Mục lục
Đế Sư Xuất Sơn Diệp Phùng - Thi Nguyệt truyện full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 291

“Lần tạm biệt này, mới đó mà đã tám năm trôi qua…”

Từng dòng ký ức ùa về, Diệp Phùng trào dâng nỗi xúc động, nếu không nhờ một đóm lông khác màu trên trán trông giống như con mắt thứ ba của nó thì chắc bản thân anh cũng không nhận ra đây là con sói con yếu ớt năm nào.

Con Sói trắng nhảy từ trên người Diệp Phùng xuống, “ngao” lên một tiếng, bộ dạng giống như con sói đầu đàn đang gầm gừ, những con sói khác xung quanh cẩn thận lui về phía sau, sau đó nó tiếp tục cất lên một tiếng tru dài, thanh âm trong trẻo như tiếng gió, từ trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện thêm một đàn sói hoang. Không lâu sau, xung quanh đã bị vây kín bởi hơn trăm con sói.

Con Sói trắng lại quay về dưới chân Diệp Phùng, dùng mõm cọ cọ vào chân anh, sau đó nhìn về phía đàn sói vừa được nó gọi đến, dùng vẻ mặt như mới lập được công lớn mà nhìn Diệp Phùng.

Tám năm trước, nó chỉ là một con sói con yếu ớt, không xứng được đi bên cạnh anh.

Tám năm sau, nó đã là vua của loài sói, nguyện ý cùng anh đi khắp thế giới.

Diệp Phùng sửng sốt, bất giác nhớ lại lời hẹn ước tám năm trước, anh cười cười xoa đầu nó: “Đợi anh giải quyết xong mọi chuyện, nếu em muốn đi cùng anh, anh sẽ mang em cùng đi.” Ánh mắt con Sói trắng đột nhiên lóe sáng, “ngao” lên một tiếng, tựa hồ như muốn thể hiện sự vui vẻ của mình.

Khóe môi Diệp Phùng khẽ cong lên, anh nhìn con sói, khẽ lắc đầu, có lẽ đây là duyên phận giữa anh và nó…

Đi thêm khoảng một tiếng đồng hồ, tấm bia đá lớn nằm giữa không gian vắng lặng dần hiện ra trước mắt.

Hai chữ ‘máu tươi hiện lên thật chói lóa trong mắt Diệp Phùng, xóm Lang!

“Tám năm rồi tôi mới trở lại nơi này, tên lão già thối tha kia, bây giờ ông vẫn khỏe chứ…”

Diệp Phùng lẩm bẩm trong miệng, vừa bước vào xóm Lang đã thấy hai người đi đến, một trái một phải ngăn cản Diệp Phùng đi vào bên trong.

“Xóm Lang không phải là nơi ai cũng vào được, nếu không có chuyện gì thì đi chỗ khác chơi!”

Một người đàn ông sắc mặt trắng bệch, khàn khàn lên tiếng.

Diệp Phùng nhíu mày: “Tránh ra.”

Người đàn ông còn lại trên mặt lộ ra vẻ không vui nói: “Thằng nhóc này, mày biết đây là nơi nào không?”

“Ai dám xông vào, chỉ có một con đường chết.”

“Chết? Haha… Tôi từ trong rừng rậm kia đi đến đây, chẳng lẽ không biết đây là nơi nào hay sao.”

Hai người đàn ông nghi hoặc nhìn nhau. Người đàn ông sắc mặt trắng bệch nhìn một lượt khắp người Diệp Phùng: “Mày cũng là người băng đảng Lang sao?”

Diệp Phùng khẽ lắc đầu: “Chưa đúng lắm.”

“Điều gì chưa đúng?”

“Không thể nào?”

“Nếu là người của băng đảng Lang, sau khi trải qua cuộc huấn luyện thì sống là người của băng đảng, chết là ma của băng đảng.”

“Nếu chưa chưa trải qua cuộc huấn luyện mà cố ý xông vào đây thì chỉ có con đường chết, bởi người đó không thể nào biết chính xác đường đi tới xóm Lang.”

“Vậy thì làm sao mày đến được đây?”

Diệp Phùng lạnh nhạt đứng đó, giống như một con thú dữ ẩn mình, khắp người tỏa ra một khí thế cao ngạo.

Anh khẽ nhếch mắt, nhìn người đàn ông thứ hai, mỉm cười hỏi: “Ông có muốn biết tên tôi không? Vậy thì lắng tai mà nghe cho kỹ đây, tôi tên là..Diệp Phùng.”

“Diệp Phùng?”

Người đàn ông nghi hoặc chớp chớp mắt, chưa kịp nhớ ra người mang tên này, đột nhiên, người đàn ông bỗng như giật mình, quay sang người đàn ông bên cạnh nói nhỏ: “Mày còn nhớ tám năm trước, có một người lạ mặt đột nhập vào xóm Lang, toàn bộ sát thủ trong băng đảng cũng không đánh lại nó, cuối cùng Lang đại ca phải đích thân ra tay nhưng cũng bị nó thắng một bước.” Người đàn ông còn lại nghe thấy thế thì hoảng sợ ra mặt. Lúc đó hai người họ chỉ mới là một sát thủ đang huấn luyện, chỉ nghe nói đến chứ cũng không chứng kiến tận mắt chuyện này.

Quy tắc của băng đảng Lang chính là người giỏi thì ở lại, kẻ bất tài thì ra đi.

Băng đảng Lang đã thành lập gần một nghìn năm, vị trí cao nhất của băng đảng Lang này tương lai sẽ để lại cho người giỏi nhất.

Ai có thể đánh bại đại ca hiện tại của băng đảng Lang, người đó hoàn toàn xứng đáng ngồi vào vị trí cao nhất tiếp theo.

Nhưng tám năm trước đã từng có người tay không đánh bại toàn bộ sát thủ trong băng đảng, thậm chí Lang đại ca hiện tại cũng đã chuẩn bị nhường lại chiếc ghế đại ca, thế nhưng không ngờ được người đó đối với vị trí cao nhất của tổ chức sát thủ nổi danh toàn quốc này lại không hề ham muốn, dứt khoát ra đi không để lại lời nào.

Dù vậy, nhưng danh tiếng và năng lực của anh ta trong băng đảng được truyền từ người này qua người kia, không thể xem thường. Tám năm qua, nhiều người tài năng xuất hiện nhưng chưa ai có thể so sánh được với anh ta.

“Làm sao có thể chứng minh được mày chính là Diệp Phùng?”

“Còn bắt tôi phải chứng minh điều gì.”

Diệp Phùng bắt đầu mất kiên nhẫn: “Để tôi vào trong, các người sẽ tự khắc biết tôi có phải là Diệp Phùng hay không.”

“Hừ, nếu mày không có cách gì chứng minh được mày là Diệp Phùng thì đừng mơ bước chân vào đây nửa bước.”

“Cứ cho rằng mày là Diệp Phùng cũng được, thế nhưng giữa mày và băng đảng Lang chúng tao cũng chẳng quen biết gì nhau.”

“Nếu như không có sự cho phép anh hai, anh ba, anh tư của băng đảng, không ai có thể bước vào đây.”

Diệp Phùng bỗng thoáng qua sự nghi ngờ. Sau khi đánh bại Lang đại ca hồi tám năm trước, anh đã cùng Lang đại ca ngồi xuống nói chuyện, hai người rất hợp nhau, đối với những quy tắc của băng đảng Lang anh cũng nhớ rất rõ ràng. Cao nhất là Lang đại ca, phía dưới có anh hai, anh ba, anh tư gọi là tam đại lang vương”, thêm chín người quản lý bậc cao nữa gọi là cửu đại lang tước”, nhưng tại địa bàn chính như thế này người quản lý phải là Lang đại ca, những người khác nếu như không có lệnh gọi về thì không thể tự ý đến đây.

Nghĩ đến đây, Diệp Phùng nhẹ nhàng nói: “Theo như tôi biết, tam đại lang vương” là đàn em của Lang đại ca, nếu không có chuyện gì quan trọng hẳn sẽ không có mặt ở xóm Lang. Nếu như hôm nay am đại lang vương” đều có mặt đầy đủ, chẳng lẽ Lang đại ca đã xảy ra chuyện gì sao?”

Người đàn ông cũng chẳng mấy kiên nhẫn với Diệp Phùng: “Có xảy ra chuyện cũng chẳng liên quan gì đến mày.”

“Thằng nhãi, tao không cần biết mày là ai, bây giờ xóm Lang là cấm địa, đến một người dọn dẹp cũng không được vào. Nếu mày chưa muốn chết thì mau đi đi.”

Người đàn ông càng xua đuổi, Diệp Phùng càng cảm thấy nghi ngờ. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo lan tràn khắp xóm Lang.

Không đúng, quả thật là có chuyện lớn.

Xem ra nếu như dự đoán của Diệp Phùng là đúng, xóm Lang chắc chắn đã xảy ra chuyện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK