Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2099

“Dược sư Lam này là đang làm cái gì?” Lúc này một vị tu sĩ hỏi.

Mọi người lúc này mới phát hiện, Tân Trạm không biết đã đi ra khỏi hàng ngũ từ bao giờ rồi, bây giờ đang cầm vài cọng linh thảo không nhanh không chậm trở lại.

Mặt khác, Tân Trạm không biết từ đâu tìm ra được cái nồi đá, đem máu và cả xương cốt da thịt của những con yêu thú bắt được trên đường lúc nấy, để cùng vào trong nồi rồi nấu chín.

Một cỗ hương vị gây mùi lập tức tràn ngập đến, khiến cho đám đạo hữu đều nhíu nhíu mày.

“Lam đạo hữu, cậu đang làm cái gì vậy hả” Cung Doãn đi qua hỏi.

“Một lát nữa sẽ phải đi vào huyết vụ, muốn làm một ít dược liệu có tác dụng.”

Tân Trạm nói xong, cho mấy miếng đen sì sì, cũng cho cái dược liệu nhìn giống như rễ cây vào trong.

“Những món canh dược này là dành cho tu sĩ à? Tôi thật sự hoài nghi cậu chính là luyện dược sư” Trần Minh hừ lạnh một tiếng: “Tôi khuyên cậu bớt làm những việc vô ích. Khi đến tìa của huyết vụ, tôi tự nhiên sẽ tinh luyện lại tránh ngăn cách tiên đan”

“Đan dược của anh không có tác dụng, tôi mới có thể cứu mạng” Tân Trạm tràn đầy ẩn ý nói.

Nhưng mà không ít tu sĩ đều lắc đầu.

So với tiên đan do Trần Minh cung cấp, loại nước thuốc trộn với huyết thủy và nhiều vật liệu kỳ lạ khác nhau của Tân Trạm không đáng tin cậy chút nào.

Sau một thời gian nghỉ ngơi, mọi người lại tiếp tục lên đường.

Khi mặt trời lặn, tiếng gầm thét của dã thú dần trở nên to hơn trong dãy núi Hoành Vũ, và một vệt huyết vụ dâng lên giữa thế giới mờ ảo.

Tân Trạm cảm thấy được, ngay khi cái khí tức này xâm nhập vào cơ thể sẽ khiến máu ấm lên, khiến người ta không tự chủ được mà nóng dần lên.

Hơn nữa, sương mù này hoàn toàn tràn vào trong cơ thể, cho dù bạn có tắt thở cũng vô dụng.

Trừ khi lá chắn linh khí luôn mở, nhưng bằng cách này sẽ tiêu hao rất nhiều năng lượng, hấp thu linh khí trời đất cũng trở nên chậm chạp.

“Ở ngay đây đi, buổi tối là thế giới của yêu thú, đi trên đường không dễ dàng, đợi lát nữa tôi sẽ nghỉ ngơi ở đây” Tiết Phong tìm một chỗ trống thích hợp rồi mở miệng nói Trần Minh lấy ra lò luyện đan và bắt đầu tinh chế tiên đan để tránh chướng ngại vật.

Tân Trạm quan sát vài lần, Trần Minh mặc dù hơi kiêu ngạo và phù phiếm, nhưng thủ đoạn luyện đan của anh ta rất thực tế.

Có lẽ thực lực đều ở dược tôn cấp hai, cái loại thực lực như này đã coi như tốt rồi.

Nhưng ở chỗ Tân Trạm này, hỗn hợp máu yêu thú, xương thú và cỏ linh thảo đã trở nên cực đặc trong nồi đá sau vài giờ.

Nước thuốc có màu nâu đen, mùi vị vô cùng kỳ lạ, khiến người ta khó chịu.

Một tiếng nổ nhẹ, Trân Minh mở ra lò luyện đan trước mặt, sương trắng bốc lên mùi thuốc, tương phản rõ rệt với mùi vị của Tân Trạm.

“Các vị, đan dược đã được tinh chế và có thể uống được”

Trần Minh lấy kiểm tra một cái, sau đó hài lòng gật đầu, đưa toàn bộ đan dược ra khỏi lò luyện đan.

“Lam đạo hữu, cám ơn ý tốt của cậu, nhưng chúng ta sẽ uống thuốc tránh chướng ngại vật này”

Tiết Phong hơi bất lực.

Nếu như bình thường Tân Trạm cũng là luyện chế một bình thuốc tránh chướng ngại, cho dù là tác dụng của thuốc có kém một chút, cũng đang cân nhắc cho Tân Trạm mặt mũi, hai bên sẽ lựa chọn một ít.

Nhưng Tân Trạm lại đun một nồi nước thuốc lạ, có vị hăng và bán rất kém, vậy ai sẽ chọn của anh chứ?

Mặc dù muốn cứu lấy thể diện, nhưng nhìn chất lỏng đen sì kia, cũng có chút không thể mở miệng được.

“Không sao, khi thuốc của anh ta không có tác dụng, nước thuốc của tôi sẽ có tác dụng”

Tân Trạm không vội vàng, vươn tay mời một mảnh ngọc thạch, dùng kiếm chém thành phiến vài cái, sau đó phủ lên nồi đá.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK