Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Em nghĩ một tuần cũng được" Thương Thụy Mặc nữa thật nữa giả trêu đùa, nếu mà cô nghĩ một tuần thật anh cũng không ý kiến đấu 

"Anh đừng xúi dại em, em còn phải nuôi bản thân và Tiểu Bảo" cô nhìn anh khuôn mặt mang theo phòng bị giống như là anh muốn hại cô thật vậy, biểu cảm rất phong phú 

"Anh nuôi" Thương Thụy Mặc đột nhiên nghiêm túc nhìn Tiểu Anh 

anh như thế làm Tiểu Anh bối rối 

"Không, không cần đâu" Cô lắp bấp mở miệng từ chối 

Thương Thụy Mặc thấy thế liền phì cười, 

"Haha Anh đùa thôi" anh cười nhưng trong mắt không thấy một tia ý cười, cười hết sức sượng trận 

"Hết việc rồi, em về đây" Tiểu Anh đứng lên, muốn trở về, trời cũng tối rồi phải trở về với Tiểu Bảo, lúc nãy di Ân có việc đột xuất nên xin về trước, bây giờ chỉ có một mình Tiểu Bảo ở nhà cô rất lo 

"Anh đưa em về" Thụy Mặc cũng chầm chậm đi theo cô, 

"Ừm, cảm ơn anh" 

Hai người rất nhanh đã về đến nhà, Tiểu Anh bước xuống xe cảm ơn Thương Thụy Mặc một tiếng rồi đi vào chung cư, 

lúc đi đến căn hội của mình cảnh tưởng trước mắt khiến cô kinh ngạc mở to mắt, tim lại hẳn đi một nhịp, Tôn Yên Thần đang đứng trước cửa nhà cô, đã rất lâu rồi cô mới thấy anh nhưng mà cô mong cả đời không nhìn thấy luôn cũng được, hít lấy một hơi có điều chỉnh lại hơi thở của mình 

không biết anh ta đến nhà cô làm gì đây? đòi Tiểu Bảo? cô liền cho anh ăn dam 

khác với lần trước lúc gặp anh ở trước cửa nhà Thanh Thanh lần này cô bình 

tĩnh đối mặt 

"A, chào Tôn tổng, sao lại có nhã hứng đứng trước cửa nhà của người khác thế?" Lời nói của cô hết sức thản nhiên chỉ đơn giản là câu chào hỏi giữa những người lạ với nhau, tuyệt không thấy một chút dao động trong đó 

Tôn Yên Thần nghe thấy giọng nói vẫn luôn khắc ghi trong lòng anh, liền quay lại nhìn thấy cô anh càng kích động nhanh chóng đi đến chỗ cô, chặn trước mặt cô, không làm gì hết, 

"Tiểu Anh, lâu rồi không gặp" anh ở đây đợi cô rất lâu rồi, từ lúc xem được buổi livetream anh đã gạt hết tất cả chạy đến đây đợi cô trở về, anh muốn nhìn thấy cô 

cô ở trên mạng và ngoài đời không có khác biệt nhiều vẫn là dáng vẻ xinh đẹp, chững chạc đó 

Phương Tiểu Anh thấy thế cũng không có gì dao động, một mực giữ sự bình 

tĩnh 

"Ừm đã lâu không gặp" Cô nhìn thẳng anh nói không có tình cảm chỉ là phép giao tiếp bình thường 

"Nhưng mà Tôn tổng có thể tránh đường cho tôi vào nhà được không?" Tiểu Anh nghiêng người chỉ về cánh cửa đang bị anh chặn, lời nói lạnh nhạt có chút chán ghét 

"Anh có chuyện muốn nói với em" Tôn Yên Thần cảm thấy tim có chút khó chịu, cô lạnh nhạt với anh như vậy? hai từ Tôn tổng kia càng làm rõ khoảng cách của hai người 

anh nghĩ tới hàng vạn kết quả khi cô gặp anh, có thể vui mừng chạy tới ôm anh, có thể khóc lóc oán trách, có thể tức giận mà đánh anh mắng anh, có thể hốt hoảng đến ngất đi nhưng anh không nghĩ tới cô sẽ bình thản xem anh là người lạ như vậy. 

Nghe được Tôn Yên Thần muốn nói chuyện với cô, Phương Tiểu Anh nhướng mày, khó hiểu nhìn anh 

"Hình như chúng ta đâu có gì để nói" 

"À mà, giờ này anh còn ở đây không sợ giai nhân ở nhà giận anh sao?" 

lời nói của cô sắc bén lạnh nhạt, vạch rõ khoảng cách giữa hai người 

nghe đến đây Tôn Yên Thần lại lấy làm vui, cô thì ra vẫn còn nhớ đến anh, cho dù là nhớ bằng cái cách tiêu cực 

hít sâu một cái anh gấp gáp nói 

"Tiểu Anh, mấy năm nay anh vẫn luôn tìm em, vẫn luôn muốn gặp em". 

Tiểu Anh nghe Tôn Yên Thần tìm mình có chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh nhạt đáy mắt bao phủ, tìm cô làm gì? lý do đương nhiên chả có gì tốt đẹp 

"Ờ, rồi sao?" Tiểu Anh hờ hững nhìn anh, không có kiên nhẫn, cô muốn vào nhà, anh cứ đứng đây rất phiền đó 

Tôn Yên Thần như bị tát một cái chạc vào mặt của mình, anh nghĩ nếu cô biết được anh tìm cô, nhất định sẽ rất vui không ngờ cô là loại biểu cảm một chút quan tâm cũng không có này 

"Anh rất nhớ em" Tôn Yên Thần không biết phải nói thế nào đây, thật sự rất nhớ, lúc gặp được cô anh thật muốn ôm cô vào lòng, kích động muốn nhảy lên 

"1 năm rưỡi" Tiểu Anh vu vơ nói một câu không chủ ngữ không vị ngữ chỉ một câu như vậy, không liên quan gì đến câu của Tôn Yên Thần làm anh nghệch ra 

"Hả?" Tôn Yên Thần khó hiểu lên tiếng

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK