• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mà nguyên nhân to lớn hơn là, Tần U Mộng mà cậu ta mến mộ bao lâu nay luôn mang thái độ lạnh lùng hững hờ như người lạ, nhưng cái tên bảo vệ Diệp Quân Lãng này rõ ràng mới gặp mặt lần đầu tiên mà cô ấy lại nhiệt huyết như lửa, thậm chí còn thay đổi tính cách cao ngạo lạnh lùng thường ngày mà đi chủ động làm phiền.

Như này thì Trần Quân Thiên sao mà chịu nổi?

Có thứ gọi là không có so sánh thì không có đau thương.

So sánh thái độ của Tần U Mộng với cậu ta và với Diệp Quân Lãng, trong lòng cậu ta đã tức đến nỗi muốn bùng nổ, đương nhiên là cậu ta sẽ dồn hết mọi cơn giận lên phía Diệp Quân Lãng rồi.

Tần U Mộng để ý tới sắc mặt khác lạ của Diệp Quân Lãng, cô ấy đang đứng đối diện Diệp Quân Lãng nên không nhìn thấy Trần Quân Thiên ở đằng sau đang đi tới với vẻ mặt lạnh lùng.

Sau khi nhận ra vẻ mặt thay đổi của Diệp Quân Lãng, cô ấy quay người lại, đương nhiên cũng thấy Trần Quân Thiên ngay, và cả ba thằng sai vặt đi theo cậu ta.

Điều khiến Diệp Quân Lãng lấy làm kỳ lạ là, lúc Tần U Mộng quay người lại, chỉ trong chớp mắt đó vẻ mặt Trần QUân Thiên cũng có sự thay đổi, không còn âm u lạnh lùng nữa, mà lại mang theo dáng vẻ dịu dàng ôn hòa như trước, là hình tượng công tử nho nhã.

"Như này mà cũng làm được cơ à?"

Diệp Quân Lãng thầm thốt lên kinh ngạc, có đánh chết hắn hắn cũng không học được trò trở mặt cỡ này.

"U Mộng, em quen anh ta à?" Trần Quân Thiên đi tới đằng sau hỏi.

"Hình như chuyện này đâu có liên quan gì tới anh?" Tần U Mộng hơi nhíu mày, trong giọng nói có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Trần Quân Thiên cũng không buồn, cậu ta đáp: "U Mộng, anh và em quen nhau, em đã tới đại học Giang Hải rồi, dù thế nào thì anh cũng phải bảo vệ em chu toàn. Cái tên này có khuynh hướng bạo lực cực kỳ nghiêm trọng, anh nghĩ tốt hơn ết là em đừng có lại gần anh ta quá. Hơn nữa, anh ta cũng chỉ là một thằng bảo vệ..."

"Bảo vệ thì làm sao? Làm bảo vệ là bị anh coi thường à?" Tần U Mộng không vui, cô ấy lạnh lùng nói: "Đúng thế, Trần Quân Thiên anh xuất thân từ nhà họ Trần, là cậu cả nhà họ Trần, ngậm thìa vàng mà trưởng thành, gia cảnh người người khác không bằng anh. Nhưng mà, những thứ này có phải là anh tự có được bằng chính đôi tay của mình không? Hay là ngước nhìn ba anh mới có được? Cho dù người khác có là bảo vệ thì cũng là tự kiếm sống bằng sức mình, anh có tư cách gì mà xem thường người khác? Hơn nữa, tôi và anh không quen nhau, việc của tôi không cần anh phải để ý tới... Mà anh cũng không có tư cách đó!"

Bị Tần U Mộng răn dạy không chút nể nang nào như thế, Trần Quân Thiên sao có thể tiếp tục giả vờ được nữa, sắc mặt cậu ta cũng không nhịn nổi nữa.

Mà Trần Quân Thiên cũng không chĩa lửa giận mà mình đè nén về phía Tần U Mộng, cậu ta đảo mắt nhìn Diệp Quân Lãng, ánh mắt cũng dần trở nên lạnh lẽo băng giá, cậu ta nói: "Là mày làm bọn họ bị thương đúng không? Chỉ là một thằng bảo vệ mới tới thôi mà đã dám ra tay làm học sinh trong trường bị thương sao? Làm bảo vệ mà lại tùy tiện ẩu đả với học sinh như mày là cực kỳ thất trách, nhân viên nhà trường không những phải tiến hành xử lý đuổi việc, mà còn phải đưa tới đồn công an!"

Diệp Quân Lãng cười, cười đến nỗi cực kỳ rạng rỡ, hắn đáp: "Thì ra mày chính là chủ của mấy thằng ranh con này à. Con chó mày nuôi không biết điều, phá vỡ nội quy trường học, ảnh hưởng đến trật tự của trường... Đúng rồi, là do chúng nó ra tay đánh người trước, mấy bảo vệ bọn tao cũng bi chúng nó ra tay đánh trước, còn nói cái gì mà tuân theo mệnh lệnh của cậu cả Trần, ai dám cản trở là chơi chết người đó... Ánh mắt của mày thế này là sao đây? Đừng có chất vấn tao, rất nhiều bạn học đang ở trong sân đây có thể làm chứng, có vài người còn quay video đó. Con mẹ nó tao còn muốn hỏi một câu, chỉ bởi vì bọn nó là chó săn của cậu cả Trần chó má, chỉ bởi vì chúng nó tuân theo mệnh lệnh của cậu cả Trần, cho nên có thể tùy ý ra tay đnáh người, còn người khác không thể đánh trả hả? Đúng là tao đánh chúng nó một trận, nhưng mà là tao phòng vệ chính đáng."

"Anh anh anh ngậm máu phun người, không phải là anh phòng vệ chính đáng, mà là anh có ý đồ trả thù..." Một nam sinh bên cạnh Trần Quân Thiên lập tức đỏ mắt nói.

Ánh mắt Diệp Quân Lãng u ám đi, trừng mắt liếc nhìn cậu ta một cái.


Nam sinh đó bị ánh mắt của Diệp Quân Lãng lườm một cái thì như bị sét đánh, lập tức rụt về sau, có cảm giác lông tơ dựng đứng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK