Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2379

Hơn nữa, bây giờ Tân Trạm còn nắm trong tay tiên điển, chân giẫm lên Xích Giao Long, bọn họ có thể trốn thoát mới là lạ.

Trong số các tu sĩ đang chạy thục mạng xung quanh, một số người nghe thấy tiếng của Long Thần thì ngay lập tức dừng bước.

“Đừng tìm đến cái chết nữa, Tân đạo hữu đã có được Sát Lục Hắc Điển rồi, mấy người có thể chạy trốn được không?”

Long Thần thấy vậy thì lập tức bổ sung thêm một câu.

“Đây là cơ hội sống sót mà tôi Minh, các người đừng phụ lòng ý Nói xong lời này, rất nhiều tu sĩ Ngọc Minh đều không động đậy nữa.

Chỉ còn lại các tu sĩ của Ám Ảnh Minh, liều mạng chạy trốn, nhưng Xích Giao Long là tu vi gì chứ, thuần thục, thành thạo, những kẻ trung thành của Ám Ảnh Minh đều chết oan chết uổng  in cho các đạo hữu Ngọc của tôi”

Xích Giao Long bẻ lái bay về, Long Thần và mấy tu sĩ của Ngọc Minh đứng ở một bãi đất trống, tinh thần đều rất căng thẳng.

Mạng đã giữ lại được, nhưng ai cũng biết rằng với những gì bọn họ đã làm ra, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

“Tân đạo hữu, chúng tôi sẵn lòng quy phục, theo anh trên chiến trường Sát Lục”

Long Thần nhìn Tân Trạm đang giãm lên đỉnh đầu Xích Giao Long, dè dặt nói.

“Long Thần, anh thấy bây giờ Tân Trạm có cần các anh giúp đỡ không?” Ngô Bình Nhi chế nhạo.

Sắc mặt Long Thần trở nên cứng ngắc, Tân Trạm đã có mấy chục tu sĩ giúp đỡ, còn có Xích Giao Long phụ trợ, cộng thêm Sát Lục Hắc Điển vô địch này, mấy người bọn họ thật sự không giúp đỡ được bao nhiêu cả.

Vậy bọn họ còn có ích gì chứ?

Nhìn vào thủ đoạn của Tân Trạm, mặc dù đã đủ tàn khốc nhưng cũng không phải là ma tu, sau này cũng không cần phát triển ở dãy núi Ma Vực.

“Nhưng Tân đạo hữu, lúc đó anh đã nói rằng sẽ tha cho chúng tôi một mạng mà” Long Thần nuốt nước miếng, vô cùng căng thẳng nói.

Rất sợ Tân Trạm ra lệnh, những người thân cá chậu chim lồng như bọn họ sẽ cùng nhau xong đời.

“Tôi sẽ không giết các anh, nhưng công dụng của các anh không nằm ở đây, đợi đến trước khi rời khỏi chiến trường Tiên Ma thì các anh sẽ tự biết”

Tân Trạm vừa khua tay, mấy viên đan độc rớt xuống trước mặt đám người Long Thần.

“Hãy uống những viên đan độc này, sau đó đợi lệnh của tôi”

Đám người Long Thần đều tỏ ra đau khổ, nhưng chuyện đã đến bước này rồi, bọn họ cũng không dám không nghe theo, hơn nữa nếu Tân Trạm đã có ý định cho bọn họ uống đan độc thì có nghĩa là không định giết bọn họ.

Nếu không thì không cần lãng phí thứ quý giá này.

Ngay sau đó, tất cả mọi người đều dừng lại ở một bên của Liệt Cốc để nghỉ ngơi.

Sau những trận chiến lặp đi lặp lại, bất kể bên nào đều rất mệt mỏi.

“Em Tư, tiếp theo em định làm thế nào?” Tân Thiên bay tới nói.

“Em định thăng cấp Sát Lục Bảo Điển này đến điên phong một lần nữa, xem xem vật này sẽ xảy ra biến hoá gì, hoặc liệu nó có liên quan gì đến việc đóng cửa chiến trường hay không”

Tân Trạm nói.

“Có cần chúng tôi giúp không?” Ngô Bình Nhi nói.

“Các cô đi tìm cơ duyên đi, tôi mang theo con Xích Giao Long này là đủ rồi” Tân Trạm cười nói.

Có Sát Lục Bảo Điển này trong tay, cộng thêm Xích Giao.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK