Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1780

 

Tống Linh Thông nói đến đây thì giọng nói trở nên nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe, dường như vô cùng đau lòng.

 

“Đáng tiếc, mặc dù tôi đã chạy ra ngoài nhưng bản thân lại bị thương nặng, Tân Trạm đuổi giết tôi suốt chặng đường cho nên tôi chỉ có thể tạm thời trốn tránh, cho tới bây giờ bình phục rồi mới dám trở về”

 

Anh ta đột nhiên quay đầu nhìn về phía đám người khàn giọng nói: “Các tiền bối, người này đại nghịch bất đạo cấu kết với ma đầu cổ quả thực là tội ác tày trời. Tống Linh Thông tôi không có tài năng gì chỉ có thể bất lực nhìn Chính Đạo bị giết.

 

Vì vậy cầu xin mọi người hãy giết người này để phòng ngừa thảm họa sau này!”

 

Tống Linh Thông nói đến đây thì đôi mắt chảy ra hai hàng nước mắt làm cho rất nhiều người đều cảm thấy chấn động ở trong lòng.

 

Nhưng cũng như vậy, đám người Liễu Mộng và Nhiếp Phong Đình lại cảm thấy căm phãn.

 

“Quả thực là nói láo, Tống Linh Thông anh không biết xấu hổ sao?”

 

“Tống Linh Thông, anh là kẻ ty tiện bỉ ổi hèn hạ lấy oán trả ơn” Trần công tử tức giận đến nỗi cả người run lên.

 

Những tu sĩ được Tân Trạm cứu cũng đều cảm thấy vô cùng căm phẫn.

 

Ở trong nghĩa địa lúc Tống Linh Thông gặp nguy hiểm thì tự mình bỏ trốn, cuối cùng hại chết mấy trăm tu sĩ.

 

Anh ta không hề giúp đỡ tất cả mọi người chút nào, thậm chí còn nương nhờ vào Sài Chính Đạo nhưng tất cả đều phải dựa vào đám người Tân Trạm mới có thể sống sót, kết quả bây giờ lại quật ngược lại.

 

Hơn nữa Tống Linh Thông bị Sài Chính Đạo cưỡng ép không phải anh ta hẳn là phải căm hận đối phương sao? Bây giờ tại sao lại nói chuyện giúp cho nhà họ Sài.

 

“Anh Thừa Phong, các đạo hữu, sau khi mọi người mất cơ thể Nguyên Thần trúng huyễn thuật của kẻ ty tiện bỉ ổi hèn hạ này nên tôi sẽ không so đo với mọi người. Tôi chỉ nói những điều mà tôi biết mà thôi, sớm hay muộn thì mọi người cũng sẽ hiểu rõ nỗi khổ của tôi”

 

Tống Linh Thông lại tỏ vẻ chân thành không bận tâm đến những lời trách móc của đám người Trần Thừa Phong, dường như những lời mà hắn ta nói đều là thật.

 

“Mọi người, tôi nghĩ mọi người cũng biết tổ tiên của nhà họ Tống tôi và nhà họ Sài có ân oán, nếu như tôi lựa chọn đổi trắng thay đen thì nhà họ Sài có thể sẽ bị lật đổ, nhà họ Tống tôi là người được lợi lớn nhất”

 

“Nhưng Tống Linh Thông tôi vẫn giữ vững ý muốn lúc đầu, chắc chắn phải nói thật không thể để cho Chính Đạo ôm hận ở dưới chín suối” Đôi mắt Tống Linh Thông sáng quắc, vô cùng chân thành tha thiết.

 

“Thông, con làm rất đúng, chắc chắn phải nói thật” Ông cụ Tống cũng cười nói.

 

Rất nhiều tu sĩ nghe thấy thì đều tìm tòi suy nghĩ ở trong lòng, âm thầm cảm thấy có thể tin những lời Tống Linh Thông nói.

 

Dù sao thì quan hệ của hai nhà Tống – Sài là kiểu ước gì bên kia chết thì sao có thể nói dối cho nhà họ Sài được chứ.

 

Ngay lập tức tình thế xoay chuyển, họ xì xào bàn tán, phần lớn các tu sĩ càng tin tưởng vào cách nói của nhà họ Sài hơn.

 

Xem như đám người Trần Thừa Phong có chất vấn khàn cả giọng thì đám người cũng sẽ không tin tưởng mà chỉ đồng tình với họ vì đã bị Tân Trạm lừa gạt.

 

“Ba, chiêu này của ba thực sự có hiệu quả”

 

Sài Thiên Xung nhìn thấy cục diện lúc này không khỏi khen ngợi rồi lén truyên âm.

 

“Sớm biết vậy lúc trước con hoàn toàn không cần hoảng sợ, để cho thiên tài của nhà họ Sài chết rất nhiều”

 

“Xung, con còn phải học hỏi thêm nhiều” Trên mặt ông cụ Sài cũng nở nụ cười nói: “Hoàn toàn không cần phải sợ chuyện Ma Tôn bị lộ ra ngoài, quan trọng nhất là phải đẩy chuyện cấu kết với Ma Tôn lên trên người những người khác”

 

“Cháu trai, cháu làm tốt lắm” Ông cụ Tống cũng truyền âm cho Tống Linh Thông.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK