, trực tiếp quỳ một gối xuống.

Đứng trước mặt đám người lão Ngô, lấy thanh kiếm đen xin thề.

Trong thâm tâm anh ta có trực giác, nếu bỏ qua cơ hội lần này, sợ rằng cả đời này không có khả năng gặp lại Tân Trạm nữa.

“Đứng dậy đi” Tân Trạm thở dài một tiếng.

Một kiếm tu như Cung Doãn, lại lấy thanh kiếm của cuộc đời mình ra để thề, vô cùng chân thành.

Nếu mình lại từ chối một lần nữa, thật sự rất khó nói.

“Đại sư, ngài đồng ý rồi”

Cung Doãn kích động đứng dậy, ngoan ngoãn đứng ở phía sau Tân Trạm, lập tức bắt đầu công việc đi theo hầu hạ.

Ngô Thái Vĩnh lại hơi ngạc nhiên. Tu vi của Cung Doãn, liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra là Hợp Thể Cảnh bát phẩm.

Hơn nữa, Cung Doãn có khí phách hiên ngang, kiếm ý ngút trời, tuổi còn rất trẻ, hiển nhiên có tài năng xuất chúng. Nhưng Cung Doãn vậy mà lại quỳ xuống cầu xin Tân Trạm cho theo làm người theo hầu.

Khi Tân Trạm đồng ý, biểu cảm của anh ta lại giống như trúng giải thưởng lớn.

Vị dược sư Trình này có sức mạnh siêu phàm và sức hút như thế nào mà có thể khiến một thiên tài phải cam nguyện khuất phục như vậy?

“Chú hai, chú đã bình phục rồi, ba ngày sau chú có tham gia thương nghị lần này của nhà họ Ngụy không?” Ngô Vĩnh Tú thu lại ánh mắt, hỏi lão Ngô.

“Ba ngày nữa tổ chức sao?”

Lão Ngô sửng sốt, tâm tư trước đây của ông luôn đặt trên việc chống cự lại với suy kiếp, hoàn toàn không có để ý tới chuyện nhà họ Ngô, mà nhà họ Ngụy kia chính là gia tộc của Ngụy Ngạn Quân.

Giữa hai gia đình xảy ra nhiều ân oán, tranh đấu không ngừng.

Vì vậy, cứ cách một vài năm, hai gia tộc phải họp lại với nhau để giải quyết những mâu thuẫn ân oán trước đây, quyền lợi sau thương nghị đều được phân chia.

Bằng không nếu cứ để những ân oán tiếp tục kéo dài, điều đó thực sự sẽ dẫn đến hủy diệt một gia tộc, cục diện tổn hại lớn của một gia tộc mà hai nhà đều không muốn nhìn thấy.

“Đi, đương nhiên phải đi” Lão Ngô lập tức cười nói.

Hiện tại mình đã đột phá qua kỳ giảm thọ và đạt đến tầng thứ tư của Độ Kiếp Cảnh. Khi thương hội với nhà họ Ngụy, đương nhiên có thể tăng thêm một phần trợ lực cho nhà họ Ngô.

Nói cho cùng, mặc dù đó là chuyện thương nghị, nhưng cuối cùng tổng kết lại thì cạnh tranh vẫn dựa trên thực lực. Mà tầng thứ tư của Độ Kiếp Cảnh, đã được coi là chiến lực đỉnh phong của gia tộc.

“Vậy chiếc thuyền bay này thì sao?” Ngô Thái Vĩnh nói.

“Thời gian ba ngày, chiếc thuyền bay này không kịp chạy đến điểm hẹn hội nghị”

Lão Ngô lắc đầu nói: “Thái Vĩnh, như vậy đi. Vốn dĩ chú định dẫn hai bạn nhỏ này đi dạo thêm ở Bắc Vực, thế nhưng bây giờ không có cơ hội, cháu dẫn bọn họ đi một vòng, đến những nơi mà họ muốn đến”

“Mà phải nhớ, nhất định phải tiếp đãi chu đáo, giống như đối xử với chú v: ão Ngô nghiêm túc nói.

“Được, chú hai chú yên tâm đi. Hai người bạn này, cháu nhất định sẽ tiếp đãi chu đáo” Ngô Thái Vĩnh lập tức nghiêm nghị, gật đầu liên tục.

Không nói đến dưới sự bảo vệ của Cung Doãn, Tân Trạm chính là đại ân nhân cứu mạng trong lòng lão Ngô, cho Ngô Thái Vĩnh có một trăm lá gan, anh ta cũng không dám lơ là.

“Cậu Trình, cậu đừng khách sáo, bất kể cậu tới Bắc Vực làm gì, tốc độ của chiếc thuyền bay này còn nhanh hơn cậu.

Hơn nữa ở Bắc Vực khỏi cần đến ngũ đại hoàng triều, tu tiên giả, tu ma giả hay hỗn hợp, có cháu trai tôi ở đây, trên đường các cậu càng thuận ti Sau khi dặn dò Ngô Thái Vĩnh xong, lão Ngô lại nhìn Tân Trạm và Cung Doãn.

“Vãn bối lại từ chối thì thật bất kính” Tân Trạm cười nhẹ nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK