“Nhìn kìa…”
Một tên lính chỉ lên kỳ đài trước toà nhà chính, nơi đó bị nổ tung, tạo ra một hố sâu khổng lồ.
Cột cờ bị gãy lìa thành vài khúc, quốc kỳ bị rơi nằm rủ trên mặt đất.
“Fuck!”
“Rốt cuộc là kẻ nào làm…”
Đám binh lính sục sôi căm phẫn.
Quốc kỳ là thứ đại diện cho mỗi quốc gia, lúc này quốc kỳ bị rơi xuống đất, chẳng khác nào một cú bạt tai đau điếng vào thể diện của quốc gia!
Trong nửa ngày ngắn ngủi, sự việc này đã xuất hiện ở trang nhất của các tạp chí hàng đầu thế giới.
Ánh mắt của mọi người cùng đổ dồn về nước Mỹ, tất cả đều muốn biết ai là kẻ ăn tim gấu gan hùm dám cả gan vả vào mặt bá chủ thế giới.
Ngoài ra, mọi người cũng muốn biết nước Mỹ sẽ giải quyết chuyện này như thế nào!
Tóm lại, toàn thế giới đều ôm tâm trạng hóng hớt cuộc vui.
Rất nhanh, người đứng đầu các bộ nhành đều đã tề tựu tại Nhà Trắng.
Những ông lớn nằm trên đỉnh kim tự tháp quyền lực ngồi ở ghế chủ toạ, người nào người nấy đều sa sầm mặt mũi.
Chủ tịch nghị viện Elif đẩy mắt kính, trầm giọng cất lời: “Cần phải điều tra thủ phạm gây ra việc này, nhất định phải khiến đối phương trả một cái giá cực đắt!”
“Xịn Chủ tịch nghị viện yên tâm, tôi đã cho người bắt tay điều tra chuyện này, hãy cho tôi thời gian một ngày, tôi nhất định sẽ đưa ra một lời giải thích thỏa đáng.”
Lãnh đạo FBI Naloni cam đoan trước mặt mọi người như đinh đóng cột.
Yori khẽ gõ nhịp lên mặt bàn, giọng điệu như có thâm ý: “Kẻ này có thể lặng lẽ mang bom vào Nhà Trắng, điều đó đủ để chứng minh đối phương không phải hạng người tầm thường.
“Bộ trưởng Yori, ngài có đối tượng tình nghi ư?”
Naloni tò mò hỏi.
Tất cả cùng hướng ánh mắt lên người Yori.
Trong số đó, tướng quân năm sao Bruce tỏ ra nghiêm túc lạ thương, thậm chí còn có phần sốt ruột.
“Toàn thế giới này có hàng trăm quốc gia, chỉ có nước Hạ và nước Hùng là có khả năng giở thủ đoạn với chúng ta, nhưng ngay cả bọn họ cũng không dám công khai tát vào mặt chúng ta thế này.”
“Trong mấy chục năm gần đây, kẻ có gan làm vậy chỉ có một người, đó chính là vua khủng bố Harden đã bị chúng ta tiêu diệt!”
Nói đến đây, Yori hướng mắt đến chỗ Bruce, nói với giọng nghiêm trọng: “Ngoài ra, vẫn còn một kẻ điên dám một mình đột nhập Nhà Trắng uy hiếp chúng ta!”
Kẻ điên…
Tất cả mọi người cùng nhíu mày, trong đầu không khỏi hiện ra một khuôn mặt phách lối.
Quân Đế!
Không còn gì để bàn cãi, tên này chính là một kẻ điên.
“Vậy là mọi người đều biết người tôi muốn nhắc đến nhỉ?”
“Lúc đầu, tôi không ủng hộ “Kế hoạch Diệt Quân”, bởi vì tôi dám khẳng định tên đó sẽ không ngồi yên chờ chết!”
Yori vừa nói vừa thở dài, bổ sung: “Có điều tôi không ngờ tên này lại là người đầu tiên ra tay báo thù chúng ta!”
Sau khi câu nói kết thúc, mọi người đồng loạt nhìn về phía Bruce.
Bởi lẽ “Kế hoạch Diệt Quân” chính là đề xuất của Bruce, ông ta sẽ là người chịu trách nhiệm cho việc này!
Qua một thoáng trầm ngâm, Bruce nhếch mép cười khẩy: “Chúng ta là quốc gia có thực lực mạnh nhất thế giới. Từ trước đến nay luôn là người khác nhìn vào sắc mặt của chúng ta để hành xử. Song, kể từ vụ việc bom thông minh kiểu mới, lại có kẻ dám hớt tay trên của chúng ta, chẳng lẽ chúng ta phải vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra hay sao?”