Mục lục
(nháp)Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tần Trạm Truyện Full tác giả: Dũng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 820

Trong chốc lát, trường kiểm gào thét trong nơi ở của Tần Trạm, giống như hàng triệu con đ đóm đang vờn quanh, ánh kiểm như những chòm sao lấp lánh tạo nên khí thể ngút trời.

Nếu không phải anh đã bày ra trận pháp ngăn cản từ trước, e rằng toàn bộ Tần Môn sẽ nhìn thấy cảnh tượng rung động này.

“Vèo!”

Một lúc lâu sau, Tần Trạm thờ hắt ra, vung tay lên thu hồi những thanh kiếm kia. Trên trán anh có chút mồ hôi nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh. Mặc dù Thuật ngự kiếm khiến Tần Trạm tiêu hao không ít sức lực, nhưng uy lực của nó cũng đủ để anh có thêm một tuyệt chịêu

Sáng sớm hôm sau, Tấn Trạm chỉ đạo đề từ của Tấn Môn tu luyện, Hứa Bắc Xuyên bước nhanh tới.

“Sư phủ, Chúc Diệu tới

Tấn Trạm gật đầu. Sau khi trở về vào tôi hôm qua,Hửa Bắc Xuyên đã nói mấy ngày trước Chúc Diêu CÓ tới Tần Môn tìm anh. Nhưng lúc đó, Tần Trạm không có ở đây, dường như cô ta có chuyện gì rất quan trọng muốn bàn bạc với anh.

“Chúc Diêu, sao cô lại rảnh rỗi tới tìm tôi vậy?” Trong phòng khách, Tần Trạm đi tới, cười chào hỏi Chúc Diêu. Cô ta cũng là một trong mười người đứng đầu trong bảng Anh hùng. Chúc Diệu cũng sẽ tham gia

Thiên Kiêu Thịnh Hội vào mấy hôm nữa. Vì thế khi nghe nói cô ta tới tìm bản thân mấy lần, Tần Trạm hơi bất ngờ.

“Tần Trạm, anh đúng là con người bận rộn. Tôi tới tìm anh ba lần, nhưng sao tôi lại cảm thấy anh còn bận hơn cả đảm Thánh tử, Thánh nữ chúng tôi thế”

Chúc Diêu vẫn đeo mạng che mặt như trước, nhìn thấy Tần Trạm, cô ta cũng mìm cười.

“Linh mạch đã bị đứt, chì đành tìm cách bổ cứu thôi. Chạy ngược chạy xuôi nên bận là đúng rồi.” Tần Trạm cảm khái nói, “Kinh mạch của anh thật sự không có cách nào chữa trị sao? Tại sao tôi lại cảm thấy anh khôi phục rồi nhì” Đôi mắt của Chúc Diệu hiện lên ánh sáng là “Nói đùa rồi, có đến tìm tôi có chuyện gì không?”Tần Trạm chuyển sang chuyên khác. Anh cũng không biết Chúc Diêu đang thăm dò hay thực sự nhìn ra. Chuyện kinh mạch khôi phục là lá bài tẩy lớn nhất mà anh giữ lại cho sau này. Trước Thiên Kiêu Thịnh Hồi, chắc chắn Tần Trạm sẽ không để lộ ra.

“Đúng là tôi có chuyện khó muốn mời anh ra tay giúp đỡ.” Nghe thấy Tần Trạm vào thắng chủ để trên mặt Chúc Diêu lộ ra vẻ nghiêm túc, cô ta gật đầu nói.

“Có một bí cảnh của Cổ tông môn xuất hiện. Vì một vài nguyên nhân nên tôi cần anh trợ giúp. Hy vọng anh có thể giúp đỡ tôi.”

“Đương nhiên là được rồi.” Tần Trạm trả lời không chút do dự.

Chúc Diêu và nhà họ Chúc đã giúp đỡ anh rất nhiều lần, vì thế Tần Trạm sẽ không từ chối.

“Anh không hỏi xem có nguy hiềm không sao?” Chúc Diêu không ngờ anh lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy, cô ta sửng sốt hỏi.

“Nếu quá nguy hiểm thì cô sẽ không nói với tôi. Cô không nói, đương nhiên là nó không quá khó rồi.”

Tân Trạm lắc đầu cười nói: “Thật ra điều tôi muốn hỏi là bây giờ đi bị cảnh, sẽ không đến Thiên kiểu Thịnh Hội muộn chứ?”

“Bí cảnh kia hơi đặc biệt, đồ nguy hiểm khôngcao. Hơn nữa, anh có thể rời đi lúc nào cũng được. Nhưng chỗ cần đến thì có độ khó nhất định. Cần khoảng ba ngày là đủ rồi. Anh đừng quên tôi cũng đi đại hội kia, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ rồi

Nghe vậy, Tần Trạm cũng hơi tò mò về bí cảnh này. Dường như anh chưa từng gặp bí cảnh nào như vậy.

“Là một bị cảnh Cổ Luyện Thể Sĩ. Chúc Diêu như nhìn ra ý của Tần Trạm,

Cô ta nói như vậy khiến trong lòng anh hơi rung động.

“Nơi đó có vùng đất rèn luyện, có thể tăng cấp thân thể của võ giả, tẩy kinh phạt tủy. Dù không phải người luyện thể cũng rất có lợi. Lần này, tôi và hai người khác phát hiện ra nơi này. Chúng tôi hẹn trưa hôm nay sẽ tụ tập. Nếu hôm nay anh còn chưa trở về thì tôi sẽ đi tìm người khác.” Chúc Diêu cười nói.

“Xem ra tôi cũng rất may mắn.” Tần Trạm cười.

Sau khi hẹn thời gian với Chúc Diêu, buổi sáng Tấn Trạm dành để chuẩn bị, sau đó tới dãy núi Yến Giao để tập hợp. Thấy anh đi vào khu đất trống trong rừng cây, Chúc Diêu khẽ vuốt cấm. Tầm Trạm đào mắt nhìn sang bên cạnh thì phát hiện có hai người nữa, một nam và một nữ đang đứng bên cạnh gốc cây”Giới thiệu với anh, dây là Thánh nữ Tô Cần Du của nhà họ Tô, người này là người mà cô ấy nhờ tới giúp đỡ.” Chúc Diêu nói, “Thánh nữ của nhà họ Tô?” Tần Trạm khẽ thì thẩm

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy người nhà họ Tô đã thế giới ẩn. Không ngờ người thừa kế nhà họ Tôi lại là một cô gái.

“Chào anh. Thánh nữ nhà họ Tô có diện mạo thanh tú, cũng có thể coi là một mỹ nhân. Cô ta đảo mắt qua nhìn Tần Trạm, khẽ mìm cười: “Không biết xưng hô với anh như thế nào?”

“Trình Tần.” Tần Trạm nghĩ một lúc, anh không hề nói ra tên thật của mình. Dù sao tiếng xấu của anh cũng lan truyền trong thế giới ẩn rồi. Anh không muốn gây phiền phức cho Chúc Diêu.

“Tôi tên là Hùng Tuyển. Người đàn ông kia có thân hình cao lớn, bắp thịt toàn thân nổi lên cuồn cuộn, giống như một cây cột điện lớn vậy. Tu vi của anh ta cũng không thấp, ở cảnh giới Hóa Cảnh cấp sáu.

Hùng Tuyển liếc nhìn Tấn Trạm nói với giọng ẩm ôm: “Tôi thấy hơi thở trên người anh rất lạ. Vì sao tôi không cảm nhận được sống linh khí của anh?”“Tôi không có linh khí” Tần Trạm thân nhiên nói: “Tôi chỉ là một võ giả bình thường thôi “

“Võ giả? không có linh khí? Tôi không tin” Hùng Tuyền cười lạnh lùng.

Lúc mọi người chưa kịp phản ứng thì người tên Hùng Tuyền kia đột nhiên rút trường đao ra, một ánh đạo xoẹt qua, chém thẳng về phía Tần Trạm. Anh hơi nhíu mày, đảo mắt nhìn ánh đạo này. Tần Trạm vẫn đứng yên không nhúc nhích.

“Ram!”

Ảnh đạo này hạ xuống cách chân của anh khoảng mười centimet, tạo thành một vết chém sâu.

“Hùng Tuyền, anh làm cái gì vậy?” Mặt Chúc Diêu hơi biến sắc, cô ta cũng không ngờ tên Hùng Tuyển này lại đột nhiên ra tay với Tần Trạm.

Tô Cần Du hơi đồi sắc mắt, trong đôi mắt cô ta hiện lên ánh sáng lạ.

“Chúc Diêu, người có tìm tới này trông rất lạ mặt là người của nhà nào vậy?” Hùng Tuyển không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Anh ấy không phải người của thế giới ẩn, đến từ thế giới bên ngoài. Chúc Diều cau mày nói.“Từ bên ngoài tới, chẳng trách..” Hùng Tuyển lộ ra vẻ mặt đã hiểu, nhìn anh với vẻ xem thường.

“Ha ha, Chúc Diêu, cô hãy bỏ qua cho lời nói thẳng thần của tôi. Người mà cô đưa tới để giúp đỡ này quá yếu.

Hùng Tuyền nói với vẻ cợt nhà: “Người đến từ bên ngoài, lại chẳng có linh khí. Ngay cả nhất đạo của tôi cũng chẳng tránh được. Chúc Diêu, cô ở bên ngoài quả lâu rồi nên tầm nhìn cũng kém hơn đấy. Ngay cả người như vậy mà cũng đưa tới.”

“Anh đùa nên tôi cũng lười tránh. Tầm nhìn của anh mới lệch đấy.” Tần Trạm nói với vẻ khinh thường.

“Buồn cười, bị tôi vạch trần mà còn muốn làm bộ à?” Hùng Tuyển khịt mũi nói.

“Hùng Tuyển, đủ rồi đấy! Tôi tìm ai tới giúp đỡ cũng chẳng liên quan gì tới anh.” Chúc Diêu lạnh lùng nói.

“Vốn không thuộc quyền quản lý của tôi.” Hùng Tuyển cười khẩy nói: “Nhưng tôi nghe nói lần đi bị cảnh này, cô và Tô Cẩn Du đã hợp thành một tổ, phải chịa đều lợi ích. Cô tìm tên phế vật như vậy, không cảm thấy chúng tôi bị thiệt sao?”

“Nếu anh không vừa mắt với chúng tôi thì có thể tách ra ngay tại đâyChúc Diêu cười gần, nhìn về phía Tô Cần Du: “Đây cũng là ý kiến của cô à?”

Tô Cần Du lập tức nhoẻn miệng cười “Chị Chúc Diêu nói đùa rồi. Nếu đã giao hẹn trước với nhau thì sao có thể tùy tiện đổi ý được.”

“Nhưng dù sao anh Hùng Tuyền cũng là người đứng thứ hai trong bảng Anh hùng, bản lĩnh cao cường nên ít nhiều cũng kiêu ngạo. Tôi thay anh ta xin lỗi hai người.”

Tần Trạm chú ý thấy mặc dù ngoài miệng thì Tô Cần Du nói xin lỗi. Nhưng trên thực tế, cô ta chưa từng nhìn anh chút nào. Xem ra ngoài miệng thì cô ta nói như vậy, nhưng trong lòng cũng khinh thường anh. Chị có điều, Tô Cần Du không muốn đắc tội Chúc Diêu mà thôi.

“Đúng là dối trá!” Tần Trạm cười khẩy trong lòng.

Anh cũng chẳng thèm để ý tới bọn họ nữa. Lần này, Tần Trạm tới là để giúp Chúc Diễu chứ không phải mấy người này. Bọn họ nhìn anh như thế nào cũng chẳng quan trọng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK