Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 598

Sau khi gọi xe xong, cả hai về khách sạn, chuẩn bị o tam.

Nhưng chuyến đi này dường như chủ định không thuận lợi.

Hai người họ hỏi hai khách sạn, nhưng đều hết phòng.

Cả hai phải đến khách sạn cuối cùng. “Chỉ còn lại một phòng thương gia cuối cùng” Phương Hiểu Điệp không quan tâm đến giá cả nữa mà trực tiếp thanh toán.

Lúc này, Tần Trạm cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, vừa quay đầu lại thì phát hiện tên trọc đầu xung đột cũng đã tới. “Một phòng tổng thống.” Tên đầu hỏi nói với quầy lễ tân.

“Thưa ngài, không chỉ phòng tổng thống, mà còn cả phòng thương gia đều đã hết phòng. Tiểu thư này vừa lấy phòng cuối cùng rồi.” Cô gái ở quầy lễ tân cười kho.

“Vậy thì nhường phòng của bọn họ cho tôi. Đầu trọc lấy ra một tấm thẻ từ trong tay ném tới quầy lễ tân, quầy lễ tân nhìn nó một cách cung kính.

“Tiểu thư, tôi xin lỗi, quý ông này là khách hàng cao cấp của chúng tôi, phòng này không thể cho tiểu thư thuê được” Cô gái ở quầy lễ tân nói với Phương Hiểu Điệp. “Các người làm cái trò gì vậy!” Phương Hiểu Điệp không thể chịu được nữa. “Rõ ràng là tôi thanh toán trước. “

“Nhưng bên mình chưa hoàn thành thủ tục giao dịch nên chúng tôi chỉ đành xin lỗi tiểu thư”

Cô gái ở quầy lễ tân cũng bất lực nói: “Thưa cô, mong cô hiểu cho tôi. Nếu vị khách này phản ánh lại, tôi sẽ bị đuổi việc, và tôi không thể làm gì được”. “Chúng tôi vẫn còn phòng bình thường giường đôi cuối cùng, cô xem có được không?”

Phương Hiểu Điệp tức giận mà nghe đến giường đội, hai mắt chớp chớp, lửa giận cũng không lớn như vậy. “Cũng được, lấy cho tôi đi. Phương Hiểu Điệp nơi. CÔ lút liếc hìn Tần Tram, hai má hong, “Người Việt Nam à, lần trước là hai người may mắn. Lần này tôi sẽ dạy cho hai người biết sự thật của thế gian này. Người có tiền muốn gì cũng được. Đám người Việt Nam các người toàn là lũ nghèo khổ, vì thế chỉ ở được phòng bình thường thôi.”

Người đàn ông hói đầu chế nhạo, và cô gái bên cạnh hàn quét qua họ với ánh mắt chế giễu

Tần Trạm nhận ra, lắc đầu, không nói gì.

Khi tu vi lên đến cảnh giới này, anh thực sự không còn quan tâm đám người tầm thường này nữa rồi. Dù sao thì anh cũng chỉ ở trong phòng này một đêm, ngày mai anh sẽ đi phế tích, anh cũng không muốn làm to chuyện.

Đương nhiên, nếu tên khốn này nói bậy bạ, anh sẽ không ngại tát hắn chết. “Còn phòng nào không?”

Tuy nhiên, hai người họ còn chưa rời đi, thì một nhóm khác đã xông vào.

Tần Trạm hơi nhưởng mày, những người này nước đa đủ màu, người đi đầu là một tên tóc vàng. “Hết phòng rồi?” Tên tóc vàng có chút khó chịu chỉ vào Tấn Trạm đầu trọc “Vậy thì tại pon họ lại vào khách sạn?”

“Hai vị này vừa đặt phòng cuối cùng” Quầy lễ tân có chút kinh hãi tên tóc vàng, buột miệng nói.

Tên tóc vàng nhíu mày, liếc nhìn Tần Trạm cùng tên đầu trọc, đột nhiên chỉ vào cái đầu trọc nói: “Mày, đưa phòng của mày cho tao.”

“Mày đang nói tao à?” Đầu trọc có chút kinh ngạc. “Đúng vậy, tao lệnh cho mày lập tức giao thẻ phòng cho tạo. Tên tóc vàng lạnh lùng nói. “Mày tự tìm đường chết à!” Tên đầu trọc tức giận, mấy tên vệ sĩ xông tới.

Sự khinh bỉ xẹt qua mặt Tên tóc vàng và hắn gió cánh tay lên.

Chát chát chát

Trong nháy mắt, đảm vệ sĩ ăn máy phát tát, cả đám nằm trên mặt đất gào thét. “Mấy người là chiến binh”

Tên đầu trọc kinh ngạc, giọng run run. Hắn vô cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể ngoan ngoãn giao thẻ phòng ra, “Mấy vị tiền bối, bọn họ cũng có phòng ở Tiên đầu trọc mang theo cản giản, chỉ vào Tần Trạm cùng Phương Hiểu Điệp và nói, hắn muốn khiến hai người họ cũng phải xấu hổ cho bộ tức “Hai người nữa.” Tên tóc vàng chỉ vào Tấn Trạm. “Biết điều thì giao thẻ phòng ra đây”

“Không có thói quen này, nếu muốn có thể tới lấy.”

Tần Trạm nhẹ giọng nói. “Rất kiêu ngạo”

Tên tóc vàng có chút kinh ngạc, hắn đã tát bay mấy người vệ sĩ, còn tên người Việt Nam này lại dám kiêu ngạo với hắn.

Hắn nhìn Tần Trạm, nhưng không cảm nhận được một chút dao động trong hơi thở.

Tên tóc vàng cảm thấy nhẹ nhõm, đi tới kéo cánh tay Tan Tram.

Khi tên tóc vàng ra tay, cánh tay Tấn Trạm hơi lắc lư một chút.

Al Chát

Mọi người còn chưa kịp nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy tên tóc vàng bay lộn ngược, đâm vào quấy kính của khách sạn, rồi rơi xuống phía sau, kinh của quây vỡ vụn xuống đất.

Họ vô cùng tức giận lao về phía Tấn Trạm

Tần Trạm phát tay, những người này cũng như vậy bay lộn ngược, ngã ở trên cột đá, gào thét

Tên trọc đầu ngơ ngác nhìn Tấn Trạm. “Chuyện gì đang xảy ra? Người bạn nào đã ra tay với đó đệ của tôi vậy?”

Lúc này, có người từ ngoài khách sạn đi vào.

Khi nhìn thấy cảnh này, ông ta kinh ngạc nhìn Tần Trạm và những người khác. “Sư phụ, chính là người này.” Tên tóc vàng đau lòng đứng lên, chỉ vào Tần Trạm.

Tần Trạm nhìn người này, người này có vẻ giống người Việt Nam, khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo choàng dài, nhìn có vẻ như là một cao thủ, tu vi có lẽ là Đại Võ Tông tam cấp, không phải quá mạnh.

Đồng thời, người đó cũng đang nhìn Tần Trạm.

Một hơi thở, lặng lẽ từ trong cơ thể ông ta bay về phía Tần Trạm.

Tần Trạm khẽ kêu một tiếng, liền phóng xuất ra một phần căn cơ tu luyện của mình, khoảng cấp Võ

Tông.

Hơi thở dường như gặp phải thiên địch, đột ngột rút lại,

Mặt người đàn ông kia biến sắc, và mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán. “Sư phụ, hắn không chỉ đánh con, còn đánh tất cả mọi người ở đây. Sư phụ phải ra mặt cho chúng con. Tên tóc vàng đứng bên cạnh nói. “Câm miệng.” Người đàn ông trung niên tát vào mặt tên tóc vàng một cái.

Sau đó ông ta bước đến Tần Trạm trước ánh mắt đờ đẫn của mọi người, hành lễ như một người hậu bối “Xin chào tiền bối Võ Tông. Đồ đệ của tôi còn trẻ và thiếu hiểu biết, đã mạo phạm anh. Xin anh tha thứ.” khi ông ta nói điều này, tên tóc vàng và những người khác đã bị sốc, ngay cả tên đầu trọc cũng bắt đầu run lên.

Người đàn ông trung niên đưa tay ra, lấy thẻ phòng của tên tóc vàng, cung kính đưa cho Tần Trạm. “Quên đi Tần Trạm liếc nhìn tên đầu trọc lóc đang nằm trên mặt đất. “Đồ hắn đã cầm qua, tôi chế bắn.”

“Tên bóng đèn, xem ra có tiền thì không thể làm được gì” Phương Hiểu Điệp cũng trêu chọc.

Khuôn mặt tên đầu trọc đỏ bừng, cô gái kia cũng cúi đầu.

Họ sợ hãi và xấu hổ, chỉ muốn tìm một cái họ để chui vào. “Sư phụ, người này tuổi còn trẻ như vậy mà đã là Võ Tông rồi sao?”

Sau khi Tấn Trạm và Phương Hiểu Điệp rời đi, tên tóc vàng nói với vẻ không tin.

Người đàn ông trung niên khít mũi: “Nhìn việc tốt mấy người làm đi! Ta đã nói rồi, đảo Cực Quang mở, chiến binh tụ họp, bảo các người hành sự khiêm tốn. May mà tôi có bí pháp, có thể thăm dò được đối phương là Võ Tông tam phẩm, nếu không hôm nay chúng ta chết hết rồi. “

“Võ Tông tam phẩm?”

Tên tóc vàng toát mổ hôi hột nhìn bóng lưng Tần Trạm rời đi, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

Đương nhiên, nếu để thấy trò tên tóc vàng biết, Tần Trạm búng tay một cái có thể giết được mười tên Võ Tông mà hai người bọn họ sợ hãi, không biết hai người bọn họ có ngất đi ngay lập tức hay không? “Tấn Trạm, anh có muốn đi tắm không?”

Ngay khi hai người vào phòng, lời nói của Phương Hiểu Điệp suýt chút nữa khiến Tần Trạm chết sặc “Đi cả một ngày, cả người đều bần rồi. Ý em là nếu anh không với, em sẽ đi tắm trước.” Phương Hiệu Điệp cũng đỏ mặt, nhận ra có gì đó không ổn và nhanh chóng giải thích,

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK