• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Dạ Sát dẫn những thành viên còn lại của đội Lực lượng đặc biệt Thần Kiếm lao tới, cô ấy ngẩng đầu lên và nhìn thấy Diệp Quân Lãng đang đi tới từ phía trước mặt.

Trong lòng Dạ Sát chợt run lên.

Thứ cô ấy nhìn thấy là đôi mắt lạnh lùng như băng của Diệp Quân Lãng, trong đôi mắt ấy mơ hồ bị che phủ bởi một tấm màn màu máu tươi, giống như một hung thú đang chọn người để ăn tươi nuốt sống.

Mặc dù Dạ Sát là đội trưởng của Lực lượng đặc biệt Thần Kiếm, sức mạnh của cô ấy cũng được coi là đứng đầu trong lực lượng đặc biệt của nước Hoa, nhưng bị Diệp Quân Lãng nhìn chằm chằm như thế này cũng khiến cô ấy bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

Đây là một cảm giác như một con rồng khổng lồ đang nhìn xuống con kiến ​​vậy!

Dạ Sát âm thầm hít một hơi thật sâu, đè nén sự lo lắng trong lòng, nói với những chiến sĩ bên cạnh: “Mọi người đi dọn dẹp chiến trường đi.”

“Vâng, thưa đội trưởng!”

Những binh lính của lực lượng đặc biệt lên tiếng, rồi họ di chuyển nhanh chóng về phía trước để thực hiện nhiệm vụ.

Khi đi ngang qua Diệp Quân Lãng, tất cả đều đồng loạt chào và nhìn anh với ánh mắt kính trọng.

“Phù!”

Diệp Quân Lãng hít một hơi thật sâu, đột nhiên bước tới, mỗi bước chân của anh rơi xuống, toàn bộ mặt đất dường như rung chuyển nhẹ, chỉ hai ba bước anh đã đi đến trước mặt Dạ Sát.

Một cơn gió mạnh thổi tới, Diệp Quân Lãng sải bước về phía trước, trên người anh như thể đang cuốn theo những ngọn núi cao chót vót tới, một cỗ áp lực nặng nề cũng lan rộng ra, quét về phía Dạ Sát.

Xoẹt!

Diệp Quân Lãng đưa tay phải ra, nắm lấy cổ áo Dạ Sát, nhấc cô ấy về phía trước.

“Dạ Sát? Quân tiếp viện của cô đến đúng lúc thật đó, ngay sau khi trận chiến kết thúc. Mẹ nó đúng là trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn!”

Diệp Quân Lãng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngọc ngà tròn như đĩa bạc của Dạ Sát, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng và cực kỳ nguy hiểm khi nói từng chữ.

“Satan, tôi đã tới đây nhanh nhất có thể.” Dạ Sát nói.

Trên mặt Diệp Quân Lãng hiện lên một tia tức giận, anh dùng tay phải túm lấy cổ áo Dạ Sát, kéo về phía trước, kết quả là ngực anh lập tức tiếp xúc với một vật mềm mại cao ngất!

Với thân hình gợi cảm và trưởng thành của Dạ Sát, bộ đồng phục ngụy trang mà cô ấy đang mặc không thể che giấu được, bộ phận đầy đặn và kiêu hãnh của cô ấy vẫn rất đồ sộ như núi, làm người khác không khỏi cảm thán.

Vì thế, khi Diệp Quân Lãng nắm lấy cổ áo của cô ấy kéo về phía trước, tự nhiên cũng khiến hai ngọn núi của cô ấy áp vào ngực Diệp Quân Lãng.

Diệp Quân Lãng hoàn toàn không biết gì về việc này, anh cất cao thanh âm, gần như gầm lên: “Mẹ kiếp! Đã hai ngày một đêm rồi, nếu các người đến đây ngay lập tức thì có muộn như vậy không? Còn nữa tình báo mà cô nói với tôi chỉ là một nhóm lính có vũ trang? Mẹ nó đây chỉ là những tên lính có vũ trang thôi sao? Hãy mở to mắt ra và nhìn đi, đây là một đội lính đánh thuê, một đội lính đánh thuê được trang bị vũ khí đầy đủ, có tới hơn trăm người, bày ra nhiều lớp cạm bẫy chết người, đây là thứ mà cô gọi là một nhóm phiến quân ô hợp đó sao?”

Sắc mặt Dạ Sát thay đổi, cô ấy nói: “Satan, tôi chỉ nhận được mệnh lệnh bộ quân sự chỉ thị, sau đó truyền đạt những chỉ thị này cho anh. Khi đó anh và các chiến sĩ Long Ảnh ở gần với rừng nhiệt đới Amazon nhất, cho nên mới yêu cầu anh dẫn dắt các chiến sĩ Long Ảnh tới đây để giải quyết. Về phần có một đội lính đánh thuê mai phục ở đây, đây cũng là điều mà trước đó tôi không nghĩ tới, tôi thực sự xin lỗi!

“Xin lỗi có ích gì không? Một lời xin lỗi có thể đổi được mạng sống của bốn người anh em của tôi không?” Diệp Quân Lãng gầm lên giận dữ, gân xanh nổi lên, vẻ ngoài dữ tợn thể hiện sự đau buồn và tức giận trong lòng anh.

“Cái gì? Những chiến sĩ Long Ảnh còn lại đã--”

Dạ Sát sửng sốt, trên khuôn mặt xinh đẹp ngọc ngà cũng toát ra nỗi buồn sâu sắc.

Mỗi chiến sĩ Long Ảnh đều là chiến binh tối thượng hàng đầu của nước Hoa, vì vậy có thể nói mất đi mỗi một chiến binh Long Ảnh là một tổn thất rất lớn đối với lực lượng đặc biệt của nước Hoa.

“Nói cho tôi biết, ai trong bộ quân sự đã đưa ra thông tin sai lệch này?” Diệp Quân Lãng lạnh lùng hỏi với đôi mắt đỏ hoe.

“Satan, anh muốn làm gì? Cho dù tình báo của bộ quân sự có sai, cũng là do thông tin sai lệch, bộ quân sự không có lỗi. Anh bình tĩnh lại một chút đi.” Dạ Sát lớn tiếng quát lên.

“Bình tĩnh? Trong trận chiến này, bốn người anh em của tôi đã chết, mẹ nó, cô kêu tôi bình tĩnh? Tình báo nói quân tiếp viện sẽ đến ngay lập tức? Đã hai ngày một đêm cho đến khi trận chiến kết thúc cô mới tới, đây là đến ngay lập tức sao? Nếu các người đến sớm hơn vài giờ, những người chiến sĩ Long Ảnh đó cũng không đến mức cầm cự không nổi, cũng không cần phải hy sinh bản thân để đổi lấy tình thế hiện tại, cô hiểu không?”

“Satan, tôi thật sự đã dẫn dắt binh lính của Lực lượng đặc biệt Thần Kiếm tới thẳng đây. Nhưng đây là trong lãnh thổ của quốc gia khác, trực thăng của chúng ta cũng phải mất một khoảng thời gian nhất định mới đến được. Anh cho rằng tôi đang cố ý đến trễ sao? Tôi cũng rất nóng lòng muốn tới đây càng sớm càng tốt!”

“Ông đây không muốn nghe!”

Diệp Quân Lãng gầm lên giận dữ, đột nhiên anh vung tay phải về phía trước, ném Dạ Sát văng ra xa, cơ thể cô ấy đập vào một thân cây.

Sau khi ngã xuống đất, Dạ Sát đứng dậy, với tình trạng thể chất của cô ấy, chút va chạm này không có gì đáng kể, cô ấy cũng không hề bị thương.

Dạ Sát nhìn chằm chằm Diệp Quân Lãng, cô ấy có thể thấy được Diệp Quân Lãng đang trong cơn thịnh nộ, có thể nói là nhất thời bùng cháy, lúc này đến chọc tức anh tuyệt đối là một lựa chọn không khôn ngoan.

Cô ấy cũng biết người đàn ông này coi trọng tình anh em hơn bất cứ điều gì khác.

Anh là Binh vương của Long Ảnh, và cũng là đội trưởng của tổ chức Long Ảnh, mỗi người lính của tổ chức Long Ảnh đều là anh em của anh, vì vậy, một người đàn ông coi trọng tình nghĩa như vậy khi biết rằng bốn người anh em Long Ảnh của anh đã hy sinh trên chiến trường, nỗi đau thương này là điều người bình thường khó có thể hiểu được.

Dạ Sát cũng biết điều này, trong lòng cô ấy cũng cảm thấy rất áy náy, nhưng cô ấy đã cố gắng hết sức, cố gắng hết sức để đến tiếp viện nhanh nhất.

Rốt cuộc vẫn là muộn một bước!

“Dẫn mục tiêu giải cứu lần này rời khỏi đây đi, cút đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy các người nữa!”

Diệp Quân Lãng nói xong liền đi về phía trước, mỗi bước đi đều có vẻ nặng nề vô cùng, giống như một con thú hoang bị thương đang một mình kéo thân thể đầy thương về ổ.

“Satan, anh đi đâu vậy?”

Dạ Sát nhìn bóng lưng Diệp Quân Lãng, lớn tiếng hỏi.

Diệp Quân Lãng không trả lời, cũng không muốn trả lời, anh muốn đi tìm thi thể của bốn chiến sĩ Long Ảnh đã hy sinh trong trận chiến, cho dù thân thể bọn họ đã không còn nguyên vẹn, do dù bọn họ đã mất đầu, nhưng dù chỉ là một ngón tay, anh cũng phải tìm được, sau đó ghép lại với nhau, đưa họ về nước Hoa, chôn cất tại quê hương, đưa linh hồn họ về quê cũ.

Cho đến bây giờ, đây là tất cả những gì anh có thể làm được.

“Tiểu Siêu, Cương Tử, A Hoa, Lỗi Tử, anh có lỗi với các cậu, anh không thể đưa các cậu sống sót trở về... Anh thực sự xin lỗi các cậu, thực xin lỗi...” Diệp Quân Lãng lẩm bẩm với chính mình, khi ở trên chiến trường, người đàn ông này luôn máu lạnh và tàn nhẫn, giết rất nhiều người, nhưng lúc này đôi mắt anh lại ươn ướt, trong đôi mắt đầy tơ máu đỏ ngầu toát lên một nỗi buồn sâu sắc.

Tô Hồng Tụ từ phía sau chạy tới, cô ấy muốn lao tới đuổi theo Diệp Quân Lãng, lại bị Dạ Sát ngăn lại.

“Hãy để anh ấy ở một mình đi.”

Dạ Sát nói.

Tô Hồng Tụ cắn chặt răng, nhìn bóng dáng cô độc bước đi tập tễnh trước mắt, trong lòng cô ấy cảm thấy một nỗi đau vô cớ, bi thương từ trong lòng nổi lên, những giọt nước mắt đã ngừng rơi lại lần nữa dâng trào.

Chắc hẳn anh ấy đang rất đau lòng đúng không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK