Mục lục
Đế Sư Xuất Sơn Diệp Phùng - Thi Nguyệt truyện full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 459

Tưởng Huy hơi sững sờ, sau đó, ông ta giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì vậy, ánh mắt phút chốc trợn to: “Để sư Diệp, chẳng lẽ, anh muốn ủng hộ cho Quách Khế Minh trong cuộc bầu cử?”

Diệp Phùng thở dài một cái, nhàn nhạt mở miệng nói: “Không có biện pháp nào khác, một khoảng thời gian trước, tôi còn nợ chính phủ một chút ân huệ, tôi chính là kiểu người, không thích thiếu nợ của người khác, cho nên không thể làm gì khác hơn là dùng phương thức khác để trả lại!”

“Nghĩ tới nghĩ lui, nên đưa cho bọn họ một đứa con xa nhà đã lâu mới là lựa chọn tốt nhất!”

Ngắn ngủi có hai câu, nhưng ở trong lòng của Tưởng Huy, đã nổi lên từng đợt sóng to gió lớn.

Từ xưa đến nay ở đảo Thanh Loan, chính là một bộ phận không thể tách rời của Thiên Triều, nhưng hôm nay bởi vì nhiều loại nguyên nhân khác nhau, hơn nữa không ít thế lực nước ngoài muốn can thiệp, để cho thế cục hiện tại của đảo Thanh Loan, trở nên vô cùng phức tạp.

Phía chính phủ Thiên Triều, không có cách nào để ra tay trực tiếp thu phục!

Nhưng Diệp Phùng lại không phải như vậy, anh không quan không chức, chẳng qua là một người bình thường!

Anh cũng có thể làm bất cứ chuyện gì, mà cùng với phía chính phủ Thiên Triều, không hề có một chút liên quan nào!

Có thể mặc dù Diệp Phùng là một người bình thường, nhưng những học trò dưới trưởng, người sau so với người trước còn tài giỏi hơn!

Nếu Diệp Phùng thật lòng muốn ra tay, vậy thì những vị học trò để sư kia, sẽ toàn lực ứng phó trợ giúp thầy của mình, hơn nữa sau lưng còn có sự cho phép ngầm từ phía Thiên Triều, đến cuối cùng ai có thể bước lên ngôi báu nắm quyền của đảo Thanh Loan này, đúng là vẫn chưa nói trước được điều gì!

Hơn nữa, điểm quan trọng nhất là, mặc dù đảo Thanh Loan đang trong tình cảnh phiêu bạt, nhưng chung quy rồi sẽ có một ngày, cũng sẽ trở về trong vòng tay của Thiên Triều!

Mà Diệp Phùng lựa chọn Quách Khể Minh, vừa vặn chính là người đứng đầu ủng hộ việc trở về!

Nếu như lúc này, nhà họ Tưởng lựa chọn ủng hộ Quách Khể Minh, một khi ông ta được trúng cử, khi Quách Khế Minh lấy thân phận người cầm quyền đứng đầu đảo Thanh Loan tuyên bố trở về, coi như là sóng to bão lớn, cũng không có biện pháp ngăn trở

Nếu như các quốc gia khác dám lên tiếng ngăn cản, lúc đó phía chính phủ cũng sẽ có đầy đủ lý do để đánh trả lại

Một khi đi đến bước đường đó, vậy thì nhà họ Tưởng, chính là nhà có công lao lớn nhất thúc đẩy sự thống nhất của Thiên Triều! Có được bối cảnh này, còn lo gì chuyện gia tộc không thể nhanh chóng thăng quan tiến chức?

Nhìn nét do dự lóe lên trên gương mặt của Tưởng Huy, Diệp Phùng lại hướng dẫn từng bước, sau đó lại thêm vào một phát chí mạng: “Gia chủ hà họ Tưởng, coi như ông không muốn lựa chọn Quách Khế Minh, nhưng ông cùng với nhà họ Vu, đã kết thành cừu hận, hôm nay ông còn có lựa chọn nào khác sao?”

Một câu nói đơn giản, nhưng giống như một chiếc dao sắc nhọn, cắm thẳng tắp vào trong đáy lòng của Tưởng Huy!

Sâu trong đồng tử của ông ta co rút một cái, sau đó khổ sở cười một tiếng!

Ông ta bây giờ, thật giống như đã không có sự lựa chọn nào khác.

Hợp tác với nhà họ Vu khẳng định là một chuyện không tưởng, nhưng chẳng lẽ lại nghiêng về phía Cao Tuấn Hùng hay sao?

Tưởng Huy không một chút nghi ngờ, lấy nhân phẩm của Cao Tuấn Hùng, một khi trở về một phe với ông ta, vậy thì toàn bộ nhà họ Tưởng, sẽ trở thành con tốt thí mà Cao Tuấn Hùng lợi dụng để làm suy yếu nhà họ Vu.

Nghĩ tới đây những do dự trên khuôn mặt Tưởng Huy, từ từ chuyển hóa thành dứt khoát: “Để sư Diệp, tôi có thể đáp ứng với câu!”

“Nhưng tôi cũng có một cái điều kiện!”

“Hum?”

Diệp Phùng nhíu mày: “Gia chủ nhà họ Tưởng cứ nói đi đừng ngại!”

“Hai ngày sau lễ đính hôn của con gái tôi vẫn phải tiếp tục cử hành như cũ!”

“Không chỉ có tiếp tục cử hành, mà còn phải cử hành thật là long trọng!”

“Chẳng qua là, chú rể của buổi tiệc đính hôn này, phải là cậu!” Một câu nói, toàn trường lặng yên!

Tưởng Anh lại kêu lên một tiếng, mặt mũi thẹn thùng đỏ bừng, cúi đầu xuống, nhưng mà ánh mắt hàm xuân vẫn liếc về phía Diệp Phùng, đang mong đợi sự đáp lại của anh.

Nghe được yêu cầu của Tưởng Huy, chân mày Diệp Phùng nhíu lại một cái thật sâu, sau đó cười khổ một tiếng: “Gia chủ nhà họ Tưởng, tôi đã kết hôn rồi, hơn nữa, tôi còn có một cô con gái rất đáng yêu!”

“Tôi rất yêu bọn họ, thật xin lỗi, thứ cho tôi không thể đáp ứng được điều kiện của ông!” Anh vừa dứt lời, sắc đỏ trên khuôn mặt

Tưởng Anh trong nháy mắt đã rút đi, ở chỗ sâu trong đáy mắt, thoáng qua vẻ khổ sở.

Thì ra anh ấy đã kết hôn rồi…

Đúng vậy, người ưu tú giống như Diệp Phùng, có thể trở thành người yêu của anh ấy, chắc hẳn cũng phải hết sức ưu tú… “Đế sư Diệp, cậu hiểu lầm ý tôi rồi.”

Sắc mặt của Tưởng Huy vẫn không hề thay đổi, tiếp tục nói: “Tôi nói đến việc đỉnh hôn, là đính hôn giả!”

“Hai ngày sau, nhà họ Vu sẽ loan truyền tin tức đính hôn với Anh Nhi, đã huyên náo đến mức cả thành phố đều biết, bọn họ muốn hại con gái tôi, kia mặc dù tôi cũng không làm gì được bọn họ, nhưng cũng phải để cho bọn họ nếm thử một chút mùi vị của sự mất mat!”

“Cho nên, có hai cái nguyên nhân cho việc đính hôn giả này!”

“Thứ nhất, tôi muốn để cho tất cả mọi người trên đảo Thanh Loan này đều biết, nhà họ Tưởng chúng ta và Diệp Phùng cậu, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu! Mục đích làm như vậy, là để phòng ngừa cậu qua sông rút ván!”

“Thứ hai, mặc dù trước đó cậu đã hứa hẹn rất tốt, nhưng dẫu sao mắt thấy mới là thật!”

“Nếu chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, cậu có thể vì con gái của tôi mà tổ chức một lễ đính hôn vô cùng trang trọng, hơn nữa dưới sự ngăn cản của nhà họ Vu, rút lui an toàn, còn có thể mài mòn khí thế của bọn họ thật tốt, để cho bọn họ mất hết mặt mũi, vậy thì tôi sẽ tin tưởng, cậu hoàn toàn có năng lực nâng đỡ Quách Khế Minh thành công nắm giữ quyền lực!”

“Đến lúc đó, trên dưới nhà họ Tưởng chúng ta, sẽ trở thành con ngựa chốt trung thành của cậu, tuyệt đối không nói hai lời !”

Diệp Phùng trầm mặc!

Tưởng Huy rất thẳng thắn nói ra yêu câu của mình, thậm chí còn có chút khó nghe!

Nhưng Diệp Phùng không thể không thừa nhận, thân là người đứng đầu của một gia tộc lớn, những vấn đề này, cũng rất quan trọng!

Lần này Tưởng Huy lại có lòng nghi ngờ, có thể nói rõ được là ông ta có lòng muốn cùng hợp tác với Diệp Phùng, nếu ông ta đồng ý một cách dứt khoát, ngược lại còn khiến cho Diệp Phùng suy nghĩ sâu xa hơn về lời đồng ý này!

“Gia chủ nhà họ Tưởng!”

Sau hồi lâu, Diệp Phùng mới mở miệng nói: “Điều kiện mà ông đưa ra tôi có thể đáp ứng!”

“Nhưng cuối cùng cô Tưởng vẫn không lập gia đình, nếu như làm như vậy, đối với danh dự của cô ấy sẽ có ảnh hưởng phải không?”

“Không có vấn đề gì, em đồng ý!”

Giọng nói kiên định của Tưởng Anh đột nhiên vang lên!

Cô ta nhìn chằm chằm vào Diệp Phùng, ở giữa mi mắt lộ ra một vẻ dịu dàng: “Bất kể là vì em hay vẫn là vì toàn bộ nhà họ Tưởng, cái thù này nhất định phải báo!”

“Em muốn để cho cả cái đảo Thanh Loan này đều biết, nhà họ Vu bọn họ, cũng không phải là một tay che trời, mà nhà họ Tưởng bọn em, cũng không phải mặc cho người nắn bóp!”

Những lời nói hào sảng đó vang khắp phòng khách, nhưng có một cái nguyên nhân lớn nhất, Tưởng Anh lại không có nói ra.

Anh Diệp, đời này có lẽ em và anh đã không có duyên phận với nhau, nhưng trong cuộc đời của em, nếu như có thể có cơ hội được bầu bạn ở bên cạnh anh, cho dù cơ hội này chỉ có một ngày, em cũng sẽ hết sức thỏa mãn.

Coi như tất cả các thứ này, đều là giả, em cũng chấp nhận

Nghe xong lời nói của Tưởng Anh, chân mày Diệp Phùng hơi cau lại, cũng dần dần buông lỏng ra, anh bước tới bên cạnh Tưởng Huy, đưa tay phải ra, nhẹ giọng nói: “Gia chủ nhà họ Tưởng, hợp tác vui vẻ!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK