• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Rửa sạch đống bột phấn thủy tinh trong mồm xong, hắn ta nhìn chằm chằm vào Tần Giang, chờ Lục Hồng Diên đến.

Sau khi băng bó vết thương cho Sở Hoài Ngọc xong, Sở Hạ Sơn tức giận nói: “Người của Ngự Phẩm Hiên chết hết rồi sao?”

“Xảy ra chuyện lớn như vậy mà lại không ai biết? Sở Hạ Sơn tôi đây nói thế nào cũng là khách hàng lớn của Ngự Phẩm Hiên, con trai tôi bị đánh ở Ngự Phẩm Hiên thành như thế này, chả nhẽ Ngự Phẩm Hiên mặc kệ?”

Một lát sau, một người đàn ông mặc vest lịch sự đưa theo một nhóm bảo vệ tới, người này tên là Vương Bình, là quản lý của Ngự Phẩm Hiên.

Vương Bình chạy tới đứng ở cạnh Sở Hạ Sơn nở một nụ cười ngượng: “Ngài Sở, thực sự xin lỗi ngài, thật ra tôi cũng đã sớm biết chuyện ở đây chỉ là lúc nãy qua tầng 12 có một vị khách quý khác cũng đang say rượu làm loạn, tôi phải đưa người đến giải quyết bên đó nên nhất thời không kịp cử người sang đây, mong ngài bỏ qua.”

“Ngài cũng biết người có thể lên được tầng 12 của Ngự Phẩm Hiên không phải người bình thường, nếu việc của bên đấy không được giải quyết thì tôi cũng khó.”

“Không phải là vừa giải quyết xong việc trên tầng 12 là tôi lập tức chạy tới đây sao, chỉ là không ngờ vẫn chậm mất một bước.” Vương Bình cười.

Sở Hạ Sơn cũng là một nhân vật tầm cỡ ở Trung Hải, đặc biệt ở Ngự Phẩm Hiên cũng được xếp vào hàng khách quý của khách quý, đương nhiên quản lý cũng phải nể vài phần.

Sở Hoài Sơn hừ lạnh một tiếng, nghe thấy Vương Bình nói thế cũng biết chẳng qua hắn tìm một cái cớ. Nhưng bây giờ ông ta cũng không thể truy hỏi Vương Bình, ông ta đang cần Vương Bình.

Sở Hạ Sơn chỉ vào Tần Giang nói: “Tên kia đánh vợ và con trai tôi thành thế này, cậu nói xem nên làm thế nào?”

Vương Bình cười, trong lòng lại như lửa đốt. Nếu không phải vì Sở Hạ Sơn đã tiêu tới hơn 100.000 vạn ở Ngự Phẩm Hiên, cần giữ khách thì anh ta cũng chả muốn quản chuyện này. Hơn nữa ngọn nguồn chuyện này anh ta cũng đã thấy hết trên camera giám sát, là do Sở Hoài Ngọc đòi đánh mẹ con nhà kia trước.

Sau đó bị tên kia đánh cho đám người Sở Hoài Ngọc nhìn không ra dạng gì, thực tế lúc Tần Giang ra tay đánh trả anh ta cũng đã thông qua camera giám sát chứng kiến hết tất cả, ra tay cũng đủ tàn nhẫn cho nên anh ta có chút sợ Tần Giang.

Vì vậy hắn mới không sớm xuất hiện, hắn đương nhiên không muốn dây vào Tần Giang. Đám người Sở Hạ Sơn đánh không lại thì muốn nhờ hắn.

Tần Giang ngồi trên ghế sofa băng vết thương cho mẹ khí thế bức người, vết thương trên người mẹ hắn cuối cùng cũng dịu bớt đi.

“Mẹ, mẹ không sao chứ?” Lâm Thu Lan vừa mở mắt ra Tần Giang lập tức hỏi.

Thấy vết thương trên người đã được xử lý Lâm Thu Lan biết là do Tần Giang chữa, bà ta đưa tay lên vuốt mặt hắn rồi nói: “Tần Giang, mẹ không sao.”

Nói xong liền muốn kéo Tần Giang rời đi, mà chính lúc này đám người Vương Bình chặn Tần Giang và Lâm Thu Lan lại.

Hắn lạnh lùng nhìn Tần Giang và Lâm Thu Lan nói: “Các ngươi không được đi.”

Tần Giang ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vương Bình hỏi: “Tại sao không được đi?”

Vương Bình lạnh nhạt nói: “Tôi là quản lý ở Ngự Phẩm Hiên, các người gây chuyện ở đây, còn đánh khách quý của Ngự Phẩm Hiên đương nhiên 2 người không thể đi được.”

Tần Giang cực kỳ tức giận nhìn chằm chằm Vương Bình: “Là bọn họ đánh trước, nếu bọn họ không đánh mẹ tôi, tôi cũng không thèm đánh họ.”

Vương Bình cười lạnh: “Mấy chuyện này không quan trọng, quan trọng là cậu đánh bọn họ.”

Tần Giang biết mấy kẻ này sẽ giúp đám người Sở Hoài Ngọc nên càng tức giận: “Vậy anh nói xem, anh muốn gì?”

Vương Bình cười rồi quay đầu nói với Sở Hạ Sơn: “Ngài Sở, ngài muốn thế nào?”

Nghe thấy Vương Bình hỏi vậy Sở Hoài Ngọc đứng bên cạnh bắt đầu lẩm bẩm như muốn nói cái gì đó, nhưng do miệng đau nên không nói rõ được.

Chu Nhiên dùng ánh mắc oán giận nhìn Tần Giang: “Quản lý Vương, tôi muốn Tần Giang chết, tôi phải rút xương hắn, lột da hắn, tôi muốn hắn phải chết.”

Nhà họ Chu nghe thế thì cũng thi nhau gật đầu.

Vương Bình cau mày nhìn Chu Nhiên: “Ai hỏi cô.”

“Tôi hỏi ngài Sở!” Vương Bình lại lần nữa nhìn Sở Hạ Sơn hỏi: “Ngài Sở, ngài cần tôi làm gì? Nhưng không được quá đáng.”

Sở Hạ Sơn gật đầu nói: “Quản lý Vương, tôi muốn một cái chân của hắn.”

Nghe thấy Sở Hạ Sơn nói vậy thì đến cả Sở Hoài Ngọc không nói được cũng biểu lộ sự kích động, hiển nhiên là tán thành ý kiến của Sở Hạ Sơn.

Chu Nhiên cắn răng nói: “Bác Sở, hình phạt vậy là quá nhẹ.”

“Cháu muốn Tần Giang chết, cháu không muốn hắn sống!”

Sở Hoài Ngọc cũng gật đầu lia lịa.


“Các người câm mồm vào!” Sở Hạ Sơn lườm Chu Nhiên và Sở Hoài Ngọc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK