Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2440

Vài bóng người bỗng nhiên bay ra từ trong đó với vẻ mặt nghiêm túc, tay cầm trường kiếm, rõ ràng là đệ tử trông coi tông môn.

“Kêu trưởng lão của các người ra đây” Ngô Thái Vĩnh liếc nhìn qua những tu sĩ trẻ tuổi ở Huyền Thú Cốc này, nhẹ nhàng nói.

Vẻ mặt của ông ta lúc này không phải là loại nụ cười ôn nhu như lúc nói chuyện với Tân Trạm, mà lộ ra đậm chất của kẻ bề trên.

Đặc biệt là linh khí của tu vi Độ Kiếp Cảnh, chỉ là lộ ra sơ sơ một chút liền khiến cho những sắc mặt đệ tử tu vi không cao này lập tức trắng bệch, bị ép đến thở không ra hơi.

Sự hoang mang liền vụt qua trong mắt họ.

“Tiền… tiền bối xin đợi đã, tôi đi một lát rồi về”

Người đệ tử dẫn đầu đó lập tức nói lắp và đột nhiên bị cuốn về phía xa.

Đợi một lúc, sáu luồng tia sáng bất ngờ từ trong Huyền Thú Cốc bay ra, chớp mắt cái đã đến phía trước Ngô Thái Vĩnh.

Tu vi của sáu người này cao hơn rất nhiều, đều là thực lực Hợp Thể Cảnh, người dẫn đầu là Đỉnh Phong Cảnh Hợp Thể.

Thế trận như vậy đã được coi là không tệ trong môn phái tu tiên.

“Vãn bối Vạn Lương, xin diện kiến tiền bối”

Lúc này, ông lão đứng đầu có mái tóc bạc phơ với sự kính cẩn, cúi đầu trước Ngô Thái Vĩnh.

Năm người còn lại cũng hành lễ như vậy.

Tu vi Độ Kiếp Cảnh của Ngô Thái Vĩnh so với với thực lực tông chủ Huyền Thú Cốc không chêch lệch bao nhiêu. Bây giờ không rõ mục đích đến của ông ta là gì, mọi người đều phải cẩn trọng.

“Các người không phải căng thẳng”

Ngô Thái Vĩnh vẫy vẫy tay, võ võ vai Tân Trạm nói: “Lần này tôi đến, không phải muốn báo thù, cũng không phải đến gây sự, chỉ là dẫn theo hậu bối đến để hỏi thăm tông chủ các người một số chuyện thôi.”

“Nếu tôi không nhớ lầm, tông chủ của các người vẫn là Đổng Tương Hàn, người này chắc là người hiểu rõ nhất về linh thú trong môn phái các người nhỉ?”

“Đổng Tương Hàn đích thực là tên húy của tông chủ, nhưng mà tông chủ ông ấy đang bế quan”

Đại trưởng lão Vạn Lương cẩn thận dè dặt nói: “Nếu không thì tiền bối đợi trước vài ngày, chúng tôi lập tức đến nơi bế quan báo cho tông chủ. Đợi tông chủ xuất quan, chúng tôi sẽ thông báo cho tiền bối trong thời gian sớm nhất”

Tuy Ngô Thái Vĩnh nói nghe dễ dàng, nhưng ai biết được mục đích thực sự của đối phương, bọn họ sẽ không dễ tin như vậy mà để mọi người vào.

“Tông chủ các người qua Độ Kiếp Cảnh, quỷ mới biết bế quan bao lâu.”

Ngô Thái Vĩnh nhíu mày, thoáng qua một chút nôn nóng.

Anh ta vừa vẫy tay, một tấm lệnh bài liền bay ra về phía Vạn Lương.

“Anh là đỉnh phong cảnh hợp thể, vậy nên địa vị ở Huyền Thú Cốc cũng không thấp, lệnh bài này chắc anh phải nhận ra”

Vạn Lương vội vã cầm lấy lệnh bài, liếc nhìn qua thì sắc mặt thay đổi hẳn.

Vạn Lương lại càng cung kính gấp trăm lần so với trước đó, lập tức nhúng nhường: “Không biết thân phận của tiền bối, trước đó thất lễ, xin mời tiền bối vào”

Năm người trưởng lão phía sau, nét mặt cũng vô cùng kinh ngạc.

Vạn Lương chỉ nhìn thấy tấm lệnh bài liền mở rộng tông môn, đến cả trận pháp Hộ Tông cũng đóng lại, những người này thật ra có thân phận gì?

“Mấy vị sư đệ lui xuống trước đi, những vị tiền bối này cứ để cho tôi tiếp đãi họ”

Vạn Lương hít một hơi thật sâu, cung kính trả tấm lệnh bài lại cho Ngô Thái Vĩnh.

Đồng thời anh ta cũng liếc nhìn Tân Trạm ở bên cạnh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK